Đường Thanh Cẩm nhìn mẹ Đường, trái tim như bị ngàn mũi kim xuyên qua, ấm ức dâng trào.
Mặc dù Đường Thanh Cẩm đã trở thành một người mẹ, nhưng trước mặt người mẹ yêu thương mình, cô ta cũng yếu ớt, khóc lóc như một đứa trẻ.
Mẹ Đường vừa khóc vừa cười, đến trước mặt con gái, dùng bàn tay già nua lau nước mắt cho cô ta.
Người lớn quan tâm nhất là sức khoẻ của con cái, bà ta hỏi Đường Thanh Cẩm vì sao ngồi xe lăn, rốt cuộc là chân cô ta có còn đi lại được hay không. Nhận được đáp án là được, bà ta thở phào nhẹ nhõm, lại ý thức được bản thân quá tham lam, con gái có thể trở về đã là trời đất phù hợp rồi, còn để ý những thứ này làm gì.
“Không sao, không sao.” Mẹ Đường nhẹ nhàng cúi người, ôm con gái vào lòng.
Cách xe lăn, tư thế cúi người khiến mẹ Đường có chút mệt mỏi.
Đường Thanh Cẩm vùi vào lòng bà ta, khóc đến run lên. Sau một lúc lâu, hai mẹ con lại nhìn về phía Đoàn Đoàn và Viên Viên đang chạy trong sân, thực hiển nhiên, lúc này nhìn hai đứa nhỏ, tâm trạng của hai mẹ con đã trở nên không giống nhau.
Giang Hành không có quấy rầy mẹ Đường cùng Đường Thanh Cẩm, mà đi đến bên cạnh Ninh Kiều.
Giang Hành về đến hải đảo, ngày hôm sau trở lại bộ đội liền có người nói với anh, Ninh Kiều đã gọi điện thoại tới. Ninh Kiều chỉ trì hoãn hai ngày liền cùng Đường Thanh Cẩm lên đường, cả đoạn đường cũng không quá vất vả, Đường Hồng Cẩm vẫn luôn đi cùng chăm sóc Đường Thanh Cẩm. Chờ đến ga tàu hoả Tây Thành, thì Giang Hành đến đón bọn họ, Đường Hồng Cẩm liền không đi theo nữa.
Khi anh cất bước đi qua, Ninh Kiều đứng dưới ánh mặt trời. Ánh nắng mãnh liệt chói mắt, cô dùng tay nhẹ nhàng che giữa trán, cằm khẽ nhếch, tươi cười rực rỡ lóa mắt.
Trong nháy mắt đó, trong mắt anh cô cũng thành ánh sáng.
“Vốn dĩ Đường Hồng Cẩm muốn trực tiếp trở về, nhưng em cảm thấy đến lúc đó bà ngoại của Đoàn Đoàn và Viên Viên về quê vừa chăm sóc hai đứa nhỏ, vừa đẩy xe lăn sẽ rất mệt, nên em bảo anh ta tìm một chỗ gần ga tàu hoả để chờ.” Ninh Kiều nhẹ nhàng nói.
“Còn em, em mệt không?” Giang Hành hỏi.
Ninh Kiều lắc đầu. Ở trên xe lửa cô hết ngủ rồi tỉnh, tỉnh rồi ngủ nên cảm giác thời gian trôi qua rất nhanh. Sau khi xuống xe lửa thì sẽ lên thuyền, mới đầu cô có chút thấp thỏm, nhưng có lẽ là đã đi vài lần rồi, nên rất nhanh liền thích ứng, hơn nữa lúc chuyển tàu Giang Hành vẫn luôn ở bên cạnh nên cũng không gian nan.
Trên thuyền, thấy Đường Thanh Cẩm nôn nóng chờ mong, cô cũng mong chờ theo, sự chú ý bị dời đi. Hiện tại chờ đến thời khắc Đoàn Đoàn và Viên Viên đá bóng xong rồi gặp lại mẹ, Ninh Kiều càng cảm thấy vất vả thế nào cũng đáng giá.
Viện trưởng Nhiếp tổ chức cuộc thi đá bóng lần này là xuất phát từ góc độ muốn cổ vũ bọn nhỏ rèn luyện thân thể, cũng không tổ chức quá cầu kỳ, hình thức, bởi vậy cuộc thi này chủ yếu là để bọn nhỏ vui chơi thoả thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-269.html.]
Dưới ánh nắng chói chang, trên đầu Đoàn Đoàn và Viên Viên chảy đầy mồ hôi.
Bọn họ dần dần buông thả, cả tóc cũng không nhảy múa trong gió mà đều bởi mồ hôi nên dính vào trán.
Một tiếng huýt sáo vang lên, thi đấu kết thúc.
Đội của Đoàn Đoàn và Viên Viên ăn hai trái, thành đội chiến thắng.
Bọn nhỏ đều mới ba bốn tuổi nhưng cũng có ham muốn thắng lợi, nụ cười nở rộ trên từng gương mặt nhỏ bé đáng yêu.
Đoàn Đoàn và Viên Viên cũng vui sướng không thôi, chạy về phía cô giáo Ninh.
Đoàn Đoàn và Viên Viên khác với đa số các bạn nhỏ trong nhà trẻ lảm nhảm biểu đạt sự vui mừng kích động, bọn họ làm nũng cũng đều rất hàm súc, nhẹ nhàng nhào vào lòng cô giáo Ninh.
Nhưng đột nhiên, hai anh em ý thức được người mình ướt sũng mồ hôi, sợ làm dơ quần áo xinh đẹp của cô, nên lùi lại né tránh.
Ninh Kiều ôm chặt bọn họ: “Lần này Đoàn Đoàn và Viên Viên có thể bắt được giấy khen rồi.”
“Còn có chong chóng.” Đoàn Đoàn mềm mại bổ sung.
Ninh Kiều bật cười: “Mang giấy khen cùng chong chóng về quê, chuyến đi này thật là không tệ.”
Đoàn Đoàn và Viên Viên không hiểu cái gì gọi là “Chuyến đi này không tệ”.
Nhưng nghe nói phải về quê, ánh mắt của bọn họ trở nên ảm đạm. Hai nhóc tì không nỡ rời nơi này, khoé miệng hơi mếu, muốn khóc.
Ninh Kiều nhẹ nhàng xoa mặt bọn nhỏ: “Nhìn xem là ai tới đón các em.”
Cô xoay người hai đứa nhỏ qua.
Đoàn Đoàn và Viên Viên thấy được bà ngoại vẫn luôn đứng cách đó không xa chờ đợi.
Rồi sau đó, sự chú ý của bọn họ bị một chiếc xe lăn hấp dẫn, đây là thứ mà trước nay bọn họ chưa từng thấy.