Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 324

Cập nhật lúc: 2025-04-03 06:27:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng cũng không còn cách nào, ai bảo anh ta chưa có vợ.

Hạ Vĩnh Ngôn báo tin về quê, cha mẹ anh ta đã đốt pháo ăn mừng khắp thôn.

Sau khi đốt pháo xong, bọn họ xách hành lý vội vã đến Tây Thành.

Cha mẹ không thể theo quân đội, nhưng có thể đến thăm con trai. Con trai đã ở trong quân đội nhiều năm, cuối cùng giải quyết được vấn đề nhà ở, bọn họ không thể không đến xem, nếu không khi khoe khoang với hàng xóm láng giềng, cũng không biết nên khoe từ đâu.

Về việc căn nhà quá nhỏ, bọn họ không quan tâm chút nào. Dù sao thì người trong thôn cũng không thấy được.

Hơn nữa, căn nhà mấy chục mét vuông trong khu người nhà quân khu thì làm sao nhỏ được? Người khác muốn ở còn không có cách.

Cha mẹ Hạ Vĩnh Ngôn xách đặc sản quê nhà, rầm rộ đến khu người nhà quân khu.

Hai người già đặc biệt nhiệt tình, gõ cửa khắp nơi, không đến hai ngày, đã quen hết với các gia đình quân nhân trong khu người nhà. Bọn họ phân phát đặc sản mà không hề keo kiệt, nói với mọi người đủ thứ chuyện, cuối cùng còn nhắc đến mục đích cuối cùng của mình.

“Chủ nhiệm Đổng, nếu có ai phù hợp, nhớ giới thiệu cho con trai tôi một người nhé!”

“Thư Lan, con trai tôi rất chịu khó, kiên trì, hãy giới thiệu cho nó một người!”

“Đoàn trưởng Triệu, nếu ngài có ai phù hợp——”

Đoàn trưởng Triệu cười vang: “Hai bác cứ yên tâm, mấy ngày trước phó tư lệnh còn nói chuyện này, nói phải nhanh chóng giải quyết vấn đề cá nhân cho Tiểu Hạ!”

Cha mẹ Hạ Vĩnh Ngôn liền nở nụ cười.

Khi quay lại, bọn họ thấy Hạ Vĩnh Ngôn, liền vẫy tay gọi con.

Nhưng Hạ Vĩnh Ngôn mang vẻ mặt ngượng ngùng, quay đầu chui vào nhà Giang Hành.

Cả nhà họ Giang chưa bao giờ thấy Hạ Vĩnh Ngôn có biểu cảm lúng túng như vậy.

Phó doanh trưởng Hạ khao khát lấy vợ, giờ lại muốn tìm chỗ trốn, chỉ vì cha mẹ anh ta quá nhiệt tình, muốn cả khu người nhà đều giúp anh ta tìm vợ.

“Đã sắp đến Tết rồi, năm mới cũng không để người ta yên.” Hạ Vĩnh Ngôn nói, “Họ sẽ ở trên đảo mười ngày, trong mười ngày này, có lẽ ngày nào cũng nghĩ đến chuyện này!”

“Chỉ cần anh chưa tìm được vợ, thì chú thím sẽ không yên lòng.” Ninh Kiều cười nói.

“Tìm một người vợ chẳng phải là xong rồi sao?” Giang Hành cảm thán, “Có câu, cha mẹ nào cũng thương con.”

Hạ Vĩnh Ngôn liếc nhìn anh: “Còn có câu, đứng nói không đau lưng!”

Anh chị em nhà họ Giang đều bận việc của mình, nhưng rõ ràng thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe bọn họ nói chuyện, thỉnh thoảng còn liếc nhìn với ánh mắt đồng cảm.

“Anh Vĩnh Ngôn, khó tìm vợ lắm sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-324.html.]

“Tại sao phải tìm vợ?”

“Nếu thật sự không tìm được thì thôi…”

Hạ Vĩnh Ngôn thật sự không thể chịu nổi.

Mong muốn lấy vợ, bình thường nói với đồng đội, không ai cười anh ta. Nhưng cha mẹ anh ta thật sự quá lạ lùng, lan truyền khắp khu người nhà chuyện này, khiến anh ta không biết làm sao ra ngoài gặp người.

Thực ra Hạ Vĩnh Ngôn muốn tìm vợ không khó. Anh ta cao lớn, vẻ ngoài khôi ngô, hài hước, giờ lại làm phó doanh trưởng, nếu thật sự đi xem mắt, chắc chắn thành công ngay. Nhưng vấn đề là, dù anh ta có gấp nhưng vẫn có yêu cầu.

Mấy ngày trước cha mẹ đến, mang theo ảnh của mấy cô gái trong thôn, hỏi anh ta có đồng ý không. Không cần biết mấy cô gái đó có đẹp hay không, nhiều người Hạ Vĩnh Ngôn từng quen, trước đây anh ta không có tiếng nói chung với họ, bây giờ càng không.

Anh ta muốn tìm một người vợ không chỉ để sống chung. Hôn nhân đáng ngưỡng mộ là như của Giang Hành với vợ anh hoặc Lữ Lương Tài với người yêu anh ta, gặp nhau có thể nói không hết chuyện, không gặp thì trong lòng đầy nhớ nhung.

Người nhà họ Giang thật phiền phức.

Trong nhà này, chỉ có Ninh Kiều là nói chuyện tử tế.

Hạ Vĩnh Ngôn bàn với Ninh Kiều: “Cô có chị em, bạn bè gì không? Giới thiệu cho tôi một người đi.”

Ninh Kiều ngẩng lên: “Hả?”

“Người ở An Thành cũng được, chỉ cần cô ấy chịu theo quân.”

“Không có.”

Hạ Vĩnh Ngôn suy nghĩ một chút: “Người trên đảo thì càng tốt, không phải xa xứ, cũng không phải mất thời gian thích nghi với môi trường và khí hậu trên đảo.”

“Bạn trên đảo à...” Ninh Kiều nhớ lại, “Vậy thì có.”

Hạ Vĩnh Ngôn mừng rỡ: “Cô ấy thế nào?”

“Lớn hơn tôi ba tuổi, cao hơn tôi một chút, mắt to, rất xinh đẹp.”

“Làm việc trong cơ quan chính quy, bình thường ở ký túc xá, khi nghỉ thì về nhà.”

“Cha mẹ cô ấy——”

Trái tim Hạ Vĩnh Ngôn đập lỡ một nhịp.

Ninh Kiều có người bạn như vậy, sao không nói sớm?

Quả thật là hỏi đúng người rồi.

Anh ta muốn gặp người đó sớm nhất có thể.

Loading...