Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 86

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:36:22
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Hành gật đầu.

Giang Nguyên, Giang Kỳ và Giang Quả Quả dùng ánh mắt thương tiếc nhìn qua.

Anh cả đáng thương, dáng vẻ khó có thể tham gia đề tài của bọn họ, rồi lại cố gắng nghĩ cách tham gia……

“Ngày đó chị xem dì Văn Mẫn dệt áo lông cho cháu nội của dì ấy, mùa đông mặc là vừa lúc.” Ninh Kiều nói, “Chị cũng muốn học dì ấy dệt cho em bé của anh trai chị dâu, cũng không biết là con trai hay con gái.”

“Chắc chắn là con trai.”

“Em cũng cảm thấy là con trai!”

“Nói không chừng là con gái đâu!”

Ninh Kiều bật cười.

Cho dù là đề tài gì, đều có bọn họ, ba đứa trẻ tranh nhau phát biểu ý kiến khiến cho bàn ăn vô cùng náo nhiệt.

“Là con trai.” Giang Hành nói.

Ninh Kiều nâng mi.

Mọi người đều đoán, chỉ có đồng chí Giang đoán một cách nghiêm trang nhất.

Giống như là, anh thật sự biết!

“Con trai ba phiếu, con gái một phiếu.” Giang Kỳ vui vẻ, “Giang Quả Quả, em thua!”

Giang Quả Quả chống nạnh: “Thua hay không còn chưa chắc đâu, em bé còn chưa có sinh ra!”

Mắt thấy ba đứa trẻ sắp cãi nhau.

Ninh Kiều nhìn sang phải, lại nhìn sang trái, suy nghĩ có nên khuyên can hay không?

Mà Giang Hành lại mang sắc mặt hiểu rõ.

Mặt khác thì không chắc, nhưng con của Ninh Dương với Tiêu Xuân Vũ chắc chắn là con trai, điểm này, anh có thể xác định.

Bởi vì đời trước, Tiêu Xuân Vũ mang thai được bảy tháng xảy ra sự cố, sau đó bệnh viện đưa ra giấy chứng minh. Thai nhi phát triển rất tốt, cứ như vậy c.h.ế.t non trong bụng, thậm chí con chưa kịp phát ra tiếng khóc nỉ non đầu tiên khi đến với thế giới này.

Lại lần nữa nhớ tới chuyện đời trước, vẫn khiến cho Giang Hành kinh hãi.

Đời này, tất cả lại trở lại điểm bắt đầu một lần nữa.

Giang Hành sẽ tra ra chân tướng, bảo vệ Ninh Kiều thật tốt, cũng không để những người cô yêu thương bị tổn thương.

Cô sẽ bình yên trải qua tuổi 18, nghênh đón một năm lại một năm nữa.

Mà Tiêu Xuân Vũ cùng Ninh Dương, cũng sẽ thuận lợi mà nghênh đón con của bọn họ.

Một cậu bé đáng yêu kháu khỉnh.

Là cháu trai bé bỏng của anh và Ninh Kiều, bọn họ sẽ cùng nhau trở về An Thành thăm họ.

———————————

Chỉ trong mấy ngày, Ninh Kiều đã quá quen với bàn đạp xe đạp.

Sau cơm chiều, Ninh Kiều muốn đến chỗ vắng người trong khu người nhà chạy thử.

Ánh trăng trong suốt sáng ngời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-86.html.]

Giang Hành từ phòng sách đi ra ngoài cùng cô.

“Chị dâu nhỏ, em đưa chị đi!” Giang Nguyên nói.

Giang Kỳ cũng đuổi kịp: “Em cũng biết lái, em đỡ xe giúp chị dâu nhỏ.”

Giang Hành vừa nhấc mắt, liền thấy hai cái “bóng đèn”.

“Bài tập viết xong chưa?”

“Anh cả, viết xong rồi!”

“Rửa chén chưa?”

“Anh cả, rửa rồi!”

Giang Hành:……

Bọn họ trở nên chăm chỉ như thế từ bao giờ vậy?

“Trở về phòng ôn tập lại nội dung trong sách giáo khoa.” Giang Hành nói.

Giang Nguyên cùng Giang Kỳ trừng lớn hai mắt.

Đây là lưu trình mới gì thế?!

Trong ba đứa trẻ, chỉ có Giang Quả Quả thức thời nhất.

Cô bé nắm góc áo của anh hai với anh ba: “Chúng ta đi chơi đi.”

Giang Nguyên cùng Giang Kỳ còn do dự.

Nhưng bị Giang Quả Quả túm đi.

“Kéo anh làm chi!”

“Anh còn muốn chỉ cho chị dâu nhỏ lái xe mà!”

Giang Quả Quả nói: “Nếu không đi nữa thì cả cơ hội đi chơi cũng không có đâu!”

“Vì sao?” Hai anh em đồng thanh hỏi.

Giang Quả Quả lộ ra biểu cảm thần bí.

Không biết vì sao, đại khái chính là trực giác của con gái đi.

Chờ đến khi ba bọn họ đều đi ra sân, Ninh Kiều mới đột nhiên phát hiện, Giang Hành là cố ý đuổi bọn họ đi.

Ninh Kiều nâng mắt, khó hiểu mà nhìn anh.

Giang Hành đỡ xe giúp cô, nhẹ nhàng nói: “Em muốn lên không?”

Ninh Kiều do dự một chút, rồi lên xe.

Hai chân cô dẫm lên bàn đạp, vốn dĩ muốn giống ngày thường một chân chống một chân đạp, nhưng xe đạp lại được anh đỡ rất ổn định.

Trên đầu xe là cánh tay của anh, rắn chắc hữu lực, đường cong xinh đẹp.

Giọng của anh trầm thấp: “Có thể để chân lên, yên tâm, sẽ không té ngã.”

Ninh Kiều đạp mấy cái.

Loading...