Trọng Sinh Thập Niên 60: Cướp Hôn, Chớp Nhoáng Gả Cho Sĩ Quan Lại Hóa Người Thắng Đậm - Chương 41: Về Quê Mua Lợn Giống
Cập nhật lúc: 2026-04-09 21:59:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Thanh Từ lái chiếc xe của chú Trương, chở thẳng Lâm Mạn ngoại ô thăm một bạn học cũ. Anh nhờ bạn mua giúp gà con, vịt con và vài chú lợn giống.
Người bạn học cấp hai của Hoắc Thanh Từ tên là Lý Dũng. Tốt nghiệp xong, tại Trạm Nông cụ, chuyên nghề lái máy cày. Lần đến thăm, Hoắc Thanh Từ và Lâm Mạn tay , họ chuẩn sẵn một cân kẹo, một cân bánh quy và một giỏ trái cây đầy ắp quà.
Đừng thấy Lý Dũng lớn hơn Hoắc Thanh Từ chỉ một tuổi mà lầm, là ông bố bỉm sữa của bốn đứa trẻ đấy! Bé lớn nhất bốn tuổi rưỡi, bé thứ hai ba tuổi, bé thứ ba một tuổi rưỡi, và bé út mới tròn ba tháng. Lâm Mạn thầm nghĩ, cứ đà sinh đẻ như máy thế , khéo họ đẻ đến bảy, tám đứa mới chịu dừng cũng nên.
Cô hề ý khinh miệt họ, chỉ là cảm thấy khó hiểu. Trai gái đề huề cả , nhà bốn đứa con, cớ họ vẫn chịu "chốt sổ"?
Vợ Lý Dũng họ Tiền, tên Mai. Lâm Mạn thầm đ.á.n.h giá, cái tên chẳng mang điềm lành chút nào. Tiền mà "mai" (mất) thì lấy gì mà sống?
Thấy Hoắc Thanh Từ lái ô tô đến, Lý Dũng đon đả chạy đón: "Bạn hiền, đến ? Đây là bà xã của ?"
"Ừ, vợ đấy."
Lâm Mạn đưa túi kẹo bánh cho Lý Dũng: "Chào , chút quà mọn cho các cháu ở nhà."
Lý Dũng, với làn da ngăm đen đặc trưng của lao động, nở nụ tươi rói để lộ hàm răng trắng ởn: "Đến chơi là quý , khách sáo gì? Thím nhà chơi."
Hoắc Thanh Từ mỉm , dúi luôn giỏ đào thủy mật căng mọng tay bạn: "Cầm lấy luôn ."
"Cảm ơn bạn hiền. Cậu nhờ mua lợn giống, gà con, vịt con, mua đủ cả đấy. Đang nhốt ở nhà đây."
"Mua mấy con lợn giống thế?"
"Chạy đôn chạy đáo hai làng mới mua bốn con lợn giống, hai chục con gà con, hai chục con vịt con, với chục con ngỗng con nữa. Làng ai nuôi ngỗng, sang làng bên tìm mua đấy. Cơ mà lái cái xe láng o đến, chở đám lợn về kiểu gì?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Cho bao tải là xong. Lợn giống giá bao nhiêu một con ?"
"Tám đồng một con."
"Cũng đắt lắm nhỉ!"
"Vào nhà , vất vả, tối nay ở dùng bữa hẵng về. Mình bảo thằng út kiếm chút mồi nhậu."
"Thôi khỏi, tụi một lát về. Ông nội và em trai đang đợi tụi mang thức ăn về nấu cơm tối."
"Bạn hiền, ở thành phố cho nuôi lợn, mua dùm ai thế?"
"Mình mua hộ quen thôi."
Lý Dũng gặng hỏi thêm, nhiệt tình mời Lâm Mạn và Hoắc Thanh Từ nhà. Nhà Lý Dũng xây bằng gạch mộc, sống chung với ba . Sân vườn khá rộng rãi, nhà cũng mấy gian phòng. Tiền Mai đang địu một đứa con lưng, tay dắt một đứa khác, tươi tiến đến chào hỏi:
"Chào hai vị."
"Chào chị dâu."
Hai đứa con lớn của Lý Dũng thấy ba xách quà về, liền xúm xít chạy . Thằng lớn mới bốn tuổi rưỡi, giữa mùa hè nóng nực vẫn mặc chiếc quần yếm xẻ đũng, hồn nhiên khoe "của quý" mặt khách.
Lâm Mạn tự nhủ thầm, nếu con, cô nhất định dạy chúng tự lập trong việc vệ sinh cá nhân. Con trai bốn tuổi rưỡi mà vẫn mặc quần xẻ đũng, thật thể chấp nhận .
Ngồi chơi một lát, Hoắc Thanh Từ và Lâm Mạn vườn kiểm tra bầy gia cầm và lợn giống. Giá gà con, vịt con, ngỗng con d.a.o động từ chín xu đến một hào một con, cộng thêm bốn con lợn giống, tổng chi phí ngót nghét ba chục đồng.
Hoắc Thanh Từ đưa cho Lý Dũng bốn chục đồng, mười đồng còn xem như tiền công . Lý Dũng gạt nhận, nhưng Hoắc Thanh Từ cứ dúi tay bạn.
Lúc chia tay, Lý Dũng còn nhiệt tình bắt hai con gà nhà ném lên xe, kèm theo nửa bao đậu phộng và nửa bao khoai lang. Tính , vợ chồng Hoắc Thanh Từ thành "ăn vạ" nhà . Lâm Mạn nợ ân tình, thấy nhà họ đông trẻ con, cô liền lén lấy từ gian ba cân len sợi loại thường tặng cho Tiền Mai.
Khi chiếc xe khuất bóng, Tiền Mai đem cuộn len khoe với chồng: "Bạn hào phóng thật đấy. Đến chơi những mua đủ thứ bánh trái cho tụi nhỏ, mà lúc về còn để bộ len sợi dự định dùng cho gia đình."
"Người cho thì cứ nhận. Vài năm nữa chuyển về Bắc Kinh, vợ chồng mang ít đặc sản lên thành phố thăm . Người bạn của sống trượng nghĩa lắm, hồi học luôn khiêm tốn, hòa nhã, nhiều bạn nữ thầm thương trộm nhớ."
Tiền Mai bật : "Hồi đó mấy mới nứt mắt , yêu đương là gì."
"Đẹp trai, gia thế khủng, học giỏi, Hoắc Thanh Từ từ nhỏ là thỏi nam châm hút phái nữ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-60-cuop-hon-chop-nhoang-ga-cho-si-quan-lai-hoa-nguoi-thang-dam/chuong-41-ve-que-mua-lon-giong.html.]
"Vợ trông trẻ măng, chắc mới mười tám tuổi. Hoắc Thanh Từ lớn hơn một tuổi, là hai mươi bốn nhỉ?"
"Lớn hơn sáu tuổi cũng bình thường, đàn ông lớn tuổi quan tâm vợ hơn."
Tiền Mai gật gù: "Em thấy , ánh mắt bạn cứ dán c.h.ặ.t vợ, rời nửa bước."
Lý Dũng bế bổng cô con gái út lên, trêu đùa: "Cậu quấn quýt vợ, thì cũng quấn quýt em đấy thôi, nếu nhà một đàn con nheo nhóc thế ."
Lên xe, Hoắc Thanh Từ lái khỏi cổng làng, lén đưa bốn bao tải lợn con, cùng những chiếc rổ đựng gà, vịt, ngỗng con gian bí mật. Chỗ đậu phộng, khoai lang và hai con gà thì vẫn yên vị ở ghế .
Một giờ , hai vợ chồng mặt ở nội thành. Đỗ xe xong xuôi, Hoắc Thanh Từ lấy từ gian hai con ba ba mà Lâm Mạn mới câu hôm qua, cùng một con cá trắm cỏ to đùng nặng cỡ bốn cân.
Trái cây cũng chuẩn sẵn một giỏ đầy, thêm ba mươi cân gạo, ba mươi cân bột mì và một thùng dầu đậu phộng mười cân.
Tiếng còi xe vang lên, Hoắc Thanh Hoan trai về, vọng trong nhà: "Ông nội, cả về ."
"Anh con mua lương thực với thức ăn đấy, chị dâu con ốm yếu, chắc xách nổi đồ nặng , con gọi chú Trương giúp một tay."
"Dạ, để con phụ ."
Với vóc dáng mỏng manh của Lâm Mạn, tay xách thùng dầu, tay xách túi bột mì, bước qua ngưỡng cửa, chú Trương đưa tay định xách hộ: "Tiểu Lâm, để chú xách cho."
"Dạ thôi chú, chú phụ Thanh Từ ạ."
"Được ."
Hoắc Thanh Hoan cũng chạy tới hỏi han: "Chị dâu, cần em giúp gì ?"
"Không cần ."
" ông nội bảo chị chân yếu tay mềm, mấy thứ đồ nặng để con trai ."
Lâm Mạn , đưa luôn thùng dầu cho em chồng: "Đây, em xách !"
Hoắc Thanh Hoan nhấc thùng dầu lên, vẻ tự hào: "Cũng nặng lắm, em xách dư sức. Em là đàn ông mạnh mẽ nhất nhà mà!"
"Người đàn ông mạnh mẽ, mau xách dầu bếp !"
"Tuân lệnh chị dâu!"
Hoắc Thanh Từ mấy vòng mới khuân hết đồ từ xe xuống. Hoắc Lễ phe phẩy chiếc quạt ba tiêu bước , tròn mắt kinh ngạc đống đồ sắm sửa:
"Sao hôm nay mua nhiều đồ thế ?"
"Con với Mạn Mạn dạo quanh phố một vòng, tiện đường ghé thăm nhà bạn học ở ngoại ô. Cậu biếu hai con gà, thêm nửa bao khoai lang với đậu phộng."
"Còn mấy con ba ba ở ?"
"Cá trắm với ba ba đều là mua ở nông thôn, tình cờ gặp nhà đang tát ao." Hoắc Thanh Từ điềm nhiên đáp.
Gạo, bột mì, dầu ăn thì bình thường, nhưng một giỏ trái cây khổng lồ khiến Hoắc Lễ sinh nghi: "Thế vải thiều, đào, dương mai , con mua ở ?"
"Con mối mua quen."
"Ba ngay mà, cái thằng , tự nhiên vội vàng mượn xe là y như rằng vấn đề. Thanh Từ , thời buổi ăn gì cũng cẩn trọng, sẩy một ly là một dặm, con nhớ ?"
"Dạ, con nhớ ông nội."
Hoắc Lễ tra hỏi thêm về nguồn gốc đống trái cây. Thời buổi khó khăn, nhiều kẻ kiếm thêm đồng đồng bằng cách buôn bán chui, chẳng may tóm thì hậu quả khôn lường.
Ông chỉ đứa cháu đích tôn vì miếng ăn mà chuốc họa . Lâm Mạn cạnh thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà họ lấy cherry ăn, nếu ông nội chắc chắn sẽ truy hỏi đến cùng.