Trọng Sinh Thập Niên 60: Nhật Ký Nuôi Con Của Lâm Vãn Vãn - Chương 625: Trêu Chọc Triệu Lôi

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:35:22
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bị gã đàn ông , ai nấy đều cảm thấy ngứa ngáy trong lòng. Thậm chí bắt đầu tò mò về cơ thể của Lâm Vãn Vãn.

 

“Vô Danh, bây giờ chẳng gì trong tay, là chúng thương lượng chút , nhường phụ nữ đó , bao nhiêu tiền một đêm cứ giá.”

 

“A Sơn, mày cái gì thế hả?” Vẫn giữ chút lý trí.

 

“Thì vốn dĩ là mà, dù bây giờ Vô Danh cũng chẳng ký ức, cũng đó thật sự là vợ . Chỉ là một phụ nữ thôi, cho bọn ngủ một đêm là tiền , thế thì .”

 

dứt lời thì một nắm đ.ấ.m to tướng giáng thẳng xuống.

 

“Á!”

 

Vô Danh đ.ấ.m A Sơn hết cú đến cú khác, như thể đ.á.n.h c.h.ế.t gã.

 

“Vô Danh, thôi bỏ , cũng chỉ đùa thôi mà.”

 

Bình thường tuy thích mấy chuyện tục tĩu, cũng trêu đùa nhưng bao giờ xảy chuyện như hôm nay.

 

Vô Danh đang trong cơn thịnh nộ, căn bản ai cản nổi. Thấy Vô Danh đ.á.n.h gãy cả hai cái răng cửa của A Sơn, những khác mới xúm can ngăn.

 

“Vô Danh, đ.á.n.h nữa là c.h.ế.t đấy.”

Mộng Vân Thường

 

đấy, Vô Danh mau dừng tay .”

 

Đánh đủ , Vô Danh ném A Sơn xuống sông, từ cao xuống gã: “Tao cảnh cáo mày, đừng ý đồ gì với vợ tao, nếu tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày.”

 

“Vô Danh, mày tin tao cho mày sống nổi ở cái làng .” A Sơn vẫn còn buông lời cay độc.

 

“Thế ? Tao thấy mày vẫn đ.á.n.h đủ . Ngày mai trong làng mà thêm lời đồn đại gì, mày cứ đợi đấy.”

 

Có Lâm Vãn Vãn ở đây, Vô Danh trong làng bất kỳ lời đồn đại nào bất lợi cho . Anh để ấn tượng trong mắt Lâm Vãn Vãn.

 

Vô Danh chọc tức đến mức chẳng còn tâm trạng nào mà tắm rửa từ từ, vội vàng dội nước qua loa bộ quần áo Lâm Vãn Vãn đưa, thẳng về nhà.

 

“A Sơn, nãy mày thế vốn dĩ đúng , Vô Danh đ.á.n.h mày thế còn nhẹ đấy. Sau mày đừng chọc nữa.”

 

“Tao nhổ , một thằng ngụ cư mà cũng dám ngang ngược thế , chẳng qua là con vợ thôi chứ gì.”

 

Những khác cũng dây dưa với A Sơn, vội vàng tắm rửa xong ai nấy về nhà nấy. Chỉ A Sơn vẫn đang nghĩ cách để chiếm đoạt Lâm Vãn Vãn.

 

Vô Danh chỉnh nét mặt mới mở cửa bước nhà.

 

Vừa cửa thấy Lâm Vãn Vãn thắp ba ngọn nến trong nhà. Ở nông thôn , dù chỉ là một ngọn nến cũng hề rẻ, chẳng ai lãng phí thắp một lúc ba ngọn nến như Lâm Vãn Vãn cả.

 

Trong nhà chính và ngoài sân đều thấy bóng dáng Lâm Vãn Vãn, Vô Danh cửa phòng ngủ nhưng nên bước .

 

“Vô Danh, về , nhà.” Lúc Lâm Vãn Vãn dọn dẹp nhà cửa xong xuôi.

 

“Tối nay cô ngủ giường , ngủ ngoài nhà chính.” Vô Danh .

 

“Tại ? Chúng là vợ chồng mà? Hơn nữa nhà chính thì ngủ kiểu gì? Nhà chính chỉ hai cái ghế, đến cái bàn cũng hỏng .”

 

“Dù trải đệm ngủ đất cũng chẳng đồ mà trải, ngủ thì .” Lâm Vãn Vãn .

 

Lần thì Vô Danh cũng gì nữa.

 

Nghĩ ngợi một lát: “ sang nhà bà con xin ngủ nhờ một đêm, ngày mai kiếm thêm cái chiếu cói về trải đất ngủ.”

 

“Không , tường rào nhà cũng chắc chắn, chẳng cao lắm. Anh yên tâm để em ở đây một , lỡ em xảy chuyện gì lương tâm c.ắ.n rứt ?”

 

Lâm Vãn Vãn điểm yếu của Triệu Lôi chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-60-nhat-ky-nuoi-con-cua-lam-van-van/chuong-625-treu-choc-trieu-loi.html.]

 

Lâm Vãn Vãn , Vô Danh cũng nhớ những lời đám , lập tức cảm thấy Lâm Vãn Vãn đúng. Lỡ như kẻ rắp tâm bất lương trèo tường thì .

 

“Đừng sợ, ở đây với cô.” Vô Danh buột miệng .

 

“Vào .” Lâm Vãn Vãn tự nhiên nắm lấy tay Triệu Lôi bước phòng.

 

Vô Danh bước phòng, liếc mắt một cái thấy giường thêm đồ đạc của Lâm Vãn Vãn. Nhìn chiếc giường từng nay thêm đồ của cô, Vô Danh cảm thấy trái tim gảy nhẹ một nhịp.

 

Nhìn kỹ căn phòng: “Oanh.”

 

Vô Danh vội mặt , nãy thấy cái gì ? Cái thứ màu đỏ, còn hai nửa hình cầu kèm theo dây đeo , đó là đồ lót của cô .

 

Nóng.

 

Vô Danh chỉ cảm thấy cả như sắp bốc cháy. Cứ nghĩ đến món đồ lót đó, liên tưởng đến Lâm Vãn Vãn, thể kiểm soát não bộ của . Càng nghĩ càng nóng ran.

 

“Vô Danh, thế, mặt đỏ bừng .” Lâm Vãn Vãn vẫn Triệu Lôi , liền giơ tay định sờ trán .

 

Còn Vô Danh theo quán tính nghĩ đến món đồ lót , ánh mắt liền hướng về phía Lâm Vãn Vãn.

 

Nhìn một cái thì hỏng bét , Lâm Vãn Vãn đang mặc chiếc váy ngủ hai dây. Vì bây giờ trong nhà chỉ cô và Triệu Lôi nên cô cũng mặc áo lót. Dù cũng chuẩn ngủ , mặc lát nữa đằng nào chẳng cởi . Mặc áo lót ngủ thì , cho sức khỏe. Mặc áo lót khi ngủ sẽ ảnh hưởng đến tuần m.á.u, gây các vấn đề như tăng sinh tuyến v.ú. Nên Lâm Vãn Vãn tham tiện, tắm xong là mặc luôn.

 

Triệu Lôi vốn dĩ cao hơn Lâm Vãn Vãn một cái đầu, cô giơ tay lên, Triệu Lôi từ xuống . Thế thì chẳng thấy hết sạch sành sanh , liếc một cái là thấu bộ Lâm Vãn Vãn.

 

Lần Triệu Lôi chỉ đỏ mặt, mà cả còn nóng rực lên. Người đàn ông nửa năm khai trai, mà nhịn cho nổi.

 

Triệu Lôi cố nhịn lùi một bước, về phía đống quần áo giường: “ , quần áo của cô cất .”

 

Nói xong, Triệu Lôi thấy chiếc áo lót giường, thở trở nên dồn dập. Nghĩ đến cảnh thấy, hình ảnh đó như khắc sâu tâm trí Triệu Lôi, xua . Hai khối thịt trắng ngần đó giống hệt như hai chiếc Bánh Bao Trắng to đùng . Chắc chắn là mềm, ngon.

 

Không đúng, đang nghĩ cái gì thế ? Không nghĩ nữa, quên , quên .

 

Triệu Lôi lắc lắc đầu, cố gắng cho tỉnh táo .

 

“À, em thấy tủ quần áo nên để tạm giường, để em cất .”

 

Lâm Vãn Vãn quả thực quên mất đống quần áo cô lấy từ gian siêu thị vẫn để giường.

 

Lâm Vãn Vãn liền cởi dép lê, nhấc một chân quỳ gối lên giường, cúi lấy quần áo của nhét ba lô.

 

Còn Triệu Lôi thì cứ chằm chằm vòng ba cong v.út và đôi chân dài miên man của Lâm Vãn Vãn mà ngẩn .

 

Cảm nhận sự thất thố của , Triệu Lôi lập tức chạy ngoài rửa mặt, bình tâm trạng.

 

Trong phòng, Lâm Vãn Vãn bụm miệng suýt nữa thì bật thành tiếng. Đừng nghi ngờ, cô cố tình đấy, nhưng ngờ Triệu Lôi khi mất trí nhớ thú vị đến .

 

Triệu Lôi Lâm Vãn Vãn trêu chọc một vố.

 

Quay phòng: “Muộn , cô ngủ .”

 

Lâm Vãn Vãn cũng ngoan ngoãn, trực tiếp lên giường phía trong.

 

“Lên đây.” Lâm Vãn Vãn thấy Triệu Lôi ý định lên giường liền .

 

Triệu Lôi đành thổi tắt nến, cầm chiếc quạt nan lớn mượn ánh trăng bước đến bên giường, nửa nửa đó.

 

“Cô ngủ , trời nóng, nhiều muỗi, đợi cô ngủ say mới ngủ.” Triệu Lôi cầm quạt quạt cho Lâm Vãn Vãn.

 

“Không cần , em thấy muỗi nào , hơn nữa em cũng nóng, tin sờ thử xem, em chẳng đổ giọt mồ hôi nào cả.”

 

 

Loading...