Giang Nguyên gãi gãi đầu.
Vừa nãy em gái còn lén lút mắng anh cả, sao bây giờ lại bắt đầu khen ngợi rồi?
Ninh Kiều bị Giang Quả Quả chọc cười.
Đầu óc của cô nhóc này, thật là nhanh nhạy.
Giang Hành gật đầu, múc cho Ninh Kiều một chén cháo.
Cái ôm lúc sáng, như thể có thể mang cho anh nguồn năng lượng tràn đầy, thậm chí bây giờ doanh trưởng Giang có thể trực tiếp lên chiến trường, đánh đuổi quân địch.
Sau bữa sáng, cả gia đình ra ngoài.
Giang Quả Quả là người đầu tiên đeo cặp sách ra khỏi nhà, ở sân nhỏ gặp phải Đại Mao cùng Như Như, cô bé xoay người muốn chạy tới.
Nhưng Đại Mao kêu: “Không phải chị nói người nhà chị sẽ đi Thượng Hải mua kẹo cao su sao? Đi chưa?”
Giang Quả Quả nâng cằm, mạnh miệng nói: “Tôi không muốn ăn.”
“Khoác lác khoác lác.” Như Như cào cào gương mặt, “Vua khoác lác!”
Hai đứa nhỏ mới vừa nói chuyện, bỗng nhiên thấy cha mình đi ra.
Bọn họ lập tức im miệng, ngoan ngoãn ngồi xổm trong sân nhỏ chơi đùa.
Giang Quả Quả chạy đến cạnh bọn họ, nhỏ giọng nói: “Còn nói tôi khoác lác nữa, tôi liền méc cha của các người!”
Vẻ mặt của Đại Mao và Như Như hiện lên vẻ hoảng sợ.
Đêm qua cha bọn họ nhắc nhở, ở khu người nhà không thể xằng bậy, không thể ức h.i.ế.p người khác. Nếu Giang Quả Quả đi cáo trạng, bọn họ sẽ bị đánh.
“Tôi sẽ méc thật đó!” Giang Quả Quả nghiêm trang nói.
Đại Mao và Như Như đều có tính bướng bỉnh, rất ngoan cố, ngoài miệng sẽ không xin tha. Chẳng qua ánh mắt mơ hồ không chừng đã sớm bán đứng hai người bọn họ.
Giang Quả Quả nheo mắt, rất khoe khoang, nhất thời không cẩn thận bắt được nhược điểm của hai nhóc nghịch ngợm.
Quả nhiên cô bé rất thông minh, dù sao cũng là người thi được hạng tám!
Hơn nữa học kỳ này, có lẽ còn có thể thi được hạng năm.
Giang Quả Quả hướng về phía Đại Mao và Như Như khoe khoang trong chốc lát. Đều là những lời lẽ tầm thường, bảo cô bé điệu thấp cùng khiêm tốn, cô bé không bao giờ làm được!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-283.html.]
“Lớn vậy rồi mà còn chưa đi học.” Giang Quả Quả học động tác của Như Như, dùng ngón tay cào cào gương mặt, “Thất học.”
Sắc mặt của Đại Mao và Như Như khó coi.
Quay đầu về nhà, chạy đến phòng bếp tìm Khâu Tuệ Tâm.
Tiểu Nha đang giúp Khâu Tuệ Tâm cùng làm việc nhà, quay đầu thấy anh chị hùng hổ chạy tới, cô bé rụt về phía sau.
“Chúng tôi không đi học sao?”
“Bà không đăng ký cho chúng tôi đi học sao?”
Khâu Tuệ Tâm vội nói: “Đại Mao sắp học năm 2 tiểu học, cha con đã báo danh rồi. Bởi vì trường tiểu học sắp nghỉ hè, tháng 9 mới khai giảng nên con phải chờ một chút.”
“Còn tôi?” Như Như nhíu mày.
“Con thì chưa tới tuổi học tiểu học, cha con nói phải hỏi phòng tuyển sinh trước đã.”
Như Như không vui nói: “Tôi đã bảy tuổi!”
“Còn mấy tháng nữa mới đủ 7 tuổi, bây giờ cũng mới 6 tuổi mấy, không biết trường tiểu học quân khu có nghiêm ngặt hay không.” Khâu Tuệ Tâm kinh sợ, “Cha của mấy đứa đã đi hỏi rồi, rất nhanh sẽ có kết quả.”
“Đừng nói chuyện với bà ta nữa, chúng ta trực tiếp đi hỏi cha đi.” Đại Mao túm tay Như Như đi ra ngoài, trước khi ra khỏi phòng bếp còn quay đầu lại trừng Khâu Tuệ Tâm một cái, “Mẹ kế chính là mẹ kế, sẽ không đối xử tốt với con vợ trước!”
Khâu Tuệ Tâm không lên tiếng, nhịn xuống.
Từ khi kết hôn đến bây giờ, đây cũng không phải là lần đầu tiên Khâu Tuệ Tâm nhẫn nại.
“Mẹ……” Tiểu Nha giật nhẹ góc áo của mẹ.
“Suỵt.” Khâu Tuệ Tâm để tay lên trên môi, “Con đi chơi đi.”
Lúc này ở trong sân, Uông Cương Nghị đi cửa thì gặp doanh trưởng Giang, anh ta liền đề nghị muốn cùng anh cùng nhau về bộ đội.
“Ngủ thế nào?” Giang Hành hỏi.
“Hôm nay thật nóng.” Uông Cương Nghị nói, “Nhưng hoàn cảnh trong khu người nhà của chúng ta tốt hơn so nơi ở trước kia của tôi, tùy tiện thu thập một chút là có thể ở, ngủ đến cũng thoải mái.”
Uông Cương Nghị là người quê mùa, trước đây thường xuyên bị người ta lén nghị luận, nói anh ta hữu dũng vô mưu. Nhưng anh ta không ngại, vô mưu cũng được, dù sao anh ta lấy ra chiến tích là có thể áp đảo một đống người.
Tuy rằng mạch não của anh ta rất thô, nhưng lăn lộn đến bây giờ, nhiều ít gì cũng biết nhìn người. Giống ngày hôm qua liếc mắt một cái thấy doanh trưởng Giang, anh ta liền cảm nhận được uy thế không giận tự uy của đối phương, nên nói chuyện cũng thu liễm một chút.
“Doanh trưởng Giang, cậu ngủ đến thế nào?”
Uông Cương Nghị vừa nói xong, liền cảm thấy không ổn.