Ninh Kiều đang ngồi khoanh chân trên sô pha đọc sách.
Mỗi ngày chỉ ăn không thì hơi xấu hổ, vừa rồi Ninh Kiều cũng muốn phụ giúp nhưng mới vào phòng bếp, Giang Kỳ giật thót như bị bỏng đuổi cô ra bên ngoài.
Bây giờ, tuy Ninh Kiều lật từng trang sách nhưng trong đầu lại suy nghĩ nhất định lát nữa phải tranh thủ rửa chén mới được.
Đang lật sách thì nghe thấy tiếng bước chân, Ninh Kiều ngước mắt, ánh mắt chạm vào đáy mắt sâu thẳm như mực của Giang Hành.
Trên người Giang Hành mặc bộ quân phục, mái tóc đen nhánh thoải mái sáng sủa, đi đến trước mặt Ninh Kiều, anh chợt nghe thấy động tĩnh trong buồng trong, nghiêng người xem qua.
Khiến cho đường nét của sườn mặt càng thêm rõ ràng, đẹp trai.
Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Giang Hành, Ninh Kiều cũng phải thừa nhận, anh là người xuất sắc hiếm thấy khó tìm.
Lúc ấy trái tim đập “thình thịch” như nai con chạy loạn, đến bây giờ Ninh Kiều vẫn còn nhớ rõ.
Chẳng qua, tuy là chuyện cách đây không bao lâu, hiện giờ nhớ lại, lại như đã cách rất lâu rồi.
May mắn có cốt truyện nhắc nhở cho Ninh Kiều biết Giang Hành cưới cô chỉ vì hôn ước, sau lại ở chung nhiều nhất cũng đến trình độ tôn trọng nhau như khách, nếu không thì cô lại muốn hồ đồ.
“Là ông nội.” Ninh Kiều theo ánh mắt của Giang Hành nhìn qua, nói, “Ông nội đã trở lại, đang chuẩn bị hành lý trong phòng.”
Vừa dứt lời, Ninh Kiều cho rằng anh sẽ xoay người vào phòng.
Không nghĩ tới, đột nhiên bên người bao phủ một tầng bóng ma.
Giang Hành trực tiếp ở ngồi xuống bên cạnh cô.
“Anh nghe nói, hôm nay có người tới khu người nhà gặp em.”
m thanh ôn nhuận trầm thấp của Giang Hành vang lên ở bên tai.
Ninh Kiều:……
Bảo vệ không lo chuyện bao đồng như đã nói đâu?
Ninh Kiều gật đầu: “Là hai đồng chí nữ.”
“Hai người họ là người của trạm phát thanh, trong đó một người tên La Cầm.” Giang Hành giải thích, “Ngay từ đầu là lãnh đạo thành lập trạm quảng bá, cho nên có chút giao thoa với đồng chí ở trạm phát thanh nhưng bây giờ công tác bên đó đã giao cho đồng chí khác đi làm rồi.”
Ninh Kiều “Ừm” một tiếng: “Giọng nói của đồng chí ở trạm phát thành đúng là rất hay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-82.html.]
Đời trước hai vợ chồng bọn họ đơn giản là cùng có tình cảm với nhau, trong thời gian nửa năm ngắn ngủi cũng chẳng gặp nhau được mấy lần, Ninh Kiều cũng không cần anh dỗ dành, bởi vậy Giang Hành không có kinh nghiệm gì trong chuyện tình cảm. Trực giác cho anh biết, lời này của vợ, có phải hơi chua không?
“Em hiểu lầm.”
“Không có gì khác, cả thư tình anh cũng chưa nhận.”
“Ngay từ đầu anh còn chẳng nhớ tên của cô ta, là gần đây vẫn luôn nhắc tới nên mới có ấn tượng.”
“Không phải, không phải anh vẫn luôn nhắc tới cô ta……”
Giang Hành càng nói càng cảm thấy bản thân không trong sạch.
Đây là lời giải thích gì thế?
Ninh Kiều bất đắc dĩ mà nhìn Giang Hành.
Sao còn càng nói càng sốt ruột vậy?
“Được rồi.” Ninh Kiều nói, “Không nhắc tới việc này nữa, tôi đã đồng ý với cô ấy.”
Thật ra cô cũng có chút tò mò, nhưng đã hứa với người ta làm bộ chưa nghe thấy gì cả. Bây giờ lại lặng lẽ hỏi thăm, cô thành cái gì chứ?
“Em đã đồng ý?”
Giang Hành hoàn toàn không hiểu. Vợ anh không chỉ đã gặp La Cầm, còn từng trò chuyện với nhau. Thậm chí đồng ý với La Cầm, một ít thỉnh cầu.
Hai người họ sao lại có liên quan với nhau?
Ninh Kiều gật đầu, ngữ khí nhu hòa: “Bằng không cô ấy sẽ khổ sở.”
Giang Hành:……
Vợ anh che chở cho người xa lạ mới gặp mặt một lần, còn đối với chuyện của anh, nội tâm lại không hề gợn sóng!
———————————
Một cơn gió thổi một cọng cỏ lay cũng có thể truyền khắp ngõ ngách trong khu người nhà.
Hồi chiều, mấy thím mới vừa biết Tô Thanh Thời là người làm hỏng xe đạp của Ninh Kiều, đến buổi tối thì toàn bộ quân nhân cùng người nhà đều biết.
Tô Thanh Thời là ai? Là người gả vào nhà họ Đường mấy tháng, trước sau không qua lại với người nào, như là hoàn toàn bởi vì chướng mắt người khác. Rốt cuộc với dáng vẻ thoát tục của cô ta, đi qua nơi nào cùng nhìn thẳng, mấy câu chuyện bát quái trong khu người nhà, cô ta nào thèm nghe chứ?