Trọng Sinh Thập Niên 60: Nhật Ký Nuôi Con Của Lâm Vãn Vãn - Chương 347: Triệu Phụ Bị Thương
Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:20:55
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ, chê con.” Tam Oa lên án.
“Con hỏi các con xem vải con chọn ?” Lâm Vãn Vãn đả kích bé.
Tam Oa liền sang hai trai.
Đại Oa, Nhị Oa né tránh ánh mắt của Tam Oa, tỏ ý gu thẩm mỹ của em trai , bọn họ thực sự dám gật đầu bừa.
Những màu sắc mà em trai họ thích đều là những màu sặc sỡ, vô cùng cay mắt.
Tam Oa tức giận sang một bên.
Mấy liền chọn mua vài xấp vải màu sắc khá nhã nhặn.
Nhìn thấy một đôi giày da , Lâm Vãn Vãn cũng mua luôn.
Những thứ khác thì gì cần mua nữa, mấy liền chuẩn dạo bước về nhà.
Về đến nhà, Lâm Vãn Vãn bắt đầu đóng gói đồ đạc: “Mấy đứa tự thu dọn quần áo của nhé, thu dọn xong đem gửi, nếu các con sẽ tự xách tàu hỏa đấy.”
“Biết ạ.” Đại Oa, Nhị Oa liền chạy trong phòng thu dọn quần áo của .
“Nhớ thu dọn luôn cả phần của Tam Oa đấy.” Triệu Lôi .
Lâm Vãn Vãn về phòng liền lấy từ trong gian siêu thị một bộ vỏ chăn màu đỏ hỉ khánh.
Đây là định tặng cho em trai cô.
Về đến huyện thành, gia đình Lâm Vãn Vãn trực tiếp đến bưu điện lấy đồ họ gửi về , đó đến Cung Tiêu Xã, mua chút thịt rau mới về nhà.
Lần trở về, cổng lớn đang mở, Triệu phụ, Triệu mẫu cũng ở nhà.
“Mẹ, giờ nên ?” Triệu Lôi nghi hoặc hỏi.
“Haiz, cha con lên núi ngã, đau đến mức ở nhà cử động đây .” Triệu mẫu vẻ mặt sầu não .
“Sao thế , nghiêm trọng .” Lâm Vãn Vãn hỏi.
Mấy em Đại Oa chạy trong xem ông nội của chúng .
“Chẳng là lên núi định nhặt củi ? Liền từ sườn núi nhỏ ngã xuống.” Triệu mẫu .
“Đã khám bác sĩ ? Bác sĩ ?” Lâm Vãn Vãn hỏi.
Mộng Vân Thường
“Khám , nứt xương một chút, tĩnh dưỡng một thời gian.” Triệu mẫu .
“Sao cha còn lên núi nhặt củi?” Triệu Lôi hỏi.
Anh cả, hai của chẳng hứa sẽ luân phiên đưa củi đến ?
Hai ông bà già dùng chẳng tốn bao nhiêu củi, mỗi về cũng sẽ nhặt mà.
“Anh cả con bây giờ ? Một tháng mới nghỉ mấy ngày, về là nhặt củi mang qua đây .”
“Vợ thằng cả cũng , bọn Đại Nữu thì học, cuối tuần thì giúp nhặt một ít củi về. Mặc dù đủ đốt, nhưng cha con cũng tự nhặt củi, thế chẳng là xảy chuyện ?” Triệu mẫu cằn nhằn.
“Vậy còn hai thì ?” Triệu Lôi hỏi.
“Đừng nhắc nữa, chuyện công việc của cả con, thằng hai ly tâm với chúng , vợ nó cho củi, nó cũng chẳng tiếng nào.” Triệu mẫu nghĩ đến chuyện là thấy lạnh lòng.
Con trai lấy vợ xong liền nhận , còn chuyện gì bi ai hơn chuyện ?
“Cha thương hai đến thăm ?” Triệu Lôi .
“Chỉ đến hỏi thăm một .” Triệu mẫu .
“Con , con xem cha .” Triệu Lôi liền cùng Lâm Vãn Vãn thăm Triệu phụ.
“Cha, cha .” Triệu Lôi bước cửa .
“Đỡ nhiều , còn đau như thế nữa, các con về định ở bao lâu.” Triệu phụ vui vẻ .
“Chắc một tháng, cha nhớ đừng nhặt củi nữa, cha xem nguy hiểm bao, bỏ tiền mua cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền .” Triệu Lôi .
“ cha, cha ở nhà nếu chuyện gì, Triệu Lôi ở bên ngoài lo lắng bao, trong nhà đủ tiền cha cứ .” Lâm Vãn Vãn cũng .
Đã lớn tuổi thế còn nhặt củi gì, mua củi thì tốn bao nhiêu tiền chứ.
“Cha , nữa, trong nhà tiền, cha sẽ mua củi.” Triệu phụ đồng ý.
“Vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-60-nhat-ky-nuoi-con-cua-lam-van-van/chuong-347-trieu-phu-bi-thuong.html.]
“Các con về cũng mệt , đều nghỉ ngơi .” Triệu phụ .
“Vâng, cha cũng ngủ một lát .”
Cả nhà lớn bé liền từ trong phòng Triệu phụ .
“Mẹ, đồ trong tay nải đều là mang về cho , chia nhé.” Bên nhị phòng chia cũng tùy Triệu mẫu.
“Đều là cái gì .” Triệu mẫu mở hỏi.
“Vải mà các cháu nội chọn cho đấy, xem chia thế nào thì chia.” Lâm Vãn Vãn .
“Được.” Triệu mẫu liền cất .
“Đại Oa, Nhị Oa, Tam Oa, các em về .” Bọn Đại Nữu ngủ dậy liền từng đứa chạy qua đây.
“Vâng, các chị, bọn em về .”
“Bọn chị định bắt chạch, các em .” Bọn Đại Nữu còn đang cầm xô kìa?
“Đi ạ.”
Chuyện bắt chạch vui như Đại Oa, Nhị Oa đương nhiên .
Ở tỉnh thành bé bắt chạch, trừ phi bé xuống sông núi để bắt.
“Thím ba, bọn cháu bắt chạch đây.” Đại Nữu .
“Được.”
“Mẹ, lát nữa cắt chút vải cho bọn Đại Nữu , Đại Nữu còn nhỏ nữa, nên mặc áo lót .” Lâm Vãn Vãn thấy Đại Nữu đều bắt đầu phát triển .
Cứ trống rỗng như thì lắm.
“Được, cắt ngay đây, đúng , cái máy khâu đó chuyển phòng , thỉnh thoảng vợ thằng cả đến dùng, cứ phòng con mãi cũng , cho nên chuyển .” Triệu mẫu .
“Vâng, chuyển ạ, con cũng cơ hội dùng đến.” Lâm Vãn Vãn gật đầu.
Sau đó Lâm Vãn Vãn liền xách tay nải của bọn họ phòng.
“Triệu Lôi, xách cả tay nải của bọn Đại Oa luôn .” Lâm Vãn Vãn .
“Được, , mấy thức ăn con để trong bếp nhé.” Đây là hai quả dưa hấu mua ở Cung Tiêu Xã cùng với chút sườn và rau.
“Ừ, để .” Triệu mẫu .
Triệu mẫu cắt xong vải liền ngoài lấy hai quả dưa hấu ướp lạnh. Còn Triệu Lôi thì phòng chứa củi mở xem, phát hiện còn bao nhiêu củi nữa.
“Mẹ, trong thôn bây giờ đều , còn ai nhặt củi bán .” Triệu Lôi định bây giờ ngoài tìm mua củi.
“Cẩu T.ử bán củi đấy.” Triệu mẫu .
“Được, con tìm .” Triệu Lôi liền khỏi cửa.
Cẩu T.ử nhà, nhưng thì : “Bác gái, nếu Cẩu T.ử về bác bảo đưa chút củi đến nhà cháu nhé, trong nhà cần nhiều đấy.”
“Được, bác chắc chắn sẽ bảo Cẩu Tử.” Mẹ Cẩu T.ử vui vẻ .
Chuyện Triệu phụ nhặt củi ngã bà cũng , Triệu Lôi lúc đến mua củi tự nhiên bà nguyên nhân.
Giải quyết xong chuyện củi lửa, Triệu Lôi liền về, lúc ngang qua bờ sông thì thấy bọn Đại Oa đều đang bắt chạch.
Nghĩ đến món chạch vợ , Triệu Lôi cũng bước tới.
“Cha.”
“Chú ba.” Từng đứa thấy Triệu Lôi tới đều .
“Ừ, tiếp tục , chú giúp các cháu bắt chạch, Tiểu Đông ? Sao thấy.” Sao hai đứa trẻ của nhị phòng đều mặt.
Mặc dù cách của hai đúng, nhưng đối với bọn trẻ, Triệu Lôi cách khác.
“Bọn Tiểu Đông bây giờ ít khi chơi với bọn cháu.” Đại Nữu trả lời.
Thực khi cha cô bé thì hai nhà hợp , lúc đầu Tiểu Đông còn gì, dần dần liền đổi, cho rằng cha cô bé cướp vị trí của chú hai, cho nên chơi với bọn cô bé nữa.
Thím hai thấy bọn cô bé càng sắc mặt .
Triệu Lôi nhíu mày lắng , chỉ cảm thấy hai của đúng là đầu óc vấn đề .