Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 252

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:16:53
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa dứt lời, Cù Nhược Vân chớp chớp mắt, chợt nhận ra: "Mẹ, cô ấy thật sự là Ninh Kiều sao?"

Cù Nhược Vân không cố ý nâng cao giọng, nhưng âm lượng cũng không nhỏ.

Du Thúy Mạn gật đầu.

Là vợ của xưởng trưởng, bà ta không thèm đứng cùng mọi người bàn tán những chuyện vặt vãnh, lười biếng liếc nhìn bọn họ một cái rồi quay người trở về nhà mình.

Cù Nhược Vân ngơ ngác một chút, sau đó đi theo bước chân mẹ chồng: "Mẹ, cô ấy là người đã theo đuổi Quảng Dân không buông đó hả?"

Sao nhìn không giống chút nào...

Du Thúy Mạn rít lên: "Nhỏ giọng thôi!"

Nhưng mọi người đã nghe thấy rồi.

Các gia đình trong khu nhà công nhân viên chức đều có biểu cảm khó tả.

Cù Nhược Vân lại hỏi: "Mẹ, bọn họ bị sao vậy?"

"Không sao cả! Đi giặt quần áo đi!" Du Thúy Mạn nói.

"Mẹ, con không có quần áo để giặt, mẹ tự giặt đi." Cù Nhược Vân nói rất chân thành.

"Phì——“

Những người trong khu nhà không nhịn được cười.

Bình thường thấy cô con dâu mới vào nhà của xưởng trưởng cứ như cái đuôi theo sau Du Thúy Mạn, tưởng là kẻ nịnh hót.

Không ngờ cô ta ngây ngô, lại khá dễ thương.

Thật đơn thuần.

Khu nhà công nhân viên chức nhà máy luyện kim lại náo nhiệt hẳn lên.

Đợi đến khi Giang Hành mang theo quà từ Cung Tiêu Xã về, sự náo nhiệt lên đến đỉnh điểm.

Cù Nhược Vân gần như muốn đứng dậy: "Mẹ, cô ấy không thể nào đã theo đuổi Quảng Dân nhà mình được chứ?"

"Sao con lại thế, bênh vực người ngoài?" Du Thúy Mạn không vui nói.

Mọi người ồn ào nói rằng chồng của Ninh Kiều đã về.

Câu này ở đảo hay nghe, nhưng bây giờ trước mặt mẹ, cô thấy hơi ngại.

Ninh Kiều ngước nhìn tìm ánh mắt Giang Hành, nghĩ rằng lúc này chắc là anh cũng thấy khó xử.

Dù sao, đây cũng là lần đầu tiên sau khi cưới anh cùng cô về nhà.

Chưa nói gì khác, chỉ việc gọi mẹ vợ thôi đã khó rồi. Dù sao thì suốt mười mấy năm qua, Giang Hành chưa từng gọi ai là “mẹ” cả.

Nghĩ đến đây, Ninh Kiều cảm thấy buồn cười.

Ở trên đảo, những lúc cô xấu hổ ngại ngùng đều tự mình tiêu hóa.

Bây giờ thì đến lượt doanh trưởng Giang phải đối mặt với điều khó khăn rồi.

"Mẹ." Giang Hành tự nhiên gọi một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-252.html.]

Thường Phương Trạch cười không ngậm được miệng: "Ừ!"

Ninh Kiều ngẩn người.

Cô đã đánh giá thấp doanh trưởng Giang rồi.

——————————————

Tin tức con gái và con rể của nhà họ Ninh về nhà chẳng mấy chốc đã lan đến văn phòng của Ninh Chí Bình.

Ông ấy vui mừng, công việc còn chưa làm xong đã vội chạy ra ngoài.

"Chủ nhiệm Ninh!"

Ninh Chí Bình nghe người ta gọi, liền quay lại ngay, cười nói: "Phải gọi điện cho con trai thôi!"

Ninh Chí Bình gọi điện thông báo cho Ninh Dương.

Ninh Dương vẫn đang làm việc tại đơn vị, phải đợi tan ca mới có thể qua, còn vợ anh ấy là Tiêu Xuân Vũ thì do sắp sinh nên đã bắt đầu nghỉ phép, chỉ là nhất thời chưa thể thông báo được cho cô ấy.

Đã hơn nửa năm không gặp em gái, Ninh Dương rất nôn nóng.

Vợ đang ở nhà bố mẹ vợ, tan làm xong, anh ấy liền chạy thẳng về nhà mình.

Ninh Dương lớn lên cùng em gái, tình cảm anh em rất đặc biệt. Bảy tháng trước, khi em gái chấp nhận cuộc hôn nhân do cha sắp xếp, Ninh Dương là người phản ứng mạnh nhất.

Cản cũng không cản được, chỉ mong em gái mọi việc đều tốt đẹp.

Bây giờ cô cuối cùng cũng về, còn sớm hơn anh ấy tưởng, tâm trạng Ninh Dương rất vui, về đến khu nhà công nhân viên chức liền chạy một mạch.

Cổng nhà mình vẫn mở.

Cha mẹ đang ngồi trò chuyện với em rể. Đừng nhìn vẻ ngoài em rể lạnh lùng, khi nói chuyện với người lớn lại rất lễ phép, tuy nói không nhiều nhưng vẻ mặt tập trung, không hề có chút lơ là.

Còn em gái thì bây giờ đang ngồi trước bàn ăn, hai tay chống cằm, ngây người nhìn về phía sân.

Lòng Ninh Dương dâng lên cảm xúc lẫn lộn.

Em gái chắc đang nghĩ, nhà này nếu thiếu anh trai sẽ không trọn vẹn, đang mong anh ấy về đây.

Những năm qua tình yêu thương dành cho em gái đều đáng giá.

Lúc này chạy về gặp cô cũng đáng giá.

Ninh Dương hiếm khi cảm thấy xúc động, bước từng bước, chậm rãi tiến đến em gái.

Trong đầu hiện lên cảnh tượng hai người còn nhỏ, em gái luôn bám sát theo sau mình.

Cuối cùng, Ninh Dương bước đến trước mặt Ninh Kiều.

Ninh Kiều lập tức đứng dậy: "Anh, anh nói lần trước bệnh nhân hôn mê ở bệnh viện nào vậy?"

"Hả?" Miệng Ninh Dương cứng lại, nhưng vẫn cố gắng giữ nụ cười.

"Anh dẫn em và Giang Hành đi xem, có phải là mẹ của Đoàn Đoàn và Viên Viên không." Ninh Kiều lại nói.

Ninh Dương: ?

Tấm lòng này của anh ấy...

Loading...