"Anh Thần, em ngờ cô là như . Xin , nhiệm vụ giao cho em e là thành ."
Đầu dây bên truyền đến tiếng sột soạt mặc quần áo, "Không , bàn thì thôi. Tháng sẽ tự đến Kinh Thị một chuyến, thời gian em cứ ở Kinh Thị giải khuây ."
"Anh Thần sắp đến Kinh Thị , thật quá."
Tô Linh với Âu Dự Thần vài câu ngọt ngào, ngay khoảnh khắc cúp máy, cô thấy bên truyền đến một giọng nữ yếu ớt.
"Anh Thần, ăn cơm ."
Sau đó điện thoại ngắt.
Tô Linh cầm ống , tay cứng đờ tại chỗ.
Giọng phụ nữ đó là ?
Cô kìm nén sự bất an trong lòng, tự rót cho một ly rượu vang đỏ.
Âu Dự Thần luôn bận rộn công việc, cả ngày công tác thì cũng họp hành, cô, một bà Âu phu nhân chính thức, ăn cùng một bữa cơm cũng hẹn .
Là ai thể cùng Âu Dự Thần ăn cơm, còn gọi mật như ?
Cảm giác nguy cơ của Tô Linh điên cuồng nháy đèn đỏ, dường như chuyện gì đó mà cô .
Cô uống cạn ly rượu vang, gọi một cuộc điện thoại cho Âu Dự Thần.
Lần là thư ký của máy.
"Chào phu nhân, tổng giám đốc Âu họp , việc gì bà thể với , đó sẽ chuyển lời cho tổng giám đốc Âu."
Cô việc gì cúp máy.
Cô bên cúp máy, cha cô gọi điện đến đòi tiền.
"Tháng con gửi cho ba một ngàn ? Sao hết tiền ?"
Tô Linh nhíu đôi mày tinh xảo, vô cùng vui với việc cha tiêu tiền hoang phí.
"Còn con , cứ đòi mua túi xách, bà mua túi xong thì tiền đủ dùng nữa."
Nhà họ Tô sa sút, nhưng cha và em trai cô vẫn giữ thói quen tiêu xài như , bao giờ tiết kiệm.
Lần Tô Hành tham ô tiền quỹ, cuối cùng vẫn là Âu Dự Thần mặt giải quyết.
"Mang túi trả , con bây giờ cũng tiền."
"Con là chủ mẫu nhà họ Âu, con mà tiền ?"
Tô Linh mặt đầy bực bội.
Từ vụ quỹ hội xảy chuyện mất mặt nhà họ Âu, cô mất quyền lên tiếng trong nhà, bây giờ mỗi tháng đều lĩnh tiền tiêu vặt để sống.
Cuộc sống của chính còn khó khăn thiếu thốn, lấy tiền mà trợ cấp cho nhà đẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-khai-cuc-tram-duong-muoi/chuong-1076-chong-ngoai-tinh-nha-me-de-doi-tien.html.]
"Tại con tiền, trong lòng ba tự ? Nếu Tô Hành hại con, ba bây giờ vẫn thể dựa con mà sống sung sướng."
- "Mày, đứa con gái bất hiếu , tao quan tâm, lát nữa mày gửi 5000 qua đây, nếu tao sẽ với phóng viên là vợ của Âu Dự Thần nuôi dưỡng cha ruột của ."
"Ba..."
Cạch một tiếng, đối phương cúp máy.
Tô Linh tức tủi , nước mắt lã chã rơi.
Buổi tối ăn cơm với Tống Tường Vi, vành mắt Tô Linh vẫn còn đỏ hoe.
Tống Tường Vi cúi đầu ăn cơm, tuyệt đối hỏi thêm một lời.
Cô đang nghĩ về Tô Mai và Thẩm Biết Thu.
A Kiệt bảo cô câu dẫn Thẩm Biết Thu, nhưng cô ngay cả mặt cũng thấy.
Hơn nữa, cô sợ Tô Mai, luôn cảm thấy phụ nữ đó sẽ dùng s.ú.n.g b.ắ.n đầu .
Tống Tường Vi ngước mắt trộm Tô Linh đang âm thầm đau buồn.
So với Tô Mai, Tô Linh dễ đối phó hơn nhiều, chẳng qua chỉ là một bà vợ nhà giàu vô dụng mà thôi.
Lần Tô Mai đuổi ngoài, Tô Linh cảm thấy mất hết mặt mũi, cam lòng từ bỏ như , liền tìm đến một bạn cũ của nhà họ Tô, hy vọng ông thể giúp hòa giải.
Chillllllll girl !
Không ngờ bạn cũ khéo léo từ chối, còn : "Cháu và Thẩm Biết Thu từ nhỏ cùng lớn lên, theo lý mà , hai nhà Thẩm-Tô tuy bây giờ bằng , nhưng tình cảm quá khứ vẫn còn, cháu tìm nó ."
"Ông Đơn, chuyện ... ông cũng , hai nhà Thẩm-Tô nhiều năm qua , phận của Thẩm Biết Thu bây giờ cũng cháu gặp là gặp . Ông đức cao vọng trọng, hy vọng ông thể nể mặt trưởng bối nhà họ Tô mà hòa giải."
"Con bé hiểu chuyện , cháu đến vì chuyện nhà họ Tô vì chuyện nhà họ Âu? Lão già chỉ thích trồng hoa, nuôi chim, uống , quan tâm đến chuyện của bọn trẻ các cháu, tự suy nghĩ ."
Ông Đơn rót đầy chén cho Tô Linh.
Tô Linh chén sóng sánh, vẻ mặt mờ mịt.
Bị bạn cũ từ chối, Tô Linh lòng đầy phiền muộn, dẫm lên đôi giày cao gót lộc cộc phòng suite của khách sạn.
Vừa mở cửa phòng, cô thấy Tống Tường Vi đang ghế sofa trò chuyện vui vẻ với Âu Dự Thần.
"Sao hai đều ở đây?"
"Vợ yêu, em về ."
Âu Dự Thần dậy đón cô.
"Anh Thần, đến đây?"
Tô Linh ôm lấy eo Âu Dự Thần, lườm một cái Tống Tường Vi đang mặt mày hớn hở, nũng nịu : "Chồng ơi, đến với em một tiếng, để em đón ."
"Anh thấy em gặp khó khăn, nhân tiện công tác nên qua giúp em một tay. Anh hẹn tổng giám đốc Tô Mai , tối nay chúng cùng ."