TRỌNG SINH THÀNH PHẾ VẬT: Tôi Dùng IQ Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 32
Cập nhật lúc: 2026-04-07 21:30:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 32: SỰ GHÊ RỢN HOÀN HẢO
Sương mù buổi sớm tại thành phố S dường như đặc hơn thường lệ, nó tan ánh đèn cao áp mà cuộn xoáy thành từng lớp, mang theo vị mặn chát của biển cả từ bến cảng X tràn tâm điểm của quảng trường trung tâm. Không gian tĩnh mịch đến mức tiếng kim đồng hồ điện t.ử tòa tháp cao tầng nhảy cũng tạo thành những âm thanh khô khốc, dội lòng một cảm giác bất an tột độ.
Chiếc xe Jeep của Đội trọng án đỗ xịch sát mép đài phun nước. Diệp Chiêu Minh bước xuống xe, gót giày da nện xuống nền đá hoa cương phát âm thanh dứt khoát. Anh vội vã, nhưng mỗi bước đều tỏa một luồng sát khí đặc quánh. Phía , Tần Nghiêm Khuê bước xuống, tà áo khoác đen bay nhẹ trong gió sớm. Đôi mắt cô nheo , thở trở nên thận trọng khi mùi hóa chất bảo quản và mùi m.á.u tươi bắt đầu xộc khứu giác.
"Cẩn thận, Chiêu Minh." Nghiêm Khuê thầm thì, giọng cô lạnh lẽo như băng mỏng. "Áp lực khí ở đây lạ. Hắn đang dùng một loại bẫy tâm lý ngay từ hiện trường."
Chiêu Minh trả lời, đưa tay hiệu cho đội pháp y và cảnh sát cơ động lùi phía dải băng vàng. Dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy của quảng trường, một cảnh tượng hiện khiến những cứng rắn nhất cũng cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Giữa bệ đá cẩm thạch trắng muốt, một "tác phẩm" đang ngự trị. Đó là một t.h.i t.h.ể nam giới, nhưng bộ phần đầu biến mất. Điều kinh khủng ở việc mất thủ cấp, mà ở tư thế của nạn nhân.
Thi thể , , mà đang mũi chân một cách phi lý. Đôi tay dang rộng, một chân co , tạo thành một tư thế xoay vòng mỹ của một vũ công ballet đang biểu diễn điệu múa cuối cùng. Toàn bộ tứ chi hề rũ xuống theo quy luật trọng lực của một x.á.c c.h.ế.t thông thường. Chúng treo và gắn kết bởi hàng trăm sợi dây cước trong suốt, mỏng manh như tơ nhện nhưng độ bền kinh ngạc. Những sợi dây đan xen , nối từ các đầu ngón tay đến các khớp xương, kéo ngược lên những thanh sắt của đài phun nước phía , tạo thành một hệ thống dây rối (marionette) tinh vi.
Dưới ánh đèn, những sợi dây cước phản chiếu tia sáng lấp lánh, khiến t.h.i t.h.ể trông như đang lơ lửng trong trung, sống động và ghê rợn một cách hảo.
"Giải phẫu học quân dụng kết hợp với kỹ thuật điều khiển rối..." Nghiêm Khuê tiến gần, cô đeo găng tay cao su, cúi xuống quan sát những điểm tiếp xúc giữa dây cước và da thịt. "Hắn chỉ g.i.ế.c , Chiêu Minh. Hắn đang 'lập trình' cái c.h.ế.t."
Chiêu Minh nheo mắt, cầm chiếc đèn pin chuyên dụng, rọi thẳng những vết khía cổ tay nạn nhân. Những sợi dây cước xuyên qua lớp da, quấn c.h.ặ.t lấy các gân cơ để giữ cho tư thế múa lệch dù chỉ một milimet.
"Dây cước polymer siêu bền dùng trong phẫu thuật tim mạch." Chiêu Minh gằn giọng, thanh âm trầm đục vang vọng giữa quảng trường vắng lặng. "Loại chỉ ở các bệnh viện hạng S hoặc các phòng thí nghiệm sinh học của tập đoàn Hàn Thiên."
Nghiêm Khuê khẽ rùng . Cô phần cổ cắt bằng một đường d.a.o dứt khoát, hề sự thô bạo, mà ngược , nó mượt mà như một lát cắt một khối đá quý. Ngay chính giữa vết cắt ở cổ, cho thủ cấp, là một chiếc lông vũ đen tuyền cắm sâu tủy sống, hiên ngang giữa sương mù.
"Chiếc lông vũ là điểm tựa của bộ 'vũ công' ." Nghiêm Khuê chỉ sự thăng bằng đến kỳ dị của t.h.i t.h.ể. "Anh thấy ? Hắn dùng trọng lượng của cơ thể để tạo lực căng cho các sợi dây, và chiếc lông vũ đó đóng vai trò như một bộ não điều khiển từ xa. Nếu chúng rút chiếc lông vũ đó , bộ hệ thống dây cước sẽ co rút và xé nát t.h.i t.h.ể ngay lập tức."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Chiêu Minh siết c.h.ặ.t nắm tay, tiếng xương khớp kêu rắc rắc. "Hắn chúng chứng kiến sự hủy diệt của bằng chứng ngay mắt . Một sự khiêu khích hảo."
Anh sang Nghiêm Khuê, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhưng rực lên sự phẫn nộ. "Hắn gọi đây là cái gì? Trong trí nhớ của cô, đây là một phần của bản thiết kế ?"
Nghiêm Khuê thẳng dậy, cô t.h.i t.h.ể đang múa trong sương mù, giọng chứa đựng một nỗi u uất sâu thẳm: "Đây là 'Vũ điệu của kẻ câm lặng'. Ở tương lai, mỗi khi một quan chức cấp cao của chính phủ thanh trừng vì tội 'Che giấu sự thật', sẽ để một hiện trường như thế . Nạn nhân... nhận ai ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-phe-vat-toi-dung-iq-tuong-lai-can-quet-to-trong-an/32.html.]
Chiêu Minh soi đèn bộ vest đắt tiền còn vương vết m.á.u t.h.i t.h.ể. Trên túi n.g.ự.c là một chiếc huy hiệu mạ vàng nhỏ xíu hình cán cân công lý.
"Thẩm phán Cao." Chiêu Minh hít một thật sâu để nén cơn giận. "Người duy nhất dám ký lệnh khám xét bến cảng X chiều qua. Hắn hành hình ông ngay tại quảng trường để răn đe bộ giới tư pháp thành phố."
"Chiêu Minh, kỹ đôi tay của ông ." Nghiêm Khuê thình lình thốt lên.
Chiêu Minh bước tới, hạ thấp đèn pin. Mười đầu ngón tay của Thẩm phán Cao hề buông lỏng, mà mỗi ngón tay đều dây cước kéo căng, tạo thành những ký hiệu Morse kỳ lạ.
"D... I... E..." Chiêu Minh lẩm bẩm giải mã. "DIE (C.h.ế.t). Và phía là một dãy tọa độ."
"Đó là lời trăn trối của nạn nhân." Nghiêm Khuê gằn giọng, cô tiến sát Chiêu Minh, thở cô mang theo sự lạnh lẽo của sự thật. "Đó là lời nhắn của kẻ xuyên giống như . Hắn chúng sẽ tìm thấy tọa độ . Đây chính là cái bẫy dẫn đến Super Arc tiếp theo."
Lúc , từ phía xa, tiếng bước chân dồn dập của Trình Dã và An Mộc vang lên. Họ chạy tới, gương mặt tái mét khi thấy "vũ công" đang múa đài phun nước.
"Sếp! Chị Khuê! Camera an ninh quanh quảng trường đều nhiễu sóng đúng từ 3 giờ đến 4 giờ sáng!" An Mộc , thở hổn hển. " một điều lạ... một tín hiệu phát thanh sóng ngắn phát liên tục từ vị trí lúc t.h.i t.h.ể dựng lên."
Nghiêm Khuê phắt : "Nội dung là gì?"
An Mộc rùng , cô đưa chiếc máy tính bảng . Trên màn hình là một đoạn âm thanh lọc nhiễu, chỉ vỏn vẹn một câu kinh cầu nguyện bằng tiếng Latin: "Tenebris lux facit".
"Bóng tối tạo ánh sáng." Nghiêm Khuê dịch , đôi mắt cô rực sáng một sự căm hận tột độ. "Hắn đang mỉa mai chúng , Chiêu Minh. Hắn coi cái c.h.ế.t của Thẩm phán Cao là ánh sáng để soi đường cho bản thiết kế địa ngục của ."
Chiêu Minh gì, bước tới sát dải băng vàng, thẳng chiếc lông vũ đen đang rung rinh trong gió. Ánh bình minh bắt đầu rạch một đường ngang trời, rọi t.h.i t.h.ể đang múa. Dưới ánh sáng mặt trời, những sợi dây cước trong suốt bỗng hiện lên rực rỡ như những sợi tơ vàng, khiến sự ghê rợn càng trở nên lộng lẫy một cách bệnh hoạn.
"Trình Dã, bảo pháp y giữ nguyên hiện trường. Không ai chạm t.h.i t.h.ể nếu sự giám sát của Nghiêm Khuê." Chiêu Minh lệnh, giọng lạnh lùng đến mức khiến Trình Dã rùng . "An Mộc, truy xuất tọa độ từ ngón tay nạn nhân. địa điểm đó là nơi nào trong vòng 5 phút."
Chiêu Minh sang Nghiêm Khuê, đặt tay lên vai cô, một hành động mang tính cam kết sinh t.ử. "Cô cô sẽ cùng đến cuối bóng tối. Vậy thì hãy chuẩn . Trận múa ... chỉ mới là khúc nhạc dạo đầu."
Nghiêm Khuê mắt , cô thấy trong đó là một ý chí sắt đá đang bùng cháy. Cô , "Kiến trúc sư" bắt đầu tung những nước tàn bạo nhất để xé nát tâm lý của Chiêu Minh. Sự ghê rợn hảo chỉ là một vụ g.i.ế.c , nó là một bản tuyên ngôn của cái ác.
" sẵn sàng ." Nghiêm Khuê đáp, giọng cô đanh thép. "Dù treo cả thành phố lên dây cước, cũng sẽ c.h.ặ.t đứt từng sợi một."
Dưới ánh bình minh đẫm m.á.u của ngày mùng 8 tháng 4, Bộ tứ Trọng án lặng lẽ bức tượng thịt đang múa. Sương mù tan dần, nhưng bóng tối của Hắc Nha thì chỉ mới thực sự bắt đầu bao phủ lấy thành phố S. Sự ghê rợn hảo chính là cánh cửa mở một kỷ nguyên của những vụ án mang tính biểu tượng, nơi mà ranh giới giữa cái c.h.ế.t và nghệ thuật xóa nhòa bởi m.á.u của những công chính.