Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 95

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:36:39
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đưa đồ ăn về nhà xong, Ninh Kiều nhận được một phong điện báo cấp tốc.

Từ khi đi vào hải đảo đến nay, đây vẫn là lần đầu cô nhận điện báo.

Nếu chỉ điện báo thôi thì ba phần tiền, cấp tốc thì phải thêm phí.

Thấy là điện báo từ An Thành, trong lòng Ninh Kiều kinh hoảng, còn tưởng rằng trong nhà có chuyện. Nhận lấy nhìn xem, lại là tin tốt, là xác nhận chị dâu đã mang thai!

Tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng Ninh Kiều vẫn vui mừng khôn xiết.

Bèn hỏi người có kinh nghiệm trong khu người nhà: chị Tú Lan về việc cần phải chú ý trong thời gian mang thai, lập tức về phòng viết thư cho chị dâu.

Chị Tú Lan nhìn bóng dáng nhẹ nhàng của cô, cười lắc đầu, nói với người bên cạnh: “Chị dâu với mẹ em ấy biết mà.”

Ninh Kiều một bên viết thư, vừa nghĩ cháu trai cháu gái tương lai có thể dùng được đồ chơi gì.

Suy xét đến điều này, mới đột nhiên phát hiện, mấy ngày hôm trước anh cả đi quá vội vàng, quên lấy trống bỏi.

Rõ ràng cô đã dặn cả ngàn lần rồi, cái người anh không đáng tin cậy này!

Ninh Kiều viết xong, dán tem lên mặt trên.

Khi chuẩn bị ra cửa gửi thư, còn cho trống bỏi vào trong túi.

Thuận tiện đến cục bưu chính hỏi một câu, có thể gửi kèm trống bỏi hay không.

Chạy xe đạp đến chỗ nào cũng rất thuận tiện.

Chị Tú Lan nhìn cô gái nhỏ hấp tấp trở về, lại hấp tấp ra ngoài.

Lần trước còn nghe ông cụ Giang nói thân thể cô yếu đuối, nhờ mọi người quan tâm cô một chút, này không phải khá tốt sao?

Ninh Kiều tới tới lui lui, vội đến muốn mệnh.

Nói đến cũng kỳ quái, ở An Thành nằm nghỉ ngơi cả ngày, động bất động liền thở hổn hển, hiện giờ đi vào hải đảo, ngược lại có tinh thần hơn.

Cũng không biết là do khí hậu của hải đảo hay canh gà hầm nước dừa bổ dưỡng, vẫn là người không thể quá nhàn rỗi, nhàn rỗi liền một thân tật xấu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-95.html.]

Túi bên trái cô chứa thư, túi bên phải chứa trống bỏi, ngồi trên xe đạp chạy đến cục bưu chính.

Nửa đường thấy một chiếc xe buýt chạy chậm đến, cô vội vàng chạy sang một bên.

Xe buýt ngừng ở cách đó không xa, một người phụ nữ trung niên mặc quần áo ngăn nắp bước từ trên xe xuống dưới.

Đồng chí nữ buộc tóc đuôi ngựa nhanh nhẹn, bao lớn bao nhỏ trên vai, trong tay còn cầm một sọt trứng gà.

Mới vừa xuống xe, đồng chí nữ thiếu chút nữa bị bản thân vướng ngã, thật vất vả đứng vững, chặt chẽ ôm chặt trứng gà: “Ai da ——”

Ninh Kiều trơ mắt nhìn sọt trứng gà trong tay quơ quơ, vì bà ta vuốt mồ hôi.

Chờ xe buýt lái đi, Ninh Kiều vừa chuẩn bị tiếp tục lên đường, đột nhiên đối phương hô một tiếng: “Đồng chí, có thể chở giúp tôi không?”

Đối phương chỉ chỉ ghế sau xe của cô: “Còn một đoạn đường mới đến khu người nhà của tôi, đồ nhiều quá hại tôi mệt rã rời.”

“Dì ở khu người nhà trong quân khu sao?” Ninh Kiều nghĩ nghĩ, gật đầu nói, “Dì để lên đi.”

Đối phương vừa thấy chính là người lanh lẹ, miệng đầy lời cảm ơn, tiến lên để mấy cái túi trên vai đặt trên ghế sau. Sợ không vững, bà ta còn lấy một cọng dây thừng trong túi ra, cười ha ha nói: “Nhìn tôi đều chuẩn bị tốt, chính là muốn nhìn một chút xem có gặp được ai chạy xe đạp qua không. Vận khí này, thật tốt.”

Ninh Kiều chỉ vào phía trước: “Nơi này còn có vị trí đâu.”

“Cô muốn chở tôi đi?” Người phụ nữ cười nói, “Đừng đừng đừng, chạy không được đâu.”

“Không phải, tôi không chở người được.” Ninh Kiều thẹn thùng mà cười, “Ý tôi là túi trên vai dì, cũng có thể để lên đây.”

Người phụ nữ “Phụt” một tiếng: “Cô thật là thành thật. Cô biết đường đến khu người nhà chứ?”

“Biết, tôi cũng ở chỗ đó.”

Lúc này đến phiên đối phương ngơ ngẩn.

Cô gái nhỏ cũng sống ở khu người nhà trong quân khu? Thế nào mà ngày thường chưa gặp qua đâu.

Ninh Kiều muốn mau chóng gửi thư đi ra ngoài, không có nhiều lời, đạp xe đưa hành lý về khu người nhà.

Hành lý cũng không nặng, chỉ là một ít quần áo mà thôi, Ninh Kiều chuyển giúp đến cửa khu người nhà, để chỗ bảo vệ cửa, lúc xoay người chạy trở về, người kia cầm theo trứng gà, thảnh thơi đi về.

Loading...