Trọng Sinh Thập Niên 60: Nhật Ký Nuôi Con Của Lâm Vãn Vãn - Chương 362: Buffet
Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:21:10
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bình thường hai em ăn cơm là ung dung thong thả nhất, ăn cuối cùng cũng chẳng .
Hôm nay chạy nhanh thế?
hai lý do, đó chính là bạn cùng bàn của Đại Oa và Nhị Oa.
Đại Oa và Nhị Oa bây giờ tuy học cùng lớp, nhưng còn cùng bàn nữa.
Nên phiếu ăn của chúng đều cho bạn cùng bàn mới .
Các bạn học đều chạy đến nhà ăn lấy cơm, Đại Oa và Nhị Oa thì chạy cổng trường nhận bữa trưa tình yêu mang đến.
“Hai đứa ăn xong rửa sạch bát tan học mang về nhé, về đây.” Lâm Vãn Vãn đưa cơm cho hai đứa .
“Cảm ơn , đường cẩn thận ạ.” Đại Oa và Nhị Oa xách một đống túi vải nặng trịch về phía lớp học.
Cơm Lâm Vãn Vãn dùng vải bọc , bên trong mấy hộp cơm liền.
Cơm trắng đựng hai hộp, thịt kho tàu một hộp, rau một hộp, canh một cốc, còn để thêm hai quả táo.
Một túi vải đựng đầy ắp.
“Không món gì ngon cho chúng , trông vẻ nặng và nhiều lắm.” Nhị Oa .
“Mẹ gì cũng ngon, mau mở xem .” Đại Oa đặt đồ lên bàn, cởi túi vải lấy từng hộp cơm .
Các bạn cùng lớp lấy cơm cũng bắt đầu ăn.
Trong trường tuy nhà ăn, nhưng lớn, đủ chỗ cho nhiều học sinh như , nên nhiều bạn sẽ mang về lớp ăn.
Hoặc là gốc cây bên ngoài ăn.
“Oa, Triệu Vũ, Triệu Dương, các ăn gì thế? Các đến nhà ăn ?” Người đầu tiên lấy cơm về là Lương Kiện Hữu hỏi.
“Hôm nay tớ mang cơm đến, nên đến nhà ăn.” Đại Oa .
Đến trường đều gọi tên thật của chúng.
Lại thêm vài bạn học về, thấy Đại Oa và Nhị Oa cùng , mặt là đầy ắp các hộp cơm, đều bưng bát cơm chạy tới xem mặt Đại Oa và Nhị Oa là món gì.
“Oa, các mang cơm ngon thế cho các , nhiều thịt quá.”
Những bạn học về ai là ghen tị với mâm cơm của Đại Oa và Nhị Oa.
Không so sánh sẽ tổn thương, hôm nay ở trường vẫn ăn cháo loãng.
“Sao các mang nhiều thịt thế cho các , các ăn hết ?”
“Tất nhiên là ăn hết , nếu mang nhiều thế.” Cảnh tượng khiến Đại Oa và Nhị Oa nhớ hồi mới tiểu học.
Cảnh tượng từng xảy y hệt.
“Nhiều thế một bữa ăn hết ?”
“Ừ, ăn nhiều mới thể cao lớn khỏe mạnh như bọn tớ chứ.” Nhị Oa gật đầu.
“Nhà các giàu lắm ? Tớ buổi sáng các đạp xe đến trường? Bây giờ còn để nhà mang cơm đến?”
“Không , cha tớ là quân nhân, tớ cũng công việc nên nhà tớ sống cũng khá giả thôi.” Nhị Oa , nhà giàu Nhị Oa tất nhiên những chuyện thể .
“Oa, họ đạp xe học đấy ?”
“Ừ, tớ từng thấy , họ đạp xe học, đỗ ở cạnh nhà ăn , đỗ cùng chỗ với thầy cô giáo.”
Những tiếng xì xào bàn tán ngừng vang lên.
Đại Oa và Nhị Oa sớm quen với cảnh , hề phiền, cứ thế ăn phần cơm của .
“Ủa Triệu Vũ, Triệu Dương, phiếu ăn của các ? Thế chẳng lãng phí .” Lúc cán sự đời sống phụ trách phát phiếu ăn mỗi tuần nghi hoặc hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-60-nhat-ky-nuoi-con-cua-lam-van-van/chuong-362-buffet.html.]
“Cho bạn cùng bàn của bọn tớ .” Đại Oa .
“Sau các đều mang cơm đến cho các ? Vậy phiếu đó thể cho tớ ?” Có hỏi.
“Không , tớ chắc ngày nào cũng mang cơm đến .” Nhị Oa .
Lời thể nhận bừa, nếu lỡ hứa cho , hôm nào cho thành của .
Phiếu của chúng, chúng cho ai thì cho.
“Xì, khéo chỉ mang một bữa, đ.á.n.h sưng mặt xưng mập thôi.” Lúc một giọng vang lên.
Đại Oa và Nhị Oa sang.
Là con trai của giáo viên chủ nhiệm lớp bên cạnh, Ngô Vĩ Đông.
Cậu đang ăn phần cơm trưa dành cho giáo viên của trường, vẻ mặt đầy trào phúng Đại Oa và Nhị Oa.
Cậu cũng ăn quen cơm trưa của trường, mà đúng lúc là giáo viên trong trường, cơm trưa của giáo viên thì hơn của học sinh, tuy cũng thịt, nhưng ít nhất cũng khá hơn một chút.
Nên đổi cơm với , vốn tưởng sẽ thu hút sự ghen tị của , ngờ Đại Oa và Nhị Oa cướp hết sự chú ý.
Thế nên mới màn .
“Cậu ý gì, bọn tớ còn cần đ.á.n.h sưng mặt xưng mập ?” Đại Oa .
“Nếu thì ?” Ngô Vĩ Đông .
Đại Oa dậy định phản bác, Nhị Oa ấn xuống: “Anh, cần giải thích với liên quan, càng cần tức giận, chỉ là một ngoài thôi.”
“Hừ, khéo trúng tim đen chứ gì.” Ngô Vĩ Đông thực chỉ ỷ việc là giáo viên của trường, nghĩ rằng dám đắc tội với .
Lúc Đại Oa nhịn nữa, nhưng Nhị Oa lên tiếng.
“Anh, đừng hạ thấp phận cãi với mấy ngoài, cần thiết, chúng thế nào, ít nhất cũng hơn ai đó, vì bản ăn ngon mà để ăn đồ tệ hơn, chẳng xót xa cho chút nào, nghĩ nhân phẩm cũng chẳng gì, loại nhất đừng gần.” Nhị Oa ăn no lấy canh , và trai mỗi một bát vặn.
“Ừ, em đúng, cũng bất hiếu đến mức nào mới loại chuyện .” Đại Oa phối hợp .
Ăn xong Nhị Oa liền thu dọn tất cả hộp cơm, đó quả nhiên như Nhị Oa dự đoán, đ.á.n.h .
Nhị Oa động thủ, cả thể giải quyết , cứ đó, để các bạn gọi giáo viên, còn : “Các thấy đấy, Ngô Vĩ Đông tay .”
Những khác cuối cùng cũng kéo hai .
Lâm Vãn Vãn về đến nhà, còn định tiếp tục gian siêu thị ăn cơm nấu thêm vài món, nhưng Triệu Lôi về.
“Vợ ơi, về .” Triệu Lôi ở nhà tắm xong.
“Anh về , em đưa cơm cho Đại Oa và Nhị Oa, ăn cơm ?” Lâm Vãn Vãn bước tới ôm Triệu Lôi.
Mộng Vân Thường
“Chưa, Đại Oa và Nhị Oa ăn ở trường ? Sao còn đưa cơm?” Triệu Lôi hỏi.
Lâm Vãn Vãn đóng cửa , kéo Triệu Lôi về phòng gian siêu thị.
“Chê đồ ăn ở trường dở, ngày nào cũng ăn no, em hứa cách vài ngày sẽ đưa đến.” Lâm Vãn Vãn lấy bát xới cơm .
Triệu Lôi cũng thành thạo bước tới, thấy món nào thích thì gắp một ít.
Lâm Vãn Vãn dáng vẻ Triệu Lôi gắp món một ít, món một ít thì bật .
“Anh thế giống ăn buffet đấy.” Lâm Vãn Vãn .
“Buffet?” Triệu Lôi hiểu.
“Tức là trả tiền trong thời gian quy định, thức ăn ở đây cứ ăn thoải mái, ăn bao nhiêu thì ăn, chỉ là mang về, lãng phí.” Lâm Vãn Vãn giải thích đơn giản.
“Vậy buffet chẳng đắt ?” Triệu Lôi lấy xong thức ăn, xuống ăn cùng Lâm Vãn Vãn.
“Có loại rẻ loại đắt, nếu tính theo vật giá bây giờ, thì giống như ba đồng cho ăn thoải mái . thức ăn chuẩn đều là loại nhiều đường dễ no, nên chắc chắn lãi.” Lâm Vãn Vãn .