Ninh Kiều hy vọng, bọn họ có thể giống những đứa trẻ khác tuỳ ý vui cười, thoải mái mà làm chính bản thân mình.
“Đoàn Đoàn Viên Viên, tên này rất hay.” Ninh Kiều cười nói với Đường Thanh Cẩm.
“Đúng vậy, Đoàn Đoàn Viên Viên, cuối cùng sẽ đoàn viên.” Đường Thanh Cẩm nhẹ giọng nói.
“Còn chưa phải đoàn viên thật sự đâu.” Ninh Kiều lấy từ trong túi ra một phong thư, đưa cho Đường Thanh Cẩm.
Phong thư này, là lúc nãy ở nhà cô mới viết.
Thuyền cập bờ, có người thúc giục lên thuyền, Đường Thanh Cẩm không kịp mở thư ra.
“Nhớ giữ gìn sức khoẻ.” Ninh Kiều đứng ở bên bờ, vẫy tay về phía bọn họ.
Đoàn Đoàn và Viên Viên quay đầu lại rất nhiều lần, nhìn cô giáo Ninh của bọn họ.
Mẹ Đường nói với bọn nhỏ: “Cô giáo Ninh cũng là người An Thành, cô ấy sẽ về quê thăm người thân. Chờ khi nào cô ấy về quê, chúng ta có thể đến thăm.”
“Thật vậy chăng?”
“Đúng vậy, hơn nữa hai con còn có thể vẽ tranh gửi cho cô giáo Ninh. Cô giáo Ninh thông minh như vậy, nhất định có thể thông qua bức tranh nhìn ra sự nhớ nhung của các con.” Đường Thanh Cẩm nói.
Đoàn Đoàn và Viên Viên gật đầu.
Mẹ nói đúng, cô giáo Ninh là người thông minh nhất mà bọn nhỏ từng gặp!
Thuyền chạy, lòng Ninh Kiều càng thêm kiên định.
Khoảnh khắc cô đưa ra bức thư này, mọi việc có liên quan đến cốt truyện gốc mới xem như hoàn toàn chấm dứt.
———————————————
Đường Hồng Cẩm chờ ở ga tàu hoả Tây Thành mấy tiếng đồng hồ, rồi sau đó quyết định trực tiếp đến bến tàu chuyển tàu.
Chờ một lúc, thuyền cập bờ.
Một mình mẹ Đường rất khó nâng xe lăn của Đường Thanh Cẩm rời thuyền, may mắn có người tốt bụng giúp đỡ.
Đường Hồng Cẩm đứng cách đó không xa bước nhanh đến gần, trong nháy mắt này, thấy mẹ Đường mệt đến không đứng thẳng nổi, mới kinh ngạc phát hiện bà ta đã già rồi.
Như là trong mấy tháng ngắn ngủi, già đi mười mấy tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-272.html.]
Đường Hồng Cẩm nói lời cảm ơn người qua đường tốt bụng, rồi sau đó nâng xe lăn của chị đặt xuống đất.
Đoàn Đoàn và Viên Viên cầm giấy khen cùng chong chóng đi theo bên cạnh.
Gần đây, Đường Hồng Cẩm bị đả kích rất nhiều, trở nên suy sút không có tinh thần. Anh ta mê mang không biết con đường sau này nên đi thế nào.
Vụ án của Tô Thanh Thời sắp xét xử, anh ta định chờ thêm một khoảng thời gian nữa, tất cả đi đến hồi kết rồi lại đi thăm Tô Thanh Thời.
Còn việc phải đối mặt với cô ta thế nào, Đường Hồng Cẩm còn chưa rõ.
Mẹ Đường nói, lần này có thể tìm được Đường Thanh Cẩm, ít nhiều nhờ có Ninh Kiều.
Bởi vì Tô Thanh Thời mà Ninh Kiều thiếu chút nữa mất đi tính mạng, cô lại trước sau như một đối xử tốt với hai đứa nhỏ, điều này rất khó ai làm được.
Đường Hồng Cẩm nói: “Việc năm đó, Thanh Thời quá chấp nhất, nên mới hiểu lầm.”
“Đến lúc này rồi, con còn bênh cô ta?” Mẹ Đường nhíu mày, “Không phải cô ta hiểu lầm mà là bản tính xấu xa!”
Đường Hồng Cẩm thở dài: “Mẹ, lúc Thanh Thời còn chưa xảy ra chuyện, tuy không đối xử với Đoàn Đoàn và Viên Viên như con ruột nhưng cũng xem như là yêu thương bọn nhỏ. Ít nhất nể tình bọn nhỏ, đừng lại ——”
“Nể tình bọn nhỏ?” Đường Thanh Cẩm im lặng nãy giờ bỗng cười lạnh một tiếng.
Đường Thanh Cẩm ngẩng đầu, nói: “Sau khi chị rơi xuống núi, được trong thôn cứu, thanh niên trí thức tốt bụng kia đưa chị đến bệnh viện. Lúc ấy, trong túi xách trên người chị có một quyển vở lưu niệm của bộ đội, là em cho chị. Trên vở có bốn chữ quân khu Thanh An, còn viết quân hàm của em — phó doanh trưởng Đường.”
Đường Hồng Cẩm sửng sốt.
Anh ta nhớ rõ quyển vở, nhưng không biết vì sao chị mình lại đột nhiên nhắc tới nó.
“Y tá bệnh viện viết một phong thư gửi đến quân khu Thanh An cho phó doanh trưởng Đường, trong thư ghi rõ tình trạng của chị, hỏi phó doanh trưởng Đường có quen chị không.” Đường Thanh Cẩm nói, “Qua một khoảng thời gian sau, “phó doanh trưởng Đường” hồi âm, nói mình không phải người An Thành, càng không quen biết người bệnh rơi xuống vách núi hôn mê gì đó, cảnh cáo bệnh viện không cần tiếp tục viết thư gửi đến nữa, nếu không tự gánh lấy hậu quả.”
Mẹ Đường khiếp sợ, đôi tay phát run.
Đường Hồng Cẩm ngơ ngẩn nói: “Em chưa từng nhận được thư như vậy.”
“Thư này không phải phó doanh trưởng Đường viết.” Đường Thanh Cẩm cười nhạo, “Mà là một đồng chí nữ, chị đoán là vợ phó doanh trưởng Đường.”
Mẹ Đường chợt trở nên kích động.
Chỉ một chút nữa thôi, bà ta đã không còn được gặp lại con gái, Đoàn Đoàn và Viên Viên đã không còn được gặp lại mẹ.
Bà ta mắng to Tô Thanh Thời không phải người, thế nhưng làm ra được chuyện xấu xa như vậy. Chỉ mắng Tô Thanh Thời còn chưa đủ, Đường Hồng Cẩm đang đứng ở trước mặt, mẹ Đường đánh mạnh vào cánh tay anh ta, Đường Hồng Cẩm cũng không trốn, bà ta đánh đến tay đỏ bừng.