Trọng Sinh Thập Niên 60: Cướp Hôn, Chớp Nhoáng Gả Cho Sĩ Quan Lại Hóa Người Thắng Đậm - Chương 48: Mò ốc

Cập nhật lúc: 2026-04-09 22:00:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Vi Vi thút thít, sụt sùi nức nở: "Anh cả , lầm là ở em, chính em liên lụy đến tất cả ."

 

Lâm Thiệu Khiêm thấy con gái rượu rơi lệ, liền quắc mắt lườm Lâm Hồn một cái sắc lẹm. Ông đưa mắt sang Phương Vũ đang bế đứa cháu nội tay, định mở miệng mắng mỏ nhưng nuốt ngược trong, hóa thành một tiếng thở dài thườn thượt.

 

Đang lúc bầu khí tĩnh lặng đến nghẹt thở, Diệp Vân Sơ bưng một nồi cơm nóng hổi từ bếp bước : "Mọi đực đấy gì thế? Mau bếp bưng thức ăn ! Vi Vi thế , ai trêu chọc con bé ?"

 

Lâm Kha nhạt mỉa mai: "Ai mà dám trêu chọc chị chứ, chắc hôm nay gió to quá nên bụi bay mắt thôi!"

 

Gương mặt luôn giữ vẻ lạnh lùng của Lâm Hồn bỗng thoáng chút biến sắc. Anh đưa tay đón lấy con trai Lâm Tuấn An từ tay vợ.

 

Lâm Cảnh tươi sáp gần Lâm Hồn, trêu đùa cháu trai nhỏ: "An An , gọi chú con."

 

"Bập bẹ~!"

 

"An An nhà mà đáng yêu thế ? Anh cả , hôm nay dì Tiêu đùa, hỏi nhà họ Lâm để lạc mất đứa con gái nào đấy."

 

Sắc mặt Lâm Hồn lập tức tái mét như tờ giấy: "Em cái gì? Nhắc câu xem."

 

"Sao cơ? Em bảo An An đáng yêu quá trời."

 

"Không câu đó, câu em nhắc đến dì Tiêu cơ..."

 

"À, dì Tiêu đùa là nhà thất lạc đứa con gái nào , vì dì thấy con dâu của dì nét giông giống em."

 

"Người mà dì Tiêu nhắc tới hiện đang ở ?"

 

"Anh cả, thế ?"

 

Lâm Hồn liếc Lâm Vi Vi đang nép bên cạnh cha, đôi mắt hằn lên những tia vằn đỏ ngầu. Bí mật chôn vùi bấy nhiêu năm nay, vẫn tìm lúc nào thích hợp để .

 

"Không , mau dọn cơm ."

 

Phương Vũ linh cảm chồng đang giấu giếm điều gì đó, trực giác mách bảo cô rằng sự việc hề đơn giản.

 

...

 

Hoắc Thanh Từ dẫn Lâm Mạn và cả nhóm về quê thăm hai ông.

 

Trong lúc Hoắc Lễ bóng cây cổ thụ hàn huyên cùng hai ông, Hoắc Thanh Từ dẫn theo cô vợ Lâm Mạn và em trai Hoắc Thanh Hoan lội xuống mương mò ốc đá.

 

Hoắc Thanh Hoan tò mò hỏi Lâm Mạn: "Chị dâu ơi, ở quê ốc đá để cho vịt ăn thôi, bắt về món gì ngon hả chị?"

 

"Có thể luộc chín, dùng kim khêu lấy thịt xào với hẹ, hoặc dùng kìm bấm đuôi đem xào sả ớt, mút mát cũng vui miệng lắm. ốc bắt về ngâm qua đêm cho nhả hết bùn đất ."

 

"Ngày mai chúng về , thế là kịp thưởng thức món ốc xào sả ớt ?"

 

"Sao kịp, mai xách về nhà chế biến cũng mà."

 

"Thế thì quá, bắt nhiều nhiều một chút. Chị dâu ơi, bắp chân chị con đ*a kìa."

 

"Cái gì? Có đỉa bám chân chị á? Á~ ! Hoắc Thanh Từ, cứu em với!"

 

Lâm Mạn vứt phăng nắm ốc trong tay, ba chân bốn cẳng trèo tót lên bờ, bệt xuống bờ ruộng.

 

"Hu hu hu, Thanh Từ, mau gỡ nó giúp em ."

 

Lâm Mạn thà xông pha đ.á.n.h c.h.é.m với đám zombie gớm ghiếc, còn hơn là đối mặt với mấy thứ mềm nhũn, nhầy nhụa như đỉa giun đất. Cô thực sự ám ảnh với chúng.

 

Hoắc Thanh Từ vội vàng lội lên bờ, tóm lấy cổ chân trái của cô, nhanh tay dứt con đ*a bé xíu khỏi bắp chân.

 

"Mạn Mạn, nín em, mở mắt xem , hết đỉa ."

 

Hoắc Thanh Từ an ủi Lâm Mạn, dùng ngón tay ấn c.h.ặ.t vết c.ắ.n đang rỉ m.á.u.

 

"Thanh Từ, em xuống đó nữa ."

 

"Được , em cứ ở nhé."

 

Hoắc Thanh Hoan cặp vợ chồng cả bờ ruộng, lén thở dài tiếp tục cắm cúi mò ốc. Biết chị dâu sợ đỉa thế , nãy nên lén gỡ im ỉm luôn cho xong.

 

"Chị dâu ơi, lát nữa mò ốc xong câu ếch nhé!"

 

"Không , câu ếch thà câu cá còn hơn."

 

" ao là của hợp tác xã, cho câu cá tự do! Anh cả ơi, dẫn em lên núi b.ắ.n chim ?"

 

"Em rảnh rỗi sinh nông nổi thì lát nữa xuống ruộng gặt lúa phụ trẻ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-60-cuop-hon-chop-nhoang-ga-cho-si-quan-lai-hoa-nguoi-thang-dam/chuong-48-mo-oc.html.]

 

Hoắc Thanh Hoan hứ một tiếng tiếp tục công cuộc mò ốc. Lâm Mạn gạt tay Hoắc Thanh Từ : "Máu ngừng chảy ."

 

"Ừm, để đưa em về rửa ráy vết thương bôi chút t.h.u.ố.c nhé."

 

"Chút thương tích bõ bèn gì, đỉa rắn độc. Anh mau lội xuống mò thêm , bắt thật nhiều , một nửa đem xào thịt, một nửa món ốc xào sả ớt."

 

Hoắc Thanh Từ đành lội xuống mương mò ốc tiếp. Mò mẫm thêm nửa tiếng đồng hồ, Hoắc Thanh Hoan lên tiếng: "Anh cả ơi, ốc ở đây nhỏ quá, về thôi."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Lâm Mạn ngó xô ốc: "Ừ, lưng xô , về thôi."

 

Thấy cháu trai đích tôn xách nửa xô ốc tới, Hoắc Lễ hỏi: "Mấy đứa định mang đống cho hai cho vịt ăn ? Vịt nó khoái món bèo hoa dâu lắm, mấy đứa ao vớt ít bèo ."

 

Lâm Mạn nảy ý định vớt chút bèo hoa dâu thả ao trong gian, tiện thể thả thêm mấy con vịt con xuống đó nuôi luôn.

 

Hoắc Thanh Từ đỡ lời: "Ông nội ơi, chỗ ốc ngày mai bọn cháu đem về ăn đấy."

 

Ông hai Triệu Vân Quý liền bảo: "Mấy thứ mùi bùn tanh ngòm, ăn uống gì. Ao làng bên đang tát cá đấy, để bảo thằng Triệu Đống sang mua hai con cá to về, thịt thêm con gà nữa thiết đãi gia đình."

 

Hoắc Lễ can ngăn: "Vân Quý , tối nay ăn uống đạm bạc thôi, cần vất vả mua cá, g.i.ế.c gà ."

 

"Nhà chỉ còn mấy mớ rau củ lặt vặt: đậu đũa, cà tím, mướp đắng, bí đao, dưa chuột... Anh rể khó khăn lắm mới dịp về thăm, thể để em đói bụng ."

 

"Ta khoái mấy món bí đao, cà tím đấy chứ."

 

"Anh rể thích thì mai về hái thêm nhiều nhiều mang theo."

 

"Lấy nhiều rau củ gì, ngày mốt dọn về khu tập thể quân khu ."

 

"Thế thì mang cho bọn trẻ con ăn."

 

Hoắc Lễ từ chối nữa. Rau củ ở quê bán cũng chẳng bao nhiêu tiền, nhận lấy cho em vợ vui lòng. Lúc về, ông sẽ dấm dúi thêm cho mấy chục đồng, phòng khi ông bà ốm đau bệnh tật còn tiền t.h.u.ố.c thang.

 

Biết làng bên đang tát ao, Triệu Đống chuẩn mua cá. Hoắc Thanh Hoan nằng nặc đòi theo, nhưng Hoắc Thanh Từ nhất định cho.

 

Lâm Mạn kéo áo Hoắc Thanh Từ nài nỉ: "Thanh Từ, em cũng xem bắt cá."

 

Hoắc Thanh Hoan chớp thời cơ: "Chị dâu ơi, cả cho thì theo út ."

 

Khóe miệng Hoắc Thanh Từ khẽ giật: "Thôi , cùng xem nào."

 

Triệu Đống thấy Hoắc Thanh Từ và hai cũng theo, liền bảo họ xách theo mấy cái xô.

 

Hoắc Thanh Hoan thắc mắc: "Cậu trẻ ơi, mang nhiều xô thế gì ạ?"

 

"Chẳng mấy đứa thích ốc, hến , đấy tha hồ mà nhặt."

 

"Thế mấy con cá con nhặt ?"

 

"Được chứ, cá to bắt hết , cá nhỏ, tôm tép ai nhặt thì lấy."

 

Thôn bên cạnh chỉ cách đó chừng ba dặm đường. Khi họ đến nơi, những sọt cá lớn khiêng lên bờ.

 

Triệu Đống tìm trưởng thôn để mua cá. Thấy Triệu Đống dẫn theo một nhóm tay xách nách mang mấy cái xô to đùng, trưởng thôn liền hỏi: "Chú em định mua mấy con cá?"

 

"Mua ba con ạ, tối nay thịt một con, hai con còn mai chú đem về."

 

Hoắc Thanh Từ chen : "Cậu trẻ ơi, mua một con ăn tối nay là đủ , ngày mai bọn cháu về mang theo cá , trời nóng dễ ươn lắm."

 

Trưởng thôn hỏi dò: "Triệu Đống, mấy họ hàng từ thành phố về ?"

 

"Vâng, cháu nội của cô đấy ạ."

 

"Ái chà, nhà họ Hoắc đấy . Lát nữa chú em bắt thêm hai con cá mang về, coi như biếu."

 

"Trưởng thôn bụng quá, nhưng mà thôi ạ, để cháu gửi tiền mua cho sòng phẳng."

 

Hoắc Thanh Hoan tiến lên phía : "Cháu chào bác trưởng thôn, ao tát xong , bọn cháu thể xuống lội bùn mò ốc, hến ạ!"

 

"Mấy đứa lấy ốc hến thì để bác bảo xách lên cho một thùng, khỏi lội xuống bùn bẩn hết quần áo."

 

Hoắc Thanh Từ từ tốn đáp: "Cảm ơn trưởng thôn lòng, cần phiền thế ạ. Thằng em và vợ cháu chỉ lội bùn cho vui, tự tay bắt cá mò ốc trải nghiệm khí thôi ạ."

 

Trưởng thôn hề hề, thành phố đúng là lắm trò, dân quê lội bùn bắt cá là để kiếm miếng ăn, còn họ thì lội bùn chỉ để giải trí.

 

"Vậy mấy đứa cứ xuống tự nhiên, bùn nhiều hến lắm, cá con, tôm tép cũng tha hồ mà bắt."

 

 

Loading...