Lúc ấy cô giáo Tôn là người ồn ào nhất ngoài Kỷ Long ra, bị hiệu trưởng Viên giáp mặt chỉ trích một hồi, còn yêu cầu cô ta phải tự kiểm điểm trước mặt toàn bộ công nhân viên chức, bây giờ nhớ tới, vẫn cực kỳ tức giận.
Ngắn ngủn mấy tháng không gặp, Ninh Kiều không có gì thay đổi, cô mặc một chiếc váy màu lam nhạt, trên váy có cách văn, thoạt nhìn tinh xảo thoải mái mới mẻ.
Cô giáo Tôn chậm rãi nói: “Cái nắng trên đảo rất độc, cô giáo Ninh lại chưa bị cháy nắng chút nào, vẫn trắng nõn như trước.”
Cô giáo Tôn vừa nói xong, nhìn thấy Ninh Kiều không có phản ứng, chỉ cười tủm tỉm nói cảm ơn, cô ta hơi chau mày nói: “Ngày thường không thường ra cửa đúng không?”
“Có.” Ninh Kiều nói, “Nếu không làm sao có thể gặp phải cô chứ?”
Cô giáo Tôn nghẹn lời.
Vốn đang muốn châm chọc Ninh Kiều mong manh, không nghĩ tới cô nhẹ nhàng bâng quơ, ngược lại có vẻ bản thân cô ta nói lời vô nghĩa.
Ninh Kiều xoay người muốn vào đơn vị.
Cô giáo Tôn hắng giọng gọi cô lại, làm ra vẻ lãnh đạo: “Lần này tôi đến đây là vì chính sự. Cục Văn Hoá Giáo Dục thông báo, sau kỳ nghỉ hè, chúng tôi nghênh đón một đám học sinh năm nhất, vì giúp bọn nhỏ thích ứng môi trường học tập, bên này yêu cầu nhà trẻ trước tiên tăng thêm dẫn đường, đến lúc đó ——”
“Cô vào đi.” Ninh Kiều chặn họng cô ta, “Việc này không thuộc phận sự của tôi.”
Cô giáo Tôn nghẹn lời.
Cô ta đi theo Ninh Kiều vào đơn vị.
Lúc trước ở đơn vị, mỗi lần nhắc tới Ninh Kiều cô giáo Tôn liền châm chọc, mỉa mai, nói cô nhất thời khí phách từ chức, chỉ sợ bây giờ đã hối hận không kịp. Nhưng không ngờ, ngày thường Phó Thiến Nhiên im hơi lặng tiếng mà lần đó lại nói chuyện thay Ninh Kiều, nói cô bây giờ đã vào nhà trẻ, nay đã khác xưa, đơn vị này phát triển rất tốt.
Năm đó, con của cô giáo Tôn cũng đưa vào nhà trẻ. Lúc ấy quy mô nhà trẻ còn rất nhỏ, nói là có thầy cô phụ trách dạy cho bọn nhỏ, thật ra cũng chỉ là mấy dì dọn phân dọn nước tiểu còn có đút cơm, nơi này có thể học được thứ gì chứ. Như vậy mà còn có thể phát triển?
Nhưng lúc này nhìn phương tiện điều kiện của nhà trẻ quân khu cùng với vẻ ngoài, tinh thần của công nhân viên chức, cô giáo Tôn do dự một chút.
Thật ra từ thái độ coi trọng của cục Văn Hoá Giáo Dục cũng có thể nhìn ra, nhà trẻ quân khu càng làm càng lớn, đã dần dần trở thành một đơn vị béo bở.
Thậm chí, bây giờ đãi ngộ của một số giáo viên đã sắp bằng với đãi ngô của trường tiểu học quân khu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-278.html.]
Nhưng mà trong lòng nghĩ như thế, lại không thể nói ra, nếu không không phải nâng khí thế của người khác hạ thấp uy phong của mình sao?
Cô giáo Tôn nâng mí mắt nói: “Từ sau khi cô giáo Ninh từ chức, cô giáo Phó không cần cạnh tranh với ai, trực tiếp trở thành giáo viên ngữ văn của lớp 2-2.”
Ninh Kiều thường xuyên gặp Lạc Thư Lan trong khu người nhà, nên biết tình hình của Phó Thiến Nhiên ở trường học, cô nhàn nhạt nói, “Tôi có nghe nói.”
“Vậy cô có nghe nói, cô giáo Phó sắp trở thành chủ nhiệm lớp chưa?” Cô giáo Tôn còn nói thêm, “Cô giáo Phó dạy bọn nhỏ, thành tích học tập của họ rất không tồi. Rốt cuộc tuổi trẻ, mới tiến đơn vị mấy tháng đã sắp thành chủ nhiệm lớp, tiền đồ thật rộng mở.”
Ninh Kiều thật sự nghe không được giọng điệu của cô giáo Tôn.
Khi đi qua hành lang, gặp phải mấy bé, Ninh Kiều vẫy tay: “Về lớp nhanh đi.”
Mấy đứa nhỏ nhìn thấy cô giáo Ninh, dùng sức gật đầu, lập tức chạy về lớp.
“Đoàn Đoàn và Viên Viên không có tới sao?”
“Sau này Đoàn Đoàn và Viên Viên không học cùng chúng ta sao.”
“Bọn họ về quê.”
“A, mình rất muốn chơi cùng Viên Viên.”
Nhà trẻ truyền đến tiếng đối thoại của bọn nhỏ, Ninh Kiều mỉm cười thu hồi tầm mắt.
Cô giáo Tôn gặp Ninh Kiều, vốn dĩ trong lòng còn có chút không cân bằng. Nhưng hiện tại, lại tự khuyên nhủ bản thân thành công.
Cô ta nói: “Cô giáo Phó còn trẻ, cô cũng còn trẻ, nhưng mà cô đó, chính là vì tuổi trẻ mà hỏng việc. Xem cô giáo Phó sắp trở thành chủ nhiệm lớp, sau đó, lấy bằng cấp cùng năng lực của cô ấy, phỏng chừng thăng lên tổ trưởng tổ ngữ văn cũng không phải việc khó. Lại sau đó nữa, còn có khả năng là ——”
“Phó viên trưởng Ninh.” Một giọng nói vang lên, là giọng của viện trưởng Nhiếp.
Cô giáo Tôn sửng sốt một chút.
Trong nhà trẻ này, còn có đồng chí nào khác họ “Ninh” sao?