Trọng Sinh Thập Niên 60: Nhật Ký Nuôi Con Của Lâm Vãn Vãn - Chương 361: Than Phiền Đồ Ăn
Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:21:09
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng cũng để cô chọn hai mẫu phù hợp.
Mua xong, nghĩ cũng thể bỏ sót Tam Oa nên cũng mua luôn.
Sắp đến giờ Tam Oa tan học, Lâm Vãn Vãn quần áo của , cầm ba đôi giày ngoài.
Đặt trong phòng của cô, mới mở cửa sân.
Sau đó bếp dùng một cái âu lớn múc một âu chè bột báng khoai môn to bự .
Chè bột báng thêm sữa đặc nên ngon, đây là lát nữa để cho Đại Bảo và Nhị Bảo mang về nhà ăn.
Cảm ơn hai đứa ngày nào cũng đưa đón thằng nhóc ranh Tam Oa .
“Mẹ ơi, con về .” Giọng Tam Oa vang lên bên ngoài.
Lâm Vãn Vãn liền bưng chè bột báng ngoài: “Đại Bảo, Nhị Bảo.”
“Thím ạ.”
“Chè bột báng thím hồi chiều, mang một ít về ăn nhé.” Lâm Vãn Vãn đưa chè bột báng trong tay qua.
“Cháu cảm ơn thím.” Đại Bảo nhận lấy.
“Thím cảm ơn các cháu mới đúng, ngày nào cũng phiền các cháu đưa Tam Oa .” Lâm Vãn Vãn .
“Không phiền ạ, cũng tiện đường mà, thím ơi bọn cháu về đây.” Đại Bảo và Nhị Bảo liền về nhà.
Về đến nhà lập tức lấy hai cái bát và thìa múc hai bát ăn.
“Ngon quá, ngọt ghê.” Nhị Bảo .
“Đồ thím khi nào ngon .” Đại Bảo .
“Em còn ăn thêm một bát nữa, ơi.” Nhị Bảo ăn miếng cuối cùng, âu .
“Không , em mà ăn thêm một bát nữa thì cha phần .” Đại Bảo .
Nhị Bảo chè bột báng còn nhiều trong âu, ăn nữa.
Bên nhà Lâm Vãn Vãn cũng đang cùng Tam Oa ăn, Đại Oa và Nhị Oa đạp xe về đến nhà liền than khổ.
“Mẹ ơi, trường mới môi trường thì hơn tiểu học thật, nhưng đồ ăn ở nhà ăn cũng dở tệ quá, buổi trưa con ăn hề no.” Nhị Oa xuống liền bưng một bát chè bột báng lên ăn.
“Có khoa trương thế , ăn những gì ?” Lâm Vãn Vãn hỏi.
“Mẹ ơi, ở trường ăn một món rau với cháo loãng, chẳng tí thịt nào, cũng ngon.” Nhị Oa bày tỏ đồ ăn tệ.
“Ăn ở trường mà con còn thịt ?” Lâm Vãn Vãn .
Ăn ở trường đừng là thời đại bây giờ, ngay cả kiếp lúc cô học cấp hai thì đồ ăn cũng gì thịt.
Cũng là một muôi cơm trắng, một muôi rau xanh, ngoài chẳng gì khác.
Lúc cô học cấp hai môi trường cũng tệ, chẳng vẫn vượt qua .
“Mẹ ơi, buổi trưa bọn con chỉ ăn chút cháo loãng, thêm chút rau dại, còn cực kỳ khó ăn, rau dại cũng đắng, chẳng tí dầu mỡ nào.” Đại Oa .
“Vậy các bạn khác ăn ?” Lâm Vãn Vãn hỏi.
“Có ạ.” Đại Oa và Nhị Oa gật đầu.
“Trường đông như , nấu thức ăn nếu cho dầu thì cho bao nhiêu mới đủ đúng , hơn nữa một học kỳ trường mới thu của các con bao nhiêu tiền ăn, con tự nghĩ xem, thế thì ăn đồ ngon gì.” Lâm Vãn Vãn .
Một học kỳ tính là hơn ba tháng, một học kỳ trường chỉ thu của một học sinh bốn mươi cân lương thực phụ.
Tính là một trăm ngày, bốn mươi cân, một ngày đến nửa cân, thế thì ăn cái gì.
Trường học thu lương thực, cũng thu tiền, Lâm Vãn Vãn thì nộp tiền.
Đỡ mất công bọn trẻ cõng lương thực đến trường.
phần lớn vẫn sẽ nộp lương thực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-60-nhat-ky-nuoi-con-cua-lam-van-van/chuong-361-than-phien-do-an.html.]
“Haizz.”
Đại Oa và Nhị Oa thể gì , thể bọn chúng bằng ?
Người ăn thì chắc chắn bọn chúng cũng ăn .
một tuần Đại Oa và Nhị Oa liền ỉu xìu, hai em cảm thấy cứ tiếp tục thế nên đến tìm Lâm Vãn Vãn bàn bạc.
“Mẹ ơi, là từ ngày mai đưa cơm cho bọn con , buổi chiều ở trường ngày nào ngủ trưa dậy bụng con cũng sôi ùng ục, buổi chiều chẳng sức mà giảng nữa.” Nhị Oa .
“ , các bạn cũng bọn con bụng sôi ùng ục.” Đại Oa .
“Trời nóng thế , ngày nào cũng đưa cơm cho các con, tiền ăn trưa nộp cho trường chẳng lãng phí ?” Lâm Vãn Vãn .
“Không lãng phí ạ, phiếu ăn trưa của bọn con thể cho các bạn, sẽ lãng phí .” Đại Oa .
“Mẹ ơi, bọn con ăn đồ của trường, tiền ăn trưa thể lấy ?” Nhị Oa vẫn đòi tiền, dù ăn tại nộp tiền.
“Không , trường quy định buổi chiều ăn ở trường, cho dù con ăn cũng nộp tiền.” Chuyện Lâm Vãn Vãn hỏi từ .
“Vậy đưa cơm cho bọn con ạ?” Nhị Oa hỏi.
“Ngày nào cũng đưa chắc chắn , nắng nôi thế , phơi đen của con sẽ nữa, nhưng lúc nào lên huyện tiện đường thì thể đưa cho các con, nếu đưa thì bây giờ trời cũng lạnh, buổi sáng áp chút bánh cho các con mang ăn cũng .” Lâm Vãn Vãn .
“Yeah, cuối cùng cũng chịu đói nữa .” Nhị Oa vui mừng .
Thỏa thuận xong điều kiện với , Đại Oa và Nhị Oa liền chạy ngoài báo tin vui cho Đại Bảo và Nhị Bảo.
Tuần Đại Oa và Nhị Oa học về ít than vãn với Đại Bảo và Nhị Bảo, đồ ăn ở trường khó nuốt thế nào.
Sáng sớm hôm , đợi ba đứa trẻ đều học, Lâm Vãn Vãn bắt đầu chuẩn cơm nước.
Trong nhà bếp của gian siêu thị, Lâm Vãn Vãn tiên nấu một nồi lớn thịt kho tàu.
Những ngày siêu thị của cô tích trữ ít thịt lợn.
Định gói một ít bánh bao, Lâm Vãn Vãn liền lấy mười bịch bột mì, bánh gói đó đều ăn hết .
Trong lúc ủ bột, Lâm Vãn Vãn dùng máy xay thịt xay ít thịt lợn, nấm hương, mộc nhĩ.
Tất cả đều thành bánh bao nhân thịt nấm hương mộc nhĩ.
Vì những loại nhân hạt sen, đậu đỏ gì đó, trong tủ đông còn nhiều lắm, sủi cảo cũng .
Trước đó cô nhớ sủi cảo đông lạnh, lúc tìm sữa chua uống mới thấy.
Lâm Vãn Vãn một hơn hai trăm cái bánh bao, hấp mười mấy cái để sang một bên, còn đặt lên kệ.
Sau đó tiếp tục lấy thịt lợn trộn, một ít bánh ngô củ cải, chiên lên ăn ngon, đến lúc đó để Đại Oa và Nhị Oa mang đến trường ăn cũng no bụng.
Thời gian trôi qua nhanh, nghĩ đến việc hứa đưa cơm cho Đại Oa và Nhị Oa, Lâm Vãn Vãn liền vội vàng ngoài một bộ quần áo.
Đóng hộp cơm, hộp thịt kho tàu, thêm chút rau xanh, một ít canh, xách theo đạp xe xuất phát.
Vẫn là mượn xe đạp nhà Lương Kim Hoa, Lâm Vãn Vãn lên trấn còn định chợ đen xem phiếu xe đạp .
Nếu quyết định đưa cơm, vẫn mua thêm một chiếc xe đạp mới .
Thực chiếc xe đạp ở nhà cũng thể mang lên đây, cứ là giúp vận chuyển, dùng gian siêu thị mang qua là .
Thôi bỏ , mua xe đạp thực sự đắt, đợi Triệu Lôi về tính.
Mộng Vân Thường
Hoặc là về quê mang lên cũng .
Đến trường trung học trấn, bên trong vẫn tan học, Lâm Vãn Vãn đợi mười phút thì thấy tiếng chuông lắc.
Vừa tan học, Đại Oa và Nhị Oa liền chạy ùa cổng trường, hứa hôm nay sẽ đưa cơm, nên sợ đợi, hai đứa chạy nhanh như bay.
Dù nếu mỗi để Lâm Vãn Vãn đợi lâu, chúng sợ sẽ đưa nữa.
Phiếu ăn trưa của chúng cũng cho bạn , sẽ lãng phí.
Những bạn học cùng lớp với Đại Oa và Nhị Oa thấy hai đứa chạy nhanh như bay đều lấy lạ.