Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 284

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:23:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Làm sao có thể nói chuyện nhà với doanh trưởng Giang được?

“Rất tốt.”

Uông Cương Nghị:!

Cười? Doanh trưởng Giang vậy mà cười?

Có chút bình dị gần gũi nha……

—————————————————

Ngày hôm qua viện trưởng Nhiếp thăng chức cho Ninh Kiều thành phó viện trưởng, không ít đồng chí trong nhà trẻ đều nghe nói, nhưng kia chỉ là nói miệng thôi. Tới sáng sớm hôm nay, tại hội nghị công nhân viên chức, tin này mới xem như chính thức được chứng thực.

Ngày hôm qua Ninh Kiều vẫn luôn thấp thỏm, nhưng thời gian cả một đêm cũng đủ để tiêu hóa tin tức này.

Lúc này, khi viện trưởng Nhiếp mời cô tiến lên, cô đứng lên rất thoải mái hào phóng.

Từ khi nhà trẻ thành lập đến nay, quy mô dần dần mở rộng.

Nhưng nếu luận đến quy mô thật thì đúng là nhà trẻ không bằng trên các đơn vị ăn lương thực hàng hoá trên đảo. Đơn vị đang phát triển, công nhân viên chức ở trường cũng không nhiều lắm, hơn nữa viện trưởng Nhiếp tự tay làm hết mọi việc, rất ít xảy ra cái gì xấu.

Bây giờ, cũng có công nhân viên chức ở trường không phục.

Nhưng ngay từ đầu, viện trưởng Nhiếp liền nói, nếu cảm thấy sự sắp xếp này không đủ hợp lý thì có thể giáp mặt nói ra, đừng chờ đến sau khi hội nghị diễn ra mới ngầm lén lút chỉ trỏ.

Một đồng chí nam phụ trách hậu cần mua sắm cho nhà ăn hắng giọng nói.

Mọi người nhìn sang.

“Đồng chí Lư có ý kiến gì sao?” Viện trưởng Nhiếp hỏi.

Lư Thành Phúc nói: “Viện trưởng Nhiếp, tôi cảm thấy việc này không ổn, từ lúc bắt đầu liền cảm thấy không ổn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-284.html.]

Lư Thành Phúc là công nhân lâu năm của đơn vị, ngày thường viện trưởng Nhiếp đều phải cho ông ta vài phần mặt mũi. Năm trước, con gái của ông ta tốt nghiệp, muốn tìm một phần công việc, vì thế ông ta hấp tấp mà chạy đến văn phòng của viện trưởng. Nhưng lúc ấy viện trưởng Nhiếp nói như thế nào? Bà ta trực tiếp cự tuyệt.

Nhưng ai biết, qua mấy tháng, viện trưởng Nhiếp lại từ trên đảo “nhặt” một người công nhân viên chức về. Bây giờ còn ngang nhiên đưa người đó lên chức phó viện trưởng, thật là quá thái quá.

Lư Thành Phúc nghĩ sao nói vậy, còn có chút cậy già lên mặt, dù sao ông ta cũng là công nhân lâu năm, hiểu rõ tính tình của viện trưởng Nhiếp, sẽ không đến mức bởi vì lời này mà đuổi việc ông ta.

“Lúc ấy lý do tại sao con gái ông muốn tìm việc lại không thành công, trong lòng ông không rõ sao?” Viện trưởng Nhiếp cũng nói thẳng, “Khi đó tôi bảo cô ấy đến lớp làm thử nửa ngày, mới vừa vào lớp, sắc mặt con ông liền thay đổi, chê bọn nhỏ ồn ào.”

Theo ý của viện trưởng Nhiếp, đơn vị bọn họ tuy không có yêu cầu quá cao trong việc chọn giáo viên, nhưng yêu cầu thấp nhất là cần phải thiệt tình yêu thích bọn nhỏ. Nhưng khi đó, con gái của Lư Thành Phúc, biểu hiện ra sự mâu thuẫn cùng kháng cự bọn nhỏ một cách rõ ràng, thế thì làm sao bà ta có thể yên tâm giao bọn nhỏ cho đối phương chứ?

Lư Thành Phúc nhất thời cứng họng, qua hồi lâu mới nói: “Lúc ấy trong lớp mà bà bảo con gái tôi đến thử việc, bọn nhỏ đều còn nhỏ. Cả lời nói còn chưa biết, không phải khóc chính là ăn uống đi vệ sinh. Nhưng lớp bà xếp cho giáo viên Ninh, bọn nhỏ đều ba bốn tuổi, cô ấy có thể chăm tốt cũng là đương nhiên.”

Lục Từ Từ không vui nói: “Chú Lư, chú cho rằng trẻ con ba bốn tuổi là dễ chăm sao? Chú đừng có đứng nói chuyện không đau eo.”

“Dù sao tôi cảm thấy, giáo viên Ninh chỉ là vừa lúc nhặt được của hời thôi, chứ thực chất năng lực không tới.” Lư Thành Phúc nói.

Viện trưởng Nhiếp nói ra từng chuyện mà Ninh Kiều cống hiến cho nhà trẻ, nhưng Lư Thành Phúc vẫn không phục.

Có người không phục, đưa ra ý tưởng cũng là nói có sách mách có chứng, vậy thì phải giải quyết.

Huống chi, tuy rằng chỉ có chân chính một người bất mãn, nhưng trông mấy công nhân viên chức khác cũng không phục.

Dù sao chức phó viện trưởng này, tiền lương đãi ngộ cao hơn rất nhiều, Ninh Kiều còn trẻ, thâm niên không đủ, dựa vào cái gì?

Viện trưởng Nhiếp im lặng một hồi lâu, suy xét biện pháp giải quyết.

Sau đó vẫn là Ninh Kiều chủ động nói: “Hay là chuyển lớp cho tôi trước?”

Viện trưởng Nhiếp sửng sốt một chút.

Lư Thành Phúc lập tức tiếp lời: “Được nha, nếu cô có thể chăm tốt cho mấy đứa trẻ một hai tuổi, thì đó mới gọi là có năng lực.”

“Đến lúc đó, chú Lư liền tâm phục khẩu phục sao?” Ninh Kiều hỏi.

Loading...