“Chị chỉ cho em hai lựa chọn.” Đường Thanh Cẩm bình tĩnh nói, “Ly hôn với Tô Thanh Thời, hoặc là đoạn tuyệt quan hệ với chị.”
Đường Thanh Cẩm nói xong, trấn an mẹ một phen: “Mẹ, chúng ta đi thôi.”
Mẹ Đường còn chưa hoàn toàn bình phục cảm xúc, đẩy xa lăn của Đường Thanh Cẩm, kêu Đoàn Đoàn và Viên Viên đuổi theo.
Đường Hồng Cẩm không thể tin được, tất cả tình yêu đều trở thành trò cười, anh ta đứng tại chỗ, tay chân cứng đờ.
Đường Thanh Cẩm không để ý tới em trai nữa, trong đầu còn quanh quẩn nội dung trong thư Ninh Kiều viết cho mình.
Việc Tô Thanh Thời viết thư hồi âm, là trong lúc vô tình Ninh Kiều biết được từ y tá, cô cho rằng nên nói cho Đường Thanh Cẩm biết, cho nên đã viết thư.
Nhưng Đường Thanh Cẩm càng để ý, là nội dung trong đó.
Ninh Kiều viết, tên của Đoàn Đoàn và Viên Viên được đặt rất hay.
Nhưng Ninh Kiều cho rằng, một nhà bốn người thiếu một người, thì không phải đoàn viên chân chính. Cha của bọn nhỏ, khi đó rơi xuống vách núi, sinh tử chưa biết. Có khả năng cha của bọn nhỏ cũng giống với Đường Hồng Cẩm được người khác cứu giúp?
Cuối thư, Ninh Kiều gửi một lời chúc tốt đẹp.
Cô chúc một nhà bốn người bọn họ, có thể chân chính được đoàn viên.
——————————————
Như Ninh Kiều đoán, Giang Nguyên, Giang Kỳ và Giang Quả Quả vừa tan học, liền lập tức chạy như bay về nhà.
Chạy được nửa đường, bọn họ còn chạm mặt nhau, ba người đồng tâm hiệp lực hướng về cùng một mục tiêu, càng chạy nhanh hơn.
“Giờ này chị dâu nhỏ đã về nhà chưa nhỉ? Chắc chị ấy không có đi làm đâu đúng không?”
“Không có đâu, mới vừa trờ về, đi làm gì chứ, thắt cổ thì cũng phải cho thở dốc chứ!”
“Phi phi phi, nói cái gì thắt cổ, quá không may mắn rồi!”
“Giang Quả Quả, em là bà cụ non sao? Học ở đâu được cái cách nói mê tín thế!”
“Suỵt, đừng nói nhiều, càng nói thì chạy càng chậm, chị đâu nhỏ còn ở nhà chờ chúng ta….”
Thời tiết càng ngày càng nóng, mọi người đều ở yên trong nhà, phe phẩy quạt, người nào người nấy đều đổ mồ hôi đầm đìa.
Toàn bộ khu người nhà quân khu vốn đang vô cùng yên tĩnh, cho đến khi ba đứa nhỏ nhà họ Giang đột nhiên chạy về.
Người trong khu người nhà nghe thấy động tĩnh, vươn đầu qua cửa sổ nhà mình.
Lưu Lệ Vi chậc lưỡi hai tiếng: “Chỉ là chị dâu của bọn họ trở về mà thôi, có gì hiếm lạ chứ, không biết còn tưởng rằng là đội biểu diễn của đoàn văn công tới.”
Vừa nói xong Lưu Lệ Vi lập tức phản xạ có điều kiện mà im miệng lại, quay đầu lại nhìn, mới nhớ ra con gái còn đang đi học, còn chưa trở về.
Phản ứng lại, Lưu Lệ Vi tự giận bản thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-273.html.]
Kỳ quái, bà ta là mẹ mà lại sợ con gái mình quở trách?
Lưu Lệ Vi tức giận xong lại nhìn ra ngoài cửa sổ, không còn nhìn thấy ba đứa nhỏ nhà họ Giang nữa.
Chạy trốn còn nhanh hơn thỏ.
“Cốc cốc cốc ——” Giang Nguyên gõ cửa.
Giang Kỳ và Giang Quả Quả đứng bên cạnh anh hai, ngoan ngoãn chờ đợi.
Tuy rằng Ninh Kiều không lớn hơn bọn họ bao nhiêu, nhưng ba đứa nhỏ đã sớm ỷ lại cô. Tình cảm bồi dưỡng qua hai đời, bọn họ cùng nhau chơi đùa, cái nhà này, mới có dáng vẻ của một gia đình chân chính.
Mười ba ngày chưa gặp được chị dâu nhỏ, suốt mười ba ngày, lịch trong nhà bị lật đến muốn cũ luôn rồi!
Ba đứa nhỏ hưng phấn mà chờ chị dâu nhỏ tới mở cửa.
Nhưng Giang Nguyên gõ cửa rất nhiều lần, bên trong đều không có động tĩnh.
“Chị dâu nhỏ còn chưa trở về sao? Đều đã trễ thế này.”
“Có phải còn chưa tan ca không? Nếu không chúng ta đến nhà trẻ nhìn xem?”
“Bây giờ đến nhà trẻ lại về, lãng phí rất nhiều thời gian, còn không bằng về nhà chờ.”
“Phí công chạy nhanh như vậy!”
Vẻ mặt ba đứa trẻ trở nên ảo não.
Giang Kỳ chỉ có thể lấy chìa khoá từ trong túi ra mở cửa.
Chìa khóa cắm vào ổ khoá, bọn họ đẩy cửa ra.
Bị một bóng người vững chắc doạ sợ.
“Chị đã về rồi đây!” Thanh âm nhiệt tình của Ninh Kiều vang lên.
Cô đứng ở cạnh cửa, cười lộ ra hàm răng trắng tinh, còn giơ tay lên hoan nghênh.
Đôi mắt của Giang Nguyên, Giang Kỳ và Giang Quả Quả mở to còn hơn chuông đồng.
“Chị dâu nhỏ!” Giang Quả Quả nhào lên tới ôm lấy Ninh Kiều.
Ninh Kiều thiếu chút nữa không đứng vững, lảo đảo về sau, được Giang Nguyên và Giang Kỳ đỡ.
Nhìn bọn họ vui mừng vây quanh mình, khóe miệng cô nhếch lên càng cao.
Xem ra sự bất ngờ mà cô dành cho bọn họ thật sự rất tốt!
Nói ra cũng kỳ quái, khi ba đứa nhỏ ở nhà tuy rằng không có người quản thúc, nhưng cứ cảm thấy trong lòng thiếu vắng.