Trọng Sinh Thập Niên 60: Nhật Ký Nuôi Con Của Lâm Vãn Vãn - Chương 366: Bạn Đồng Hành Mới
Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:21:26
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vẫn như cũ, Lâm Vãn Vãn xem thử quả bóng đá, cũng logo gì cả.
Xem xong thì đặt xuống.
Bóng rổ Lâm Vãn Vãn cũng xem thử, nhưng đều định mua.
Mục đích ban đầu của Lâm Vãn Vãn chính là như , xem lúc phát triển đến mức độ nào, thứ gì thể lấy từ trong siêu thị thôi.
Phiếu kiều hối đắt như thể dùng lung tung .
Nhân viên bán hàng phía Lâm Vãn Vãn sờ chỗ xem chỗ , cũng thấy mua thêm món đồ nào.
Liền chút vui.
Còn phía Lâm Vãn Vãn thấy đồng hồ kệ: “Đồng hồ thể lấy xem thử ?”
Nhân viên bán hàng liền chút miễn cưỡng.
Lâm Vãn Vãn đối với đồng hồ vẫn chút hiểu , tất nhiên trong siêu thị của cô cũng những chiếc đồng hồ hơn.
Những thứ như kim cương vàng bạc đều , ngọc thạch cũng nhiều.
Bởi vì trong cửa hàng cũng những thương hiệu lớn đóng quân.
đồng hồ phù hợp để đeo lúc thì .
“Mẫu bao nhiêu tiền.” Lâm Vãn Vãn chỉ một chiếc đồng hồ Omega hỏi.
“Hai tờ phiếu kiều hối cộng thêm ba trăm tám mươi đồng.”
“Lấy một chiếc.” Lâm Vãn Vãn lên tiếng.
Sau đó trực tiếp cầm lấy một chiếc, tay kéo tay Triệu Lôi qua giúp đeo lên.
“Vợ ơi, dùng đến đồng hồ, em mua cho .” Vài trăm đồng một chiếc đồng hồ, Triệu Lôi chút nỡ.
Tất nhiên nếu là đeo tay vợ thì nỡ, nhưng đeo tay thì thôi .
Anh đeo cũng .
“Cần chứ, đeo xem giờ cho tiện, nhiệm vụ cũng cần xem giờ mà.” Lâm Vãn Vãn đeo xong cho Triệu Lôi.
“Hơi lỏng .” Lâm Vãn Vãn .
“Nếu quý khách chắc chắn lấy, chúng thể giúp chỉnh cho vặn.” Nhân viên bán hàng .
“Lấy.” Lâm Vãn Vãn bắt đầu lấy tiền trả.
Triệu Lôi thì theo thợ đó sang bên cạnh chỉnh đồng hồ.
“Tổng cộng năm trăm tám mươi đồng cộng thêm hai tờ phiếu kiều hối sai chứ.” Lâm Vãn Vãn chớp mắt tiêu một đống tiền.
Triệu Lôi chỉnh xong đồng hồ tới.
“Rất .” Lâm Vãn Vãn .
Nhân viên bán hàng cũng đóng gói hộp đồng hồ, biên lai, và hai mắt dây đồng hồ tháo đưa cho họ.
Rượu họ mua cũng đóng gói để chân họ .
“Vợ ơi, em cũng mua một chiếc .” Triệu Lôi .
“Em thường xuyên ở nhà dùng đến.” Lâm Vãn Vãn từ chối.
Chiếc đồng hồ quả thực đắt, nhưng mua bây giờ thể dùng, càng giá trị hơn.
Nghĩ ngợi một lát, Lâm Vãn Vãn liếc tủ kính.
“Đồng hồ mẫu nữ .” Triệu Lôi hỏi.
“Có ạ.” Sau đó lấy một hàng đồng hồ.
Lâm Vãn Vãn thấy cũng khá .
Hai cứ thế mua thêm một chiếc đồng hồ.
Triệu Lôi ôm rượu ngoài, hai đến chỗ thì thu hai mươi chai rượu .
“Đồng hồ đúng là khá .” Lâm Vãn Vãn tay của hai .
“Tay vợ đeo gì cũng .” Triệu Lôi .
“Đừng thấy bây giờ chúng mua đắt, hai chiếc đồng hồ sẽ giá trị đấy.” Lâm Vãn Vãn .
“Sau chúng đều đeo cũ .” Triệu Lôi .
Mộng Vân Thường
“Cho dù hỏng cũng giá trị.” Lâm Vãn Vãn .
Triệu Lôi: Vậy nên mua thêm vài chiếc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-60-nhat-ky-nuoi-con-cua-lam-van-van/chuong-366-ban-dong-hanh-moi.html.]
“Đi thôi, đưa cơm cho bọn trẻ.” Cơm đóng hộp xong, trực tiếp lấy là .
Đến trường Lâm Vãn Vãn và Triệu Lôi đợi ở cổng trường một lát mới tan học.
“Lại đến đưa cơm cho bọn trẻ .” Ông chú bảo vệ hỏi.
“Vâng ạ, rảnh rỗi thì qua đưa.” Lâm Vãn Vãn .
Đại Oa và Nhị Oa nhận cơm về lớp, từng đứa mở hộp cơm .
Các bạn cùng lớp tự nhiên cũng tò mò hôm nay chúng còn ăn ngon như hôm qua .
“Đây là tôm, to quá mất.” Nhị Oa .
“Ừ, xem hôm nay ăn tôm.” Đại Oa mở thêm một hộp.
Đây là da lợn xào ớt, còn một phần rau xanh.
Hai hộp cơm trắng, một phần canh, hai bày đầy một bàn thức ăn.
“Oa Đại Oa Nhị Oa nhà các lúc nào cũng ăn thế ?” Trải qua mấy ngày nay đều bắt đầu gọi tên cúng cơm của Đại Oa và Nhị Oa .
“Cũng bình thường, thực các đừng thấy thức ăn nhà tớ mang đến nào cũng thịt, thực các kỹ xem, thứ một chút cũng đắt.”
“Tôm, bắt sông là , thịt cũng chỉ là một chút da lợn, canh cũng là canh xương, nên một bữa cơm cũng chẳng đồ gì ngon cả.” Nhị Oa giải thích.
“Thế mà còn ngon , nhà tớ mấy tháng nay ăn thịt .”
“ , xem thức ăn nhà các bóng nhẫy dầu mỡ, nhà tớ nấu thức ăn một giọt dầu cũng cho.”
Nghe xong lời nhiều bạn học liền chằm chằm âu rau xanh mặt bọn Đại Oa.
“Không ít đều cảm thấy đồ ăn nhà Đại Oa Nhị Oa quá .”
Nhị Oa nhíu mày , dùng ánh mắt hiệu cho cả mau ăn cho xong.
Ăn xong hai em rửa bát: “Anh, chúng đừng về lớp ăn cơm nữa, chúng ngoài ăn , bên sân bóng mấy cái cây, cũng tảng đá lớn, đó ăn .”
Nhị Oa hiểu rõ cứ tiếp tục thế thể cho nhà , thể còn rước lấy điều tra.
Tuy nhà sợ điều tra, nhưng cũng phiền phức mà.
“Được, còn phiếu ăn đó, ngày mai em cũng cho Đại Minh nữa, nãy cũng đang chúng .” Đại Oa vẫn nhớ những ai chúng.
“Ừ, phiếu ăn cứ giữ , nếu thì cho ông chú ở cổng cũng .” Nhị Oa .
Chúng cho bạn cùng bàn phiếu ăn, mà hùa theo khác chúng.
Đừng là chúng những lời truyền ngoài sẽ gì cho chúng.
Nhỡ truyền thành nhà chúng sống còn sung sướng hơn cả địa chủ ngày xưa, thì rắc rối to .
Hai rửa xong mấy hộp cơm thì chuẩn về lớp.
Trên đường thấy một ở gốc cây, đang gói ghém phần cơm của .
Là vô hình trong lớp chúng, tự lủi thủi chơi với ai.
Đại Oa và Nhị Oa gói ghém phần cơm của , đó lấy cái bát sứt mẻ của uống một bát nước lớn.
Sau đó nới lỏng thắt lưng chiếc quần vặn của , buộc c.h.ặ.t thít c.h.ặ.t bụng.
Đại Oa và Nhị Oa bước tới.
“Lương Đào, ăn cơm?” Đại Oa hỏi.
“Tớ ăn .” Lương Đào .
“Tớ thấy gói ghém thức ăn .” Nhị Oa thẳng.
“Tớ đói, những thứ cũng thể lãng phí nên gói mang về nhà ăn.” Lương Đào .
Nhị Oa đ.á.n.h giá từ xuống : “Phiếu ăn của tớ và tớ cho lấy ?”
Trường học lấy cơm quản một lấy bao nhiêu, dù trường cũng chỉ nhận phiếu nhận .
Nhị Oa cũng vạch trần lời dối của , mà trực tiếp hỏi .
“Các ăn ?” Lương Đào hỏi.
“Mấy ngày nay chắc tớ đều sẽ mang cơm cho bọn tớ, dù nếu hôm nào mang cơm thì phiếu ăn sẽ cho .” Nhị Oa .
“Lấy, cảm ơn.” Lương Đào cũng hai em họ.
Sắp trở thành một phong cảnh của trường , hai em , ăn mặc , xe đạp riêng còn ngày nào cũng mang cơm đến.
Còn nhà , vì để học, sắp cơm ăn .
Hơn nữa trong trường thể nộp tiền ăn, nên đành gói ghém thức ăn .