Đoàn Đoàn và Viên Viên nghiêng đầu, muốn nhìn rõ, nhưng tầm mắt từ từ chuyển lên trên, lập tức ngây người ra.
Bọn họ đã rất lâu rất lâu rồi chưa được thấy mẹ mình.
Trong vài tháng, đã xảy ra quá nhiều chuyện, Ninh Kiều không biết trí nhớ của trẻ con tuổi này thế nào, còn tưởng rằng trong chốc lát bọn họ không nhận ra Đường Thanh Cẩm.
Đường Thanh Cẩm cũng nghĩ như vậy.
Mang thai song sinh rất vất vả, trong thời gian mang thai, Đường Thanh Cẩm gần như là sống trong dày vò. Mà khi sinh bọn họ, thấy hai đứa bé trắng trẻo đáng yêu, Đường Thanh Cẩm quên hết những gian nan, chỉ muốn cùng chồng yêu thương bọn nhỏ hết mực. Hôn mê mấy tháng, Đường Hồng Cẩm cũng không có ý thức, không lâu trước đây kỳ tích xảy ra, cô ta nghe thấy bên tai có người tự xưng là cô giáo Ninh của Đoàn Đoàn và Viên Viên kể về bọn nhỏ.
Cuối cùng cô ta cũng gặp được Đoàn Đoàn Viên Viên.
Mấy tháng không thấy, Đoàn Đoàn và Viên Viên không còn nhận ra cô ta sao?
Hốc mắt Đường Thanh Cẩm ửng đỏ, vất vả lắm nước mắt mới ngừng rơi, bây giờ trước mắt là một mảnh mơ hồ.
Viện trưởng Nhiếp biết được đầu đuôi câu chuyện, lúc này cùng mẹ Đường đứng bên cạnh Đường Thanh Cẩm.
Khuôn mặt bà ta đầy vui mừng mà nhìn Đoàn Đoàn và Viên Viên, lại nhẹ nhàng nói với Đường Thanh Cẩm: “Cho bọn nhỏ một chút thời gian, bọn nhỏ sẽ nhận ra cô thôi.”
Nhưng bà ta vừa dứt lời, Đoàn Đoàn và Viên Viên đã bước tới.
Hai đứa bé đứng trước mặt Đường Thanh Cẩm, chớp chớp mắt.
Một lát sau, bọn họ lại dùng bàn tay mũm mỉm xoa đôi mắt.
“Mẹ……”
“Là mẹ!”
Một người mẹ sẽ không bao giờ quên con mình.
Cũng như, Đoàn Đoàn và Viên Viên cũng sẽ không quên Đường Thanh Cẩm.
Đây là người mẹ mà bọn họ vẫn luôn nhớ mong, là điều mà mỗi ngày trước khi ngủ hai anh em đều phải cầu nguyện, hy vọng có thể gặp được mẹ trong giấc mơ!
Đoàn Đoàn và Viên Viên được Đường Thanh Cẩm ôm vào lòng, cười vui vẻ vô cùng.
Hai đứa nhỏ cười ngây thơ, mà mấy giáo viên xung quanh lại rơi lệ đầy mặt, đối lập rõ ràng.
Hai đứa nhỏ nghiên cứu xe lăn của mẹ mình một hồi lâu.
Đường Thanh Cẩm tạm thời không bế bọn họ được, đành nhờ mẹ Đường ôm hai đứa nhỏ đặt lên đùi mình, làm cho bọn họ cảm nhận được niềm vui bị “đẩy” đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-270.html.]
Mẹ Đường lo lắng cho sức khoẻ của Đường Thanh Cẩm, vừa muốn ngăn lại, nhưng con gái đã cười nói không sao.
Ở bên cạnh mẹ, Đoàn Đoàn và Viên Viên không cần quá hiểu chuyện.
Bọn họ xếp hàng, thay phiên ngồi trên đùi Đường Thanh Cẩm, đôi mắt lấp lánh hơn cả ánh sao trên trời.
Phần lớn các bạn nhỏ chưa từng thấy xe lăn, từng ánh mắt hâm mộ bay tới.
Hai đứa nhỏ cười gãi đầu, thẹn thùng mà chui vào lòng mẹ.
Đôi mắt Ninh Kiều cũng hồng hồng.
Khi nhìn cảnh ba mẹ con đoàn tụ, cô lau nước mắt nơi khoé mắt, vừa muốn nói chuyện với Giang Hành, thì đột nhiên phát hiện, anh cũng nhìn đến xuất thần.
Giang Hành cũng không phải một người cảm tính, nhưng khi nhìn gương mặt tươi cười của Đoàn Đoàn và Viên Viên, anh lại có chút thất thần.
Năm đó khi Thẩm Hoa Lâm rời đi, anh đã mười mấy tuổi, cũng không còn ngây thơ giống hai anh em song sinh này. Anh từng oán trách mẹ mình, cũng nghe người lớn trong khu nhà nói bà ấy quá tuyệt tình. Nhưng dù vậy, lúc Giang Hành mười mấy tuổi có một khoảng thời gian rất dài, anh cũng nhớ từng nhớ mong Thẩm Hoa Lâm. Anh nghĩ, bà ấy rời đi quyết đoán tuyệt tình như vậy, không để lại lời nhắn, vậy có phải lúc quay về cũng lặng yên không một tiếng động hay không? Nếu Thẩm Hoa Lâm về nhà, anh cùng các em đều sẽ không trách bà ấy, chỉ xem như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Đương nhiên, đây chỉ là ý nghĩ ấu trĩ năm mười mấy tuổi.
Anh của bây giờ, đã không cần mẹ.
Không bao giờ cần nữa.
Giang Hành thu hồi tầm mắt.
Đột nhiên, anh cảm giác tay mình bị nắm chặt.
Giang Hành quay đầu lại, thấy vẻ quan tâm của Ninh Kiều.
Gần đây vợ anh dần mở rộng cửa lòng, có vài lần chủ động nắm tay anh.
——————————————
Đoàn Đoàn và Viên Viên phải rời khỏi hải đảo.
Lần này ly biệt, không hề thương cảm mà thay vào đó là vui mừng.
Bọn họ vẫn luôn đi theo Đường Thanh Cẩm, cô ta đi chỗ nào thì cũng đều đi theo. Khi bà ngoại bảo bọn họ đi thu dọn giấy khen cùng chong chóng, hai đứa nhỏ đều không muốn đi, tầm mắt tỏa định trên người Đường Thanh Cẩm.
Đoàn Đoàn và Viên Viên sợ không cẩn thận, mẹ lại biến mất.
Đường Thanh Cẩm nhìn thấu tâm tư của bọn nhỏ, cô ta dịu dàng nói: “Đừng lo lắng, sau này mẹ sẽ luôn luôn ở cạnh các con, sẽ không biến mất.”
“Sẽ không đi rất xa rất xa nữa sao?” Đoàn Đoàn hỏi.