Trọng Sinh Thập Niên 60: Cướp Hôn, Chớp Nhoáng Gả Cho Sĩ Quan Lại Hóa Người Thắng Đậm - Chương 147: Hay là sinh thêm một đứa nữa?
Cập nhật lúc: 2026-04-09 22:56:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khuôn mặt Hoắc Thanh Từ sầm , trầm giọng giải thích: "Đứa bé đó là con của Thanh Yến, chú lừa .
Ba mắt chú vấn đề, thấu, quen ngay cô đào trụ cột của đoàn văn công. Ai ngờ cô qua với em trai , lên giường với kẻ khác."
Lâm Mạn gả nhà họ Hoắc bao lâu thì theo chồng hải đảo. Đối với Hoắc Thanh Yến, cô cũng mấy hiểu rõ, nhưng ấn tượng ban đầu về em chồng khá .
Thế là cô nhẹ nhàng hùa theo: "Trông chú cũng giống kiểu sẽ bậy."
Hoắc Thanh Hoan cạnh cũng bất bình lên tiếng: "Anh hai em tuyệt đối lăng nhăng, chỉ cái đầu óc thông minh nhưng quá dễ tin thôi."
Lâm Mạn bật khúc khích. Nếu Hoắc Thanh Yến thực sự ngốc nghếch thì thể đỗ trường quân sự, còn thi đậu phi công cơ chứ?
"Vậy giờ tính đây?"
"Chỉ đành chờ kết quả điều tra thôi. ông nội cũng chuyện , ông sẽ phái theo sát, sự thật sớm muộn gì cũng phơi bày ánh sáng."
Hoắc Thanh Từ liền kể tường tận từ đầu đến cuối chuyện Hoắc Thanh Yến bắt đầu tìm hiểu đối tượng , vung tiền chiều chuộng cô thế nào, cho đến cả chuyện đưa nhà đến tận cửa dạm ngõ.
Lâm Mạn xong khỏi thổn thức, chẳng ngờ em chồng hào phóng đến , cưới xin gì vì nhà gái mà tiêu tốn bao nhiêu tiền của.
Lâm Mạn đùa: "Cũng may là chú kết hôn chớp nhoáng, nếu thì đúng là rước nợ , nuôi con tu hú cho kẻ khác ."
Hoắc Thanh Từ chợt nghĩ đến bản . Anh thầm cảm thấy vô cùng may mắn khi cưới Lâm Mạn, ít nhất giữa hai mớ bòng bong rắc rối , khi đến với , cả hai đều giữ trong sạch.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Lại sang con trai lớn đang ngoan ngoãn trong vòng tay em họ, Hoắc Thanh Từ trào dâng một niềm hạnh phúc tột cùng. Em trai quả thực vận may như , lỡ như Thanh Yến cũng nhắm mắt đưa chân cưới cô nàng Bạch San San thì coi như hủy hoại cả một đời.
May mắn , những chuyện nhơ nhuốc vỡ lở ngay thềm đám cưới, đời em trai cần ngậm đắng nuốt cay nuôi con cho kẻ khác.
Lâm Mạn nghĩ lạc quan như . Chỉ cần Bạch San San một mực c.ắ.n răng khẳng định đứa bé trong bụng là của Hoắc Thanh Yến, thì dẫu mọc thêm mười cái miệng cũng khó mà thanh minh cho rành rọt.
Ai bảo Hoắc Thanh Yến cứ hễ nghỉ phép là đưa Bạch San San lên phố dạo chơi, ăn uống, xem phim cơ chứ, ngoài sinh nghi mới là lạ.
"Mẹ ơi, bế!"
Hóng chuyện nãy giờ, bé Hoắc Dập Ninh vươn đôi tay nhỏ xíu đòi Lâm Mạn bế. Hoắc Thanh Từ dang tay , dỗ dành: "Lại đây, ba bế nào."
Hoắc Dập Ninh bĩu môi, nũng nịu: "Muốn bế cơ."
Đứa trẻ chín tháng chập chững , mười tháng bập bẹ tập , giờ đầy một tuổi nhưng kha khá từ.
Lâm Mạn cũng rõ liệu con còn lưu giữ ký ức của kiếp , bởi từ lúc thằng bé nửa tuổi, cô còn tiếng lòng của con nữa. Điều khiến cô lắm lúc hoang mang, ngỡ như những âm thanh ngày chỉ là ảo giác.
Lâm Mạn bước đến bên Liêu Tư Tiệp, vươn tay ôm trọn con trai cưng mập mạp lòng.
Thằng bé nặng trịch khiến Lâm Mạn nhịn mà trêu chọc: "Cái đồ quỷ nhỏ mập , tối nay con ăn ít một chút đấy nhé."
Hoắc Dập Ninh bám c.h.ặ.t lấy cổ như một chú gấu Koala nhỏ, bằng giọng ngọng nghịu, thằng bé xin xỏ: "Muốn ăn trứng hấp cơ."
Lâm Mạn cố tình trêu con: "Con mập thế , tối nay chỉ ăn mì thôi, ăn trứng nữa."
Nghe , Hoắc Dập Ninh phụng phịu vui, cái miệng nhỏ chu lên cằn nhằn: "Mẹ ."
Lâm Mạn tinh nghịch , bế con trai thẳng về phía Hoắc Thanh Từ dúi thằng bé lòng , giả vờ giận dỗi: "Anh xem, con trai chê em kìa, tự mà bế nó!"
Hoắc Thanh Từ xòa đón lấy con, vỗ nhẹ cái m.ô.n.g tròn lẳn của thằng bé, giả bộ nghiêm mặt răn đe: "Không bậy, bằng ba sẽ đ.á.n.h đòn đấy nhé."
Đứng cạnh đó, Hoắc Thanh Hoan híp mắt xen : "Anh cả , Ninh Ninh thích ăn trứng hấp, cứ hấp thêm cho cháu một bát . Dù trứng gà cũng đắt đỏ gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-60-cuop-hon-chop-nhoang-ga-cho-si-quan-lai-hoa-nguoi-thang-dam/chuong-147-hay-la-sinh-them-mot-dua-nua.html.]
"Không , trưa nay cho thằng bé ăn một bát , tối tuyệt đối ăn thêm nữa.
Cứ ăn uống kiểu , ngày nó biến thành quả bóng nhỏ mất. Tối nay cho nó ăn chút mì, khuya uống thêm bình sữa bột là đủ ."
Hoắc Thanh Từ bất lực lắc đầu, trong lòng thầm cảm thán, thằng nhóc đúng là phúc. Nhớ hồi nhỏ, gì ăn uống sung sướng như thế, dứt sữa là ăn cháo loãng .
Dùng xong bữa tối, Lâm Mạn tất bật tắm rửa, tã cho con sang phòng bên dỗ thằng bé ngủ. Đợi con say giấc, cô mới rón rén trở về phòng .
Vừa phòng, cô bàn bạc với Hoắc Thanh Từ: "Năm nay và ông nội đều ở đây, chúng nên mời gia đình dì nhỏ qua ăn Tết cùng ?"
"Mời em, đằng nào chúng cả bàn thức ăn lớn, tự ăn cũng chẳng hết."
"Vâng, em cũng tính thế. Sắp Tết , mai em lấy vài thước vải đưa cho Tư Tiệp để dì may quần áo mới."
Sở dĩ Lâm Mạn tự tay may là vì nếu cô may xong, Liêu Tư Tiệp kiểu gì cũng nhường cho mặc.
Hai con dáng xấp xỉ, nhưng vóc dáng của thiếu nữ chồng và phụ nữ sinh nở vẫn phần khác biệt.
Nếu cô chủ động may đồ cho dì nhỏ, dì chắc chắn sẽ nhận, mà nhận thì cũng sẽ đưa tiền trả .
Liêu Tư Tiệp giúp cô chăm con, cô hứa mỗi năm sẽ may cho dì bốn bộ quần áo mới, thì tất nhiên giữ lời.
Đột nhiên, Lâm Mạn lên tiếng: "Thanh Từ , Giêng chúng biển đ.á.n.h bắt một chuyến nữa ."
Hoắc Thanh Từ khó hiểu vợ: "Cá tôm cua trong khoang thuyền ở gian của em đủ cho nhà ăn tận tám, mười năm nữa cơ mà, em đ.á.n.h cá nữa?"
"Em lấp đầy hải sản những chiếc thuyền trong gian, chất đầy cả kho lạnh nữa. Sau chúng trở về thành phố Bắc Kinh thì còn cơ hội biển đ.á.n.h cá như thế ."
"Muốn lấp đầy mấy chiếc thuyền lớn trong gian của em thì chắc khơi vài chuyến mới xong, chẳng lẽ em định lênh đênh biển cả nửa tháng trời?"
"Không , mỗi năm chúng đ.á.n.h cá một , chuyến tới chỉ cần ở nán thêm một ngày là ."
"Thế còn con trai chúng thì ?"
"Mình bế con gian, nhờ Tư Tiệp dẫn em trai nông trường chơi. Đợi lúc nghỉ, chúng khơi."
Hoắc Thanh Từ chút bất lực mỉm : "Được , đợi con trai đầy năm tính tiếp."
Thấy chồng ưng thuận, Lâm Mạn nhào lòng , kiễng chân nâng gương mặt lên, trao một nụ hôn ngọt ngào coi như phần thưởng.
"Thanh Từ, quá."
Trong lòng Hoắc Thanh Từ thầm tính toán, nếu từ chối yêu cầu của Lâm Mạn, ngày cô sẽ dùng t.h.u.ố.c mê chuốc ngủ say lén lút trốn trong đêm.
Thay vì để cô mạo hiểm như , chi bằng cùng, để mắt trông chừng, lúc nguy cấp còn thể dang tay giúp đỡ.
"Mạn Mạn , nếu em thấy buồn chán, là sang năm chúng sinh thêm đứa nữa , cố gắng sinh một cô con gái, em thấy ?"
Lâm Mạn khẽ suy tư gật đầu ưng thuận: "Cũng , đằng nào thì sớm muộn cũng sinh, sinh sớm thì cơ thể cũng nhanh phục hồi.
Hơn nữa, hai đứa trẻ cách hai tuổi là nhất. Hiện giờ em họ vẫn còn ở nhà , thể phụ giúp chăm nom. Nhược bằng về Bắc Kinh, mướn bảo mẫu e rằng sẽ gièm pha."
Thêm đó, cha của Liêu Tư Tiệp đều đang ở đây, chắc cô cam tâm tình nguyện theo gia đình cô về Bắc Kinh.
Mặt khác, chỉ còn độ nửa năm nữa là trường học mở cửa trở , Lâm Mạn tin chắc rằng bao lâu nữa, ông nội nhất định sẽ tìm cách điều Hoắc Thanh Từ về Bắc Kinh.
Có lẽ chỉ nán đây một, hai năm nữa là sẽ rời cũng nên. Ngay lúc , cô chuẩn chu thứ, lên kế hoạch khơi đ.á.n.h cá, lo tính chuyện sinh thêm con. Đợi khi bọn trẻ cứng cáp hơn, cô sẽ tìm cách xin một công việc đàng hoàng.