Bị chuyện trì hoãn, khi Lý Viện đến trường của con trai nhỏ thì muộn hơn thường lệ hai mươi phút.
Bà để ý lắm, định lớp đón con thì thông báo rằng con trai đón .
"Đón ? Sao thể, mới tới mà?"
Giáo viên cũng rõ tình hình: "Nói là đồng nghiệp của cha Thẩm Dực, ? Không các vị gọi tới ?"
Lý Viện xong là chuyện chẳng lành. Chồng bà công việc đặc thù, đắc tội ít , hơn nữa Thẩm Vĩ sẽ bao giờ đón con mà thông báo cho bà.
"Không , chúng gọi tới! Cha nó cũng bao giờ nhờ đồng nghiệp đón Tiểu Dực cả."
Lý Viện giậm chân, thể chậm trễ, bà chạy ngay đến phòng bảo vệ mượn điện thoại gọi cho Thẩm Vĩ.
Chillllllll girl !
"Thẩm Vĩ, con trai ông bắt !"
Tô Mai thấy Dương Thành còn việc gì nữa, định Hải Thị một chuyến. Công ty d.ư.ợ.c phẩm sắp tổ chức một buổi họp báo quan trọng, cô cần đến đó trấn giữ, sẵn tiện thăm Tô Cúc lâu gặp.
Vừa thu dọn xong hành lý, ông chủ khách sạn Tây Lâm đến tìm cô. Hai gặp nhiều , quan hệ khá , đang hợp tác nên trò chuyện vui vẻ.
Đang chuyện, chủ đề bỗng chuyển sang quả bí đỏ hai ngày .
"Tô tiểu thư, chuyện là thế , phần bí đỏ cô mang tới hôm nọ còn dư một ít, đầu bếp khách sạn thành món tráng miệng cho khách dùng thử. Vị khách đó tình cờ đến từ Kinh Thành, ăn xong ăn nữa. Họ tìm khách sạn nhiều , hy vọng thể thưởng thức món điểm tâm bí đỏ đó một nữa."
Lilith lộ vẻ khó xử. Nếu yêu cầu đó đến từ một phận quá đặc biệt mà bà thể đắc tội, bà cũng chẳng đến cầu cạnh Tô Mai. Vốn dĩ hai là đối tác bình đẳng, nhưng giờ mở miệng, vị thế khác hẳn, bà việc cầu nên tự nhiên hạ thấp tư thái.
"Tô tiểu thư thể tìm giúp gia đình tặng cô quả bí đỏ đó ? Chúng sẵn sàng mua với giá cao."
Tô Mai chút động lòng: " thể hỏi một câu, quý khách sạn định mua với giá bao nhiêu, và mua bao nhiêu bí đỏ?"
"Có bao nhiêu mua bấy nhiêu, giá cả tùy cô đưa ." Lilith thấy hy vọng, lập tức phấn chấn hẳn lên.
Trong gian của Tô Mai còn trữ cả một kho bí đỏ. Nếu khách sạn Tây Lâm mua, cô thể bán một đợt. Còn về giá cả ư, cô sẽ khách sáo .
Dựa đơn giá hàng trăm đồng một phần đồ ngọt của khách sạn Tây Lâm, Tô Mai giá: "Hai mươi đồng một cân."
"Thành giao!" Lilith hề do dự, đưa tay bắt tay với Tô Mai, mặt nở nụ như tính kế thành công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-khai-cuc-tram-duong-muoi/chuong-1195-vu-bat-coc-va-thuong-vu-bi-do.html.]
Tô Mai hối hận . Đối phương đồng ý quá sảng khoái khiến cô cảm thấy báo giá quá thấp. Hai mươi đồng cái gì chứ, đáng lẽ tăng lên gấp mấy mới đúng.
Hai bắt tay . Lilith nôn nóng hỏi: "Khi nào chúng lấy bí đỏ?"
"Chuyện bà cần lo, sẽ sai chở tới. Tiền cứ đưa cho giao bí đỏ là ."
"Được."
Tô Mai tiễn khách xong, nghiến răng kèn kẹt. Hai mươi đồng một cân bí đỏ, chắc dọa c.h.ế.t , mà Lilith đồng ý nhanh như , chứng tỏ mức giá dự tính trong lòng bà còn cao hơn nhiều. Đáng lẽ "đen tối" hơn một chút, báo giá hẳn một trăm đồng một cân.
Thôi thì bỏ qua, hứa với thì cho đúng. Đợt đưa cho Lilith hai quả bí đỏ là .
Bí đỏ trong gian của Tô Mai quả nào quả nấy đều lớn, mỗi quả nặng hơn trăm cân. Không chỉ to mà hương vị còn tuyệt hảo, tác dụng dưỡng sinh, hai mươi đồng một cân tuyệt đối đắt, đúng là giá cả lương tâm.
Đồ trong gian nếu mang cửa hàng rau quả Hoa Mai thì bán giá cao như , vì môi trường tiêu dùng hiện tại là thế, một cân bí đỏ mấy chục đồng bằng nửa tháng lương của , ai mà dám mua.
Đời sống ngày càng khấm khá, nhưng dân Hoa Hạ vẫn giữ vững tinh thần cần kiệm của thế hệ . Bán cho khách sạn Tây Lâm là hợp lý nhất. cô nhất định tăng giá.
Tô Mai tự lái xe đến một vùng ngoại ô vắng vẻ, lấy từ gian hai quả bí đỏ lớn đặt mặt đất. Không lâu , Lão Hoàng lái chiếc máy kéo thuê tới.
"Tô tiểu thư, tới đây."
Mấy gã đại hán nhảy xuống từ thùng xe máy kéo, là Phương Đại Kinh, Phá Quân và những khác. Mọi hợp lực khiêng bí đỏ lên xe.
Tô Mai dặn dò: "Đại Kinh, chở bí đỏ đến khách sạn Tây Lâm. Lão Hoàng, các ở Dương Thành theo dõi Âu Dự Thần. Phá Quân Hải Thị với ."
Phương Đại Kinh phủi sạch bùn đất tay: "Rõ, lão bản."
Lão Hoàng nhe răng : "Tô tiểu thư, cho cùng với. Bên công an theo dõi , chúng ở cũng chẳng giúp gì nhiều."
" chỉ họp thôi, hai ngày là về ."
"Cô ở đây, chán c.h.ế.t ." Lão Hoàng theo Tô Mai mấy ngày nay là những ngày vui vẻ nhất kể từ khi từ Đông Nam Á trở về. Có cái ăn, trận để đ.á.n.h, còn hóng hớt. Cuộc sống thế mới gọi là muôn màu muôn vẻ chứ.
Tô Mai lườm một cái: "Tự khắc phục , chuyện kiếm tiền là quan trọng nhất."