Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 277

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:22:17
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vợ của Uông Cương Nghị vội nói: “Chủ nhiệm Đổng, tôi kêu Khâu Tuệ Tâm.”

Uông Cương Nghị nhìn căn nhà lộn xộn, nói: “Tôi cùng Tiểu Khâu về phòng quét tước một chút, nếu không buổi tối sẽ không ở được.”

“Được rồi.” Đổng Tinh Mai cười nói, “Hai người bận đi, để hôm nào chúng tôi lại đến thăm.”

Chờ bọn họ vào nhà, mấy thím cười nói với Ninh Kiều, xem ra hai vợ chồng phó doanh trưởng Uông mới tới là người dễ ở chung. Đặc biệt là vợ anh ta, trông là người rất biết thân biết phận, tốt hơn nhiều so với vợ của phó doanh trưởng Đường trước kia.

“Chị dâu nhỏ!” Giọng của Giang Quả Quả vang lên từ trong phòng.

Mấy thím nhớ tới Ninh Kiều còn vội vàng về phòng ăn cơm sáng, trong chốc lát còn đi làm, vì thế không có ở lại lâu.

Bọn họ đi ra ngoài, chờ đi xa, mới nhỏ giọng nghị luận về gia đình của phó doanh trưởng Uông.

“Mấy đứa bé rất đẹp, đặc biệt là hai bé gái, nhàn nhã an tĩnh khiến người ta thích. Có phải hai cô bé cũng đến tuổi học tiểu học không?”

“Hình như còn chưa, cô bé nhỏ nhất mới 6 tuổi, chưa lên tiểu học được.”

“6 tuổi thì vào nhà trẻ, nhà trẻ rất hoan nghênh mấy đứa bé lớn như vậy, căn bản không cần lo lắng chăm sóc. Đặc biệt là cô bé nhà phó doanh trưởng Uông như vậy, rất ít nói, giáo viên càng bớt việc.”

“Hai bé gái, nhưng da lại một trắng, một đen, đều cùng một mẹ sinh ra sao còn khác biệt lớn như thế?”

“Cô bé thật là ngoan ngoãn, xem con trai nhà họ liền biết nghịch ngợm, khuôn mặt nhỏ nghiêm, không khác mấy với đứa trẻ nhà doanh trưởng Giang, phỏng chừng sau này cũng sẽ làm ầm ĩ.”

“Nhưng mọi người không thấy lạ sao? Tại sao phó doanh trưởng Uông cùng vợ anh ta thoạt nhìn không quá quen thuộc? Nào có người gọi vợ mình là Tiểu Khâu!”

Đổng Tinh Mai cắt ngang: “Được rồi được rồi, ai làm việc nấy đi. Người ta vừa mới dọn lại đây, lại bắt đầu nói xấu!”

Mấy thím bị Đổng Tinh Mai nói, cũng không ngượng ngùng, còn thấy rất đúng lý hợp tình.

Ở tại khu người nhà, mỗi ngày không có chuyện gì làm, thật vất vả mới có gương mặt mới, mọi người không tìm chút việc vui cho bản thân thì sao được?

——————————————

Sau cơm sáng, Ninh Kiều đi ra cửa đi làm.

Giang Quả Quả đeo cặp sách đi theo cô, trước khi ra cửa, lại làm mặt quỷ với anh cả một lần nữa.

Cô bé khiêu khích, anh cả rất nhanh liền tiếp chiêu, nhàn nhạt mà quét mắt một cái, dùng ánh mắt sâu xa nhìn cô bé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-277.html.]

Giang Quả Quả bị nhìn đến đáy lòng run lên, cô bé nhỏ giọng hỏi chị dâu nhỏ: “Chị dâu nhỏ, anh cả làm sao vậy?”

Ninh Kiều sờ cái mũi: “Chị không biết.”

Cũng chỉ có lúc này, ba anh em mới có thể độc hưởng chị dâu nhỏ cùng nhau ra cửa.

Nhưng cũng không tính “Độc hưởng”, bọn họ liên tục nói chuyện, lời sau tiếp lời trước, bằng không xen mồm không được.

Đầu óc Ninh Kiều ong ong.

Tại sao ba người bọn họ lại giống ba con ong mật nhỏ vậy nhỉ? Mỗi ngày đều có chuyện nói thế nào cũng không xong, tinh lực thật sự là quá tràn đầy.

Chờ tới cửa nhà trẻ quân khu, ba anh em mới dừng lại bước chân.

“Em biết, đi học phải ngoan ngoãn nghe giảng, phải tập trung chú ý.”

“Nếu nghe không hiểu, phải mở miệng hỏi thầy cô, không thể ngủ.”

“Phải cư xử đúng mực với bạn học, nếu người ta nói chuyện đàng hoàng thì chúng ta cũng phải như thế, không thể một lời không hợp liền vung nắm tay!”

“Chị dâu nhỏ, chị tiết kiệm sức lực đi, tụi em nhớ hết cả rồi, đều đã nói mấy lần rồi!”

Ninh Kiều:?

Đây là ngại cô dong dài!

Giang Quả Quả quay đầu nói: “Tạm biệt chị dâu nhỏ!”

Ninh Kiều bật cười, vẫy tay đuổi bọn họ đi.

Vừa quay đầu, bỗng nhiên thấy một người rất lâu không thấy.

Là cô giáo Tôn dạy ở trường tiểu học quân khu.

Mấy tháng trước, lúc Ninh Kiều còn làm việc ở trường tiểu học quân khu, ngoài Kỷ Long, người có mâu thuẫn với cô sâu sắc nhất chính là cô giáo Tôn này.

Lúc này, cô giáo Tôn đứng trước mặt cô, kéo kéo khóe miệng, ngoài cười nhưng trong không cười.

Lúc trước ở trường tiểu học quân khu, cô ta đứng sai đội, vốn dĩ cho rằng có thể lấy lòng Phó Thiến Nhiên, không nghĩ tới một không cẩn thận đá đến ván sắt, chạm vào cái đinh. Ninh Kiều từ chức nháo đến ồn ào hấp tấp, ngay cả lãnh đạo cục Văn Hoá Giáo Dục cũng bắt đầu nhúng tay quản lý bầu không khí của trường học, một đoạn thời gian rất dài.

Loading...