TRỌNG SINH THÀNH PHẾ VẬT: Tôi Dùng IQ Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 31

Cập nhật lúc: 2026-04-07 21:29:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 31: BUỔI SÁNG ĐẪM MÁU

Thành phố S lúc năm giờ sáng vẫn còn chìm trong một lớp sương mù đặc quánh, thứ sương muối mang vị chát đắng của biển cả và mùi rỉ sét nồng nặc từ bến cảng X. Ánh đèn cao áp quảng trường trung tâm tỏa những quầng sáng vàng vọt, yếu ớt, cố gắng xuyên qua màn nước ẩm ướt nhưng chỉ càng gian thêm phần ma mị.

Ông Tư, một công nhân vệ sinh gắn bó với những con đường hơn hai mươi năm, lẳng lặng đẩy chiếc xe rác thô kệch dọc theo lối lát đá hoa cương. Tiếng bánh xe nghiến nền đá kêu lộc cộc đơn điệu, vang vọng giữa sự tĩnh lặng đến gai của buổi sớm. Ông Tư ghét sương mù. Nó che khuất những mảnh vụn thủy tinh, những túi rác vương vãi, và đôi khi là cả những bóng ma vật vờ của những kẻ nghiện ngập.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

sáng nay, sương mù che giấu một thứ kinh khủng hơn nhiều.

Khi chiếc xe đẩy của ông tiến gần đến đài phun nước trung tâm – nơi bức tượng "Nữ thần Ánh sáng" biểu tượng của thành phố – ông Tư khựng . Một luồng khí lạnh buốt dọc sống lưng khiến ông rùng . Dưới chân bệ đá cẩm thạch trắng, một vật thể lạ đang ngự trị. Nó là rác, cũng vô gia cư đang ngủ.

Ông Tư giơ chiếc đèn pin cũ kỹ lên. Luồng sáng run rẩy quét qua màn sương, dừng khựng .

"Trời đất ơi..."

Chiếc đèn pin rơi khỏi bàn tay già nua, phát một tiếng cạch khô khốc nền đá. Ông Tư khuỵu xuống, đôi môi tím tái vì lạnh bỗng chốc trở nên trắng bệch. Ông hét lên, nhưng cổ họng như một bàn tay vô hình bóp nghẹt, chỉ phát những tiếng khò khè đứt quãng.

Trước mắt ông, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy của quảng trường, là một khối thịt khổng lồ.

là một đống xác thịt bừa bãi. Nó là một tác phẩm nghệ thuật. Một tác phẩm điêu khắc tàn bạo ghép từ nhiều bộ phận cơ thể khác . Những cánh tay, đôi chân, và những mảng da thịt sắp đặt một cách tỉ mỉ, đan cài bằng những sợi dây cước mảnh như tơ nhện. Toàn bộ khối thịt tạo thành hình dáng một đàn ông đang quỳ gối, đôi tay chắp như đang cầu nguyện, nhưng đầu của "bức tượng" thế bằng một chiếc lông vũ đen tuyền, cắm sâu vị trí đốt sống cổ.

Máu chảy lênh láng. Nó xử lý, đông đặc như một lớp sơn bóng bao phủ lên bộ "tác phẩm", khiến khối thịt lấp lánh ánh đèn như một khối ngọc thạch đỏ thẫm.

Hiện trường Quảng trường Trung tâm – 6 giờ 15 phút sáng

Tiếng còi xe cảnh sát x.é to.ạc sự tĩnh lặng của buổi sớm. Những dải băng vàng "Cảnh báo" lập tức bao vây khu vực đài phun nước. Đội trọng án quận X đổ bộ xuống hiện trường với một tốc độ kinh hoàng.

Diệp Chiêu Minh bước xuống xe, gương mặt đanh như tạc từ đá. Đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, nhưng sát khí tỏa còn lạnh lẽo hơn cả sương đêm. Theo sát phía Tần Nghiêm Khuê. Cô mặc chiếc áo khoác da đen, mái tóc buộc gọn phía , đôi mắt sâu thẳm khóa c.h.ặ.t "bức tượng thịt" giữa quảng trường.

"Lùi ! Tất cả lùi !" Trình Dã (Lý Mạnh) gào lên, cố gắng đẩy lùi những dân hiếu kỳ bắt đầu tụ tập phía xa.

An Mộc cầm chiếc máy ảnh, đôi tay cô run rẩy đến mức thể lấy nét. Cô thấy nhiều t.ử thi, nhưng sự biến thái và tỉ mỉ đến mức cực đoan vượt xa giới hạn của tâm lý con . "Sếp... đây... đây . Kẻ ... là quỷ."

Chiêu Minh tiến gần bệ đá, gót giày da của gõ xuống nền đá hoa cương những tiếng vang lạnh lùng. Anh dừng cách khối thịt đầy một mét, mùi hương hoa loa kèn quyện với mùi m.á.u tanh nồng nặc phả cánh mũi.

"Nghiêm Khuê." Chiêu Minh gọi, giọng trầm đục, chứa đựng một sự phẫn nộ đang nén c.h.ặ.t. "Cô thấy gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-phe-vat-toi-dung-iq-tuong-lai-can-quet-to-trong-an/31.html.]

Nghiêm Khuê trả lời ngay. Cô đeo găng tay cao su, từ từ cúi xuống, quan sát những sợi dây cước đang siết c.h.ặ.t lấy các khối cơ. Cô đưa ngón tay chạm nhẹ một mảng da bức tượng, cảm nhận sự lạnh lẽo của cái c.h.ế.t tinh chế thành nghệ thuật.

"Giải phẫu học mỹ." Nghiêm Khuê thầm thì, giọng cô nhỏ đến mức chỉ đủ hai thấy. "Mỗi bộ phận chọn lọc từ những cơ thể khác . Nhìn vết cắt ở bắp tay , đây là của một lao động chân tay. Còn bàn tay , mềm mại và thon dài, chắc chắn là của một tri thức hoặc nghệ sĩ. Hắn đang 'lắp ghép' một con mới."

thẳng dậy, đôi mắt rực sáng một sự thù hận sâu sắc. "Chiêu Minh, đây là lời chào mừng chính thức của Kiến trúc sư. Bức tượng tên. Trong ghi chép mà từng ở tương lai, tác phẩm gọi là 'Kẻ Sám Hối'."

"Sám hối cho ai?" Chiêu Minh sang cô, ánh mắt xoáy sâu đôi đồng t.ử của Nghiêm Khuê.

"Sám hối cho sự ngạo mạn của pháp luật." Nghiêm Khuê chỉ chiếc lông vũ đen đỉnh khối thịt. "Hắn dùng t.h.i t.h.ể của những kẻ mà cho là 'rác rưởi' hoặc 'kẻ thù' để dựng nên bức tượng ngay tại trung tâm quyền lực của thành phố. Đây là một sự sỉ nhục công khai nhắm Sở cảnh sát và ."

Chiêu Minh siết c.h.ặ.t nắm tay đến mức các khớp xương kêu rắc rắc. Anh quanh quảng trường, cảm giác như hàng ngàn con mắt đen của loài quạ đang dõi theo từ những góc tối của các tòa nhà.

"Trình Dã! Kiểm tra bộ camera xung quanh quảng trường trong vòng 4 tiếng qua!" Chiêu Minh lệnh dứt khoát. " tin một khối thịt lớn thế thể dựng lên mà để dấu vết."

"Sếp..." Trình Dã lên tiếng, gương mặt trở nên tái nhợt khi màn hình máy tính bảng nhận dữ liệu từ phòng kỹ thuật. "Camera... tất cả camera hướng về phía đài phun nước đều nhiễu sóng đúng từ 2 giờ đến 4 giờ sáng. Chỉ những vệt đen và tiếng rè."

Nghiêm Khuê khẽ nhếch môi, nụ mang theo vẻ cay đắng. "Vô ích thôi. Hắc Nha nắm giữ công nghệ nhiễu sóng tần cao. Hắn chúng thấy cái mà thấy, và giấu cái mà đang thực hiện."

An Mộc tiến gần, giọng cô run rẩy: "Chị Khuê, nếu bức tượng ghép từ nhiều ... nghĩa là ít nhất ba đến bốn vụ mưu sát diễn trong đêm nay mà chúng hề ?"

Nghiêm Khuê gật đầu chậm rãi. ". Và đây mới chỉ là sự khởi đầu của buổi sáng đẫm m.á.u. Kẻ Hành Hình bao giờ dừng ở một tác phẩm. Hắn đang dùng thành phố xưởng vẽ, và m.á.u của chúng là màu mực."

Chiêu Minh lên bầu trời. Sương mù bắt đầu tan dần, nhưng mặt trời hôm nay đỏ rực một cách bất thường, hệt như màu của khối thịt giữa quảng trường. Một buổi sáng đẫm m.á.u thực sự bắt đầu, x.é to.ạc sự yên bình giả tạo của thành phố S.

"Nghiêm Khuê, cô kẻ cô xuyên ." Chiêu Minh cô, ánh mắt chứa đựng một sự cam kết sinh t.ử. "Vậy thì hãy cho , ở kiếp , sẽ cơ hội thành bản thiết kế của . sẽ dùng chính đôi tay để tháo rời từng thớ thịt của ."

Nghiêm Khuê đặt bàn tay lên cánh tay Chiêu Minh. Sự ấm áp từ truyền sang cô, giúp cô trấn tĩnh những xung động thần kinh đang gào thét vì ký ức tương lai.

"Hắn chúng sợ hãi, Chiêu Minh. quên rằng, ngôi rực rỡ nhất là khi bóng tối dày đặc nhất." Cô khối thịt, giọng điệu trở nên lạnh lùng và dứt khoát. "Chúng sẽ điều tra theo cách thông thường. Chúng sẽ tìm kẻ cung cấp loại dây cước . Đây là loại dây polymer siêu bền chỉ dùng trong phẫu thuật tim mạch cao cấp. Thành phố S chỉ ba nơi nhập khẩu loại ."

Chiêu Minh gật đầu, cảm nhận sự sắc sảo của một vị chỉ huy tương lai trong cách cô phân tích. "Toàn đội tập trung! Trình Dã, cùng đến bệnh viện trung tâm. An Mộc, ở phối hợp với pháp y thu gom các bộ phận, danh tính của từng mảnh thịt trong vòng 2 giờ tới!"

Họ bước giữa quảng trường, sải bước hiên ngang qua những dải băng cảnh báo. Phía họ, khối thịt "Kẻ Sám Hối" vẫn đó ánh mặt trời rực đỏ, một biểu tượng của sự diệt vong đang bắt đầu trỗi dậy.

Diệp Chiêu Minh và Tần Nghiêm Khuê lao cuộc săn đuổi mới, giữa một thành phố đang bừng tỉnh trong cơn ác mộng đẫm m.á.u. Trò chơi của Kiến trúc sư bước lên một tầm cao mới, tàn bạo hơn, tinh vi hơn và đẫm m.á.u hơn bao giờ hết.

Loading...