Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 282

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:22:26
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng đầu óc vẫn không ngừng chuyển, chuyển tới Giang Hành đứng ở mép giường cầm lấy gối đầu.

Mắt Ninh Kiều sáng rực lên.

Doanh trưởng Giang định ngủ dưới đất sao?

Giang Hành cầm lấy gối đầu, lần nữa sửa sang lại sau đó lại buông xuống.

Vừa nhấc mắt, thấy ánh trăng chiếu rọi xuống vợ anh, đôi mắt cô sáng như ánh sao.

Doanh trưởng Giang:?

Cô đang có chuyện gì vui vậy?

Anh xốc chăn lên.

Ninh Kiều nhẹ nhàng thở dài, ôm chặt lấy chăn bọc quanh người mình.

Từ sau khi kết hôn, đêm nay là lần đầu tiên Ninh Kiều ngủ tại căn phòng thuộc về hai vợ chồng họ.

Nhưng đối với doanh trưởng Giang mà nói, lại là cửu biệt gặp lại.

Bên tai truyền đến tiếng hít thở nhẹ mà có quy luật, là điềm báo cô giả bộ ngủ.

Giang Hành xốc chăn của cô lên.

Ninh Kiều lập tức như lâm trận, tay chân không biết nên để nơi nào.

Giang Hành đối diện với hai tròng mắt trong suốt của cô.

Bọn họ cách nhau rất gần, anh có thể thấy trên gương mặt trắng như tuyết của Ninh Kiều lộ ra màu phấn hồng nhợt nhạt.

Cô nhút nhát sợ sệt nhìn anh, đôi mắt ướt dầm dề, lông mi nhẹ nhàng rung động.

Giang Hành giải thích: “Anh sợ em nóng……”

Khoé miệng Ninh Kiều ấm ức mà cong xuống.

Đúng là nóng quá.

“Anh đi mở cửa sổ.” Giang Hành nhẹ nhàng nói, “Em ngủ đi.”

Ninh Kiều chớp chớp mắt: “Có thể ngủ?”

“Em muốn sao?”

Ninh Kiều lập tức lắc đầu nói: “Em không có!”

Giang Hành bật cười, nhẹ nhàng xoa nhẹ mái tóc mềm mại của cô.

Ninh Kiều chuẩn bị tâm lý, nhưng đêm nay, chuyện gì cũng không có xảy ra.

Ở bên cạnh doanh trưởng Giang, lúc nào cô cũng có cảm giác an toàn, thẹn thùng là có, nhưng cũng không sợ hãi. Cô lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, thần kinh căng chặt cũng giãn ra, ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Đêm đã khuya.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-282.html.]

Giường vốn rất lớn, nhưng bây giờ để lại cho anh chỉ là một chút không gian nhỏ hẹp.

Tư thế ngủ của vợ anh luôn không quá tốt.

Giang Hành đã phân biệt không rõ, là ngày mùa hè khô nóng, hay là lòng anh khô nóng.

Lúc này cô ở bên cạnh anh, anh sẽ không bao giờ bừng tỉnh bởi cảnh tượng cô ra đi mãi mãi trong vòng tay anh như vô số đêm khuya của kiếp trước nữa.

Vòng đi vòng lại, rốt cuộc trở lại lúc ban đầu.

Ninh Kiều ngủ một giấc ngon lành, sáng sớm hôm sau, bị ánh nắng ban mai đánh thức.

Quay đầu thấy Giang Hành ngủ bên cạnh, cô xoa xoa đôi mắt, mơ mơ màng màng liền hoàn toàn thanh tỉnh.

Mẹ cô cứ nói anh trai vô tư, có lẽ cả cô cũng có một chút?

Ninh Kiều nhìn khuôn mặt của Giang Hành.

Lông mày anh rất rậm, ngũ quan thâm thuý, nhưng gương mặt góc cạnh rõ ràng lại vì anh nhắm hai mắt mà giảm bớt đi vẻ sắc bén ngày thường.

Ninh Kiều phát hiện, chiếc mũi cao thẳng của Giang Quả Quả là giống với anh cả của cô bé. Nhưng chóp mũi của Quả Quả thì nhỏ xinh hơn.

Còn có lông mi của anh rất dài. Cô duỗi tay khẽ chạm vào, nhưng mới vừa giơ tay, đã bị một bàn tay to lớn nắm chặt lấy.

Giang Hành là quân nhân, mặc dù trong lúc ngủ anh vẫn đề phòng.

Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, nâng mắt, thấy một khuôn mặt nhỏ mềm mại, bởi vì “lễ phép”, mà hơi nhếch khóe miệng.

Giang Hành vẫn còn chưa tỉnh ngủ, ôm cô vào trong lòng ngực.

Nóng thì có hơi nóng, nhưng hơi thở mát lạnh như hương hoa này, lại có thể khiến anh ngủ yên.

Ninh Kiều bị ôm thật chặt, không thoát được.

Nhưng cô cũng không có nghiêm túc thoát khỏi.

Giờ phút này chỉ có cô thanh tỉnh.

Nhưng cũng may chỉ có cô thanh tỉnh, mới không để doanh trưởng Giang phát hiện, trái tim của cô đã đập thình thịch, sắp nhảy ra cổ họng.

Ở dưới đáy lòng Ninh Kiều yên lặng cổ vũ bản thân.

Đã kết hôn gần bảy tháng rồi, cũng không thể không hiểu việc đời như mấy cô gái nhỏ được!

———————————

Trong lòng của đồng chí nhỏ Giang Quả Quả chỉ có u oán.

Cô bé còn nhỏ như vậy lại không được ngủ chung với chị dâu nhỏ, ngược lại anh cả lại được, thật là không công bằng chút nào.

Buổi sáng nhìn anh cả và chị dâu nhỏ cùng nhau ra khỏi phòng ngủ, cô bé nhăn mũi vẫy vẫy nắm tay, hung hăng cắn một miếng vào bánh bao.

Anh của cô bé không áy náy một chút nào, đặc biệt là khi nhìn Giang Quả Quả thở phì phò oán giận còn vô cùng yên tâm thoái mái, uống một chén nước rồi mới mở miệng.

“Đáng lý tối hôm trước là phải dọn rồi, vì bận tâm cảm xúc của em, mới trễ một ngày.”

Giang Quả Quả càng thêm tức giận, từ kẽ răng phun ra mấy chữ: “Con người anh còn rất tốt nha!”

Loading...