Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 274

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:22:11
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bây giờ chị dâu nhỏ cùng anh cả đã trở lại, cảm giác vắng vẻ biến mất không thấy tăm hơi, như là gia đình này bị lấp đầy.

Giang Kỳ nấu cơm đều phá lệ hăng say, còn quấn lấy chị dâu nhỏ, nhắc cô nhớ dẫn cậu ấy đến nhà chị La Cầm ăn ké.

Ninh Kiều đã hẹn với La Cầm từ sớm, lúc này trực tiếp đồng ý.

Các em trai em gái đặc biệt hưng phấn, ba người đều thành lảm nhảm. Trong mười ba ngày đã xảy ra rất nhiều chuyện, tuy rằng đều là những việc nhỏ trong sinh hoạt, nhưng bọn họ đều tích cóp lại, muốn nói với chị dâu nhỏ.

Giang Quả Quả là người nói hăng say nhất, cô bé nói học kỳ này lại sắp kết thúc, hai ngày trước là kỳ thi cuối kỳ, cô bé là người cuối cùng nộp bài thi, vì muốn kiểm tra lại bài thi cho thật kỹ, không muốn vì sơ ý mà bị trừ điểm. Còn kết quả thi cử, bởi vì hình thức quản lý trường tiểu học trở nên chính thức hóa, hiệu trưởng Viên liền cố gắng để phương diện chấm điểm đạt đến cực hạn, mỗi một môn thi đều sắp xếp hai giáo viên chấm điểm, rất chú trọng.

“Phải đợi mấy ngày nữa mới có thể có phiếu điểm, nhưng em đoán, lần này nhất định lại có tiến bộ!”

“Chị dâu nhỏ, lần này thi xong, thì được nghỉ hè hai tháng đấy, đến lúc đó chúng ta đi nơi nào chơi đi?”

“Đi bơi lội! Chúng ta đi bờ biển, anh dạy em bơi lội!”

Ninh Kiều nghe rất nghiêm túc, thật vất vả mới chen miệng vào được, cô hỏi: “Quả Quả, em có khát không? Muốn uống miếng nước không?”

Giang Quả Quả nhận lấy ly tráng men chị dâu nhỏ đưa, uống một hớp nước lớn.

Lỗ tai của Ninh Kiều, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi trong chốc lát.

“Chị dâu nhỏ, bây giờ đến em!” Giang Kỳ đứng dậy.

Ninh Kiều:……

Cô quay đầu nhìn về phía Giang Nguyên: “Em cũng đang xếp hàng?”

Giang Nguyên cười thần bí nói: “Đúng vậy.”

————————————

Bọn nhỏ còn nói với Ninh Kiều, ngày mai sẽ có người tới căn nhà bên cạnh ở.

Cả doanh trưởng Giang cũng không biết chuyện này, bọn họ trước tiên nghe được từ miệng của mấy thím trong khu người nhà, tin tức thực linh thông.

Khu người nhà rất lớn, có nhiều người ở như vậy, có một bộ phân người, Ninh Kiều đến bây giờ còn chưa quen biết hết, nhiều nhất chỉ là gặp mặt mỉm cười một chút, chào hỏi một cái mà thôi.

Nhưng nhà bên cạnh có người dọn vào ở thì khác.

Hàng xóm ở gần như vậy, hai bên nói cái gì, cách một bức tường đều có thể nghe thấy.

“Các em có nghe nói người muốn dọn vào nhà bên cạnh là ai không?” Ninh Kiều hỏi.

Bọn họ đồng thanh nói: “Không nghe nói.”

Giang Quả Quả đứng lên: “Nhưng mà bây giờ chúng ta là có thể đi hỏi thăm!”

“Không vội không vội.” Ninh Kiều muốn gọi bọn họ lại, nhưng ba đứa nhỏ chạy quá nhanh, nhanh như chớp đã không thấy người.

Ninh Kiều đứng ở cạnh cửa cười, vừa nhấc mắt, liền thấy Giang Hành đã trở lại.

Cô thích xem dáng vẻ doanh trưởng Giang mặc quân trang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-274.html.]

Tuy uy nghiêm còn tồn tại, nhưng vẻ lãnh đạm không dễ gần của ngày thường bị hoà tan đi.

Ninh Kiều chạy chậm đi qua: “Anh tốt hơn chút nào chưa?”

“Làm sao vậy?” Giang Hành hỏi.

“Buổi sáng ở nhà trẻ, anh không vui.”

Giang Hành ngẩn ra.

Tâm tư Ninh Kiều rất tỉ mỉ, buổi sáng nhìn bộ dáng xuất thần của Giang Hành, cô suy đoán hẳn là anh nghĩ đến Thẩm Hoa Lâm.

Cô là giáo viên của bọn nhỏ, ngày thường đi theo viện trưởng Nhiếp học tập tìm hiểu suy nghĩ sâu trong nội tâm cùng nhu cầu của bọn nhỏ. Bởi vậy bây giờ, Ninh Kiều lấy ra tinh thần nghề nghiệp của mình, nhẹ nhàng nói: “Anh đừng buồn nữa, còn có rất nhiều người ở bên cạnh anh.”

Giang Hành:……

Thật ra anh không có buồn, lúc ấy anh cảm thấy buồn bã chỉ trong nháy mắt thôi, nhưng rất nhanh liền biến mất.

“Có Giang Nguyên, Giang Kỳ, Quả Quả……”

“Còn có em.”

Vợ anh dỗ dành anh.

Thật dịu dàng.

“Anh đừng khổ sở.” Ninh Kiều nói, “Em sẽ ở bên cạnh anh.”

Ninh Kiều nhẹ nhàng vỗ lưng của anh.

Anh thuận thế kề sát vào, đặt cằm lên vai cô.

Ninh Kiều sững sờ một chút.

Các em trai em gái hỏi thăm tin tức về hàng xóm bên cạnh xong liền trở về.

Khi trở về, còn muốn quấn lấy chị dâu nhỏ.

Nhưng không nghĩ tới, chị dâu nhỏ đã bị anh cả cướp đi.

Cả đêm, anh cả của bọn họ, thế mà bá chiếm chị dâu nhỏ cả đêm!

Giang Quả Quả ấm ức gọi: “Chị dâu nhỏ.”

Ninh Kiều vừa muốn đi qua, nâng mắt liếc Giang Hành một cái.

Doanh trưởng Giang cúi đầu: “Haizzz.”

Hai anh em đều giả vờ đáng thương để tranh sủng.

Ninh Kiều khó xử mà đứng bên cạnh Giang Hành: “Quả Quả, chị đang an ủi anh cả của em.”

Giang Quả Quả không dám nói, nhưng dưới đáy lòng đã gào khàn cả giọng.

Anh cả đang diễn, diễn, đến một đứa con nít như cô bé còn nhìn ra!

Loading...