“Quả Quả, lại về cùng chị dâu nhỏ sao?” Một thím cười nói.
“Là về cùng phó viện trưởng Ninh của chúng ta nha!” Giang Quả Quả cất cao giọng nói.
Thím nghe được sắp há hốc mồm.
Phó viện trường Ninh?! Bọn họ biết viện trường nhà trẻ thích Ninh Kiều, nhưng không nghĩ tới, thế mà thích đến vậy.
Đồng chí Tiểu Ninh cũng quá được viện trưởng tán thưởng!
Ninh Kiều lộ ra nụ cười khiêm tốn.
Đồng chí nhỏ Giang Quả Quả vĩnh viễn đều không biết cái gì gọi là điệu thấp.
Giang Quả Quả căn bản không biết, miệng nhỏ của cô bé đã đem tin tức truyền cho người lớn miệng rộng.
Rất nhanh toàn bộ khu người nhà đều biết vợ của doanh trưởng Giang lên làm phó viện trưởng.
Cả đoạn đường Ninh Kiều vào khu người nhà đều nghe mấy thím khen mình.
Giang Quả Quả ngẩng đầu ưỡn ngực, giúp chị dâu nhỏ lên tiếng: “Đúng vậy!”
Chờ tới cửa nhà, Ninh Kiều rốt cuộc được giải thoát, lập tức chui vào trong nhà.
Giang Quả Quả còn không có vào nhà, bởi vì cô bé ở sân nhỏ gặp được ba đứa trẻ mới tới.
Con lớn nhà họ Uông tên Đại Mao, con thứ tên Như Như, cô bé nhỏ nhất tên Tiểu Nha.
Cả ba đều nhỏ hơn Giang Quả Quả, Giang Quả Quả ngo ngoe rục rịch, định giống lúc trước thu Đoàn Đoàn và Viên Viên làm tuỳ tùng, hiện tại cũng muốn thu bọn họ.
Nhưng mà trò chuyện vài câu, cô bé phát hiện bọn họ không ngoan ngoãn như Đoàn Đoàn và Viên Viên, bởi vì bọn họ có chủ kiến hơn hai nhóc tì kia.
Giang Quả Quả hơi cau mày, suy nghĩ đối sách.
Cô bé là tiểu bá vương có tiếng trong khu người nhà, nhỏ hơn cô bé thì nên nghe lời cô bé mới đúng!
Trong lúc Giang Quả Quả suy nghĩ đối sách, Đại Mao lấy từ trong túi ra hai gói kẹo đủ mọi màu sắc.
Đại Mao cùng Như Như mỗi người một gói.
“Chúng tôi có thể chơi cùng chị.” Đại Mao nói, “Nhưng không thể nghe theo chị.”
Như Như xé giấy gói kẹo, cho viên kẹo dài dẹp vào trong miệng, dùng sức nhai: “Đúng vậy, chúng tôi không nghe theo chị.”
Giang Quả Quả chưa từng thấy qua loại kẹo này, tò mò nhìn, nhìn nhìn, đôi mắt trợn tròn.
Kẹo của bọn họ thế mà có thể thổi ra bong bóng lớn!
Đây là thứ gì mà lạ thế!
Giang Quả Quả xem ngây người, Tiểu Nha cũng xem ngây người.
Đại Mao nói: “Đây là kẹo cao su, nhai vào rất ngọt, có thể thổi ra bong bóng rất lớn, cha tôi mua đó!”
“Chị chưa từng ăn qua đúng không?” Như Như nâng cằm lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-280.html.]
Giang Quả Quả “Hừ” một tiếng: “Có gì đặc biệt hơn người, anh cả chị dâu cũng có thể mua cho tôi.”
“Đây là mua ở Thượng Hải!” Đại Mao kiêu ngạo nói, “Chỉ có ở Thượng Hải mới mua được.”
“Ngày mai anh chị của tôi sẽ đến Thượng Hải mua kẹo cao su cho tôi!” Giang Quả Quả xoay người về phòng, không phản ứng bọn họ.
Chẳng qua, chờ trở lại nhà ở, sự chú ý của cô bé vẫn không khỏi bị kẹo cao su hấp dẫn.
Cô bé ngồi trên ghế nhỏ, giả vờ như chẳng có việc gì, thỉnh thoảng nhìn về phía Đại Mao cùng Như Như một cái.
Thì ra loại kẹo này nhai đến cuối cùng là phải phun bỏ.
Chờ thêm thật lâu thật lâu, Đại Mao cùng Như Như “Phi” một tiếng, phun kẹo cao su ở một góc trong sân nhỏ.
Giang Quả Quả chuẩn bị quay đầu lại, nhưng đột nhiên, cô bé thấy cô bé gầy nhất đen nhất tên Tiểu Nha chạy nhanh đến góc, ngồi xổm xuống, nhặt kẹo cao su anh chị phun bỏ lên.
Sau khi nhặt lên liền cho vào miệng.
Tiểu Nha tinh tế mà nhấm nuốt.
Thì ra hương vị của kẹo cao su là rất nhạt.
Một màn này, bị Giang Quả Quả xem trong mắt từ đầu đến cuối.
Nhặt kẹo cao su người khác bỏ, này cũng quá bẩn….
Hơn nữa, anh chị của Tiểu Nha, vì sao không cho cô bé một cái? Hoặc là chia cho một nửa cũng được mà!
Nội tâm Giang Quả Quả bị đả kích sâu sắc.
Rồi sau đó, đến buổi tối, lời anh cả nói, lại mang cho cô bé đợt đả kích thứ hai.
“Em bao lớn rồi? Có thể ngủ một mình.” Giang Hành nói.
Giọng điệu hoàn toàn không thể thương lượng.
Anh cả nói xong, tự nhiên mà vào nhà, tùy tay lấy đi gối đầu của chị dâu nhỏ.
Còn dắt chị dâu nhỏ của cô bé đi.
Giang Quả Quả khẽ cắn môi, thương mà không giúp gì được.
Chị dâu nhỏ vô tội nhất, mặt đầy tín hiệu cầu cứu!
Đợt đả kích thứ hai này còn lớn hơn đả kích thứ nhất nhiều.
Giang Quả Quả đứng trong phòng mình, đứng ở mép giường nơi thiếu một cái gối đầu.
Anh hai cùng anh ba cũng không biết là tới an ủi, hay là tới xem kịch vui, thỉnh thoảng thò đầu vào phòng xem.
Giang Quả Quả ấm ức hỏi bọn họ: “Anh cả bao lớn rồi?”
“25?”
Vẻ mặt Giang Quả Quả ghét bỏ.
Anh cả lớn vậy rồi, anh cả mới là người nên ngủ một mình!