Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 242

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:16:34
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần trước Kỷ Long theo dõi Ninh Kiều, cậu ấy thậm chí không thể dỗ cô về nhà, nếu không có sự xuất hiện đột ngột của anh cả, Kỷ Long đã trốn thoát rồi...

Giang Kỳ đứng ra phân xử: "Chúng ta ai mà không nhờ anh cả giúp đỡ? Anh cả đừng nói anh hai nữa."

Giang Quả Quả sửa lại: "Là em tư đừng nói anh hai."

"Ý là chó chê mèo lắm lông!" Giang Kỳ cau mày, "Giang Quả Quả, em chắc là mình học hành tử tế không đấy?"

Giang Quả Quả đứng hạng tám trong lớp sao có thể dễ dàng bị cười nhạo, cô nhóc cau mặt, giơ nắm đ.ấ.m đuổi theo anh ba.

Giang Nguyên đứng lùi lại phía sau, nhìn bóng lưng vui vẻ của bọn họ.

Trái tim nhỏ của cậu bé trĩu nặng, như thể có rất nhiều nỗi lo.

Nhưng những nỗi lo này không thể nói ra, vì trong gia đình này, các em và anh cả đều không như vậy, nếu cậu ấy ủ rũ, chắc chắn người khác sẽ nói cậu ấy làm bộ làm tịch.

Giang Nguyên cúi đầu.

Cậu ấy không đủ thông minh, cũng không đủ sức mạnh, có nhiều việc muốn làm nhưng không đủ khả năng.

Còn một chuyện buồn nữa, vừa rồi cậu ấy mở miệng nhắc nhở nhưng bị lờ đi.

Chị dâu nhỏ không nhớ cũng không sao, nhưng anh cả và các em cũng dường như quên mất cậu ấy đã tròn mười bốn tuổi.

————————————

Buổi tối khi về nhà, Giang Nguyên lao vào phòng.

Trên bàn học có rất nhiều sách giáo khoa, cậu ấy nằm trên đống sách mà không có chút tinh thần.

Ngoài phòng ồn ào, trong bếp có tiếng loảng xoảng, là Giang Kỳ đang trổ tài nấu nướng.

Anh cả và chị dâu nhỏ không biết đi đâu, chưa về, Giang Quả Quả áp tai vào cửa phòng Giang Nguyên: "Anh hai, ra chơi đi."

"Không chơi."

"Anh đang làm gì trong đó vậy?"

"Học."

Giang Quả Quả lẩm bẩm: "Nói dối!"

Giang Nguyên không mở cửa.

Có vẻ như đã lâu lắm rồi cậu ấy không bướng bỉnh như bây giờ, sau khi không còn đánh người nữa, cậu ấy trở nên rất ngoan ngoãn, nhưng vì quá hiểu chuyện nên thường bị người khác bỏ qua.

Đến chiều tối, Giang Nguyên nghe thấy anh cả và chị dâu nhỏ về nhà.

Các em gõ cửa phòng cậu ấy, nhưng cậu ấy không mở cửa, lẩm bẩm nói mình không đói.

Nhưng cửa phòng không khóa, Giang Kỳ và Giang Quả Quả như hai kẻ phá bĩnh, xông vào lôi cậu ấy ra.

Giang Nguyên cúi đầu, không tình nguyện ra khỏi phòng.

Giang Kỳ đã chuẩn bị một bàn đầy món ngon, bảo cậu ấy nhanh chóng đi xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-242.html.]

Giang Nguyên liếc qua, tất cả đều là món cậu ấy thích ăn.

"Anh không đói."

Vừa dứt lời, bụng cậu ấy lại không nghe lời, kêu "ùng ục".

Giang Kỳ và Giang Quả Quả cười trộm, kéo anh hai ngồi xuống bàn ăn.

Cảm giác khó chịu này đến thật vô lý, Giang Nguyên cũng không biết mình đang giận ai, cúi đầu cầm đũa lên.

"Anh cả và chị dâu nhỏ đâu rồi?" Giang Nguyên hỏi.

Vừa dứt lời, Giang Hành và Ninh Kiều bước từ trong phòng đi ra.

Hôm nay, bọn họ rất dịu dàng với cậu ấy, không chỉ có chị dâu cả mà cả anh cả cũng nở nụ cười.

Rốt cuộc là do đói, Giang Nguyên khó mà giả vờ không có khẩu vị, bưng bát cơm lên ăn.

Cậu ấy ăn không ít, ăn từng miếng từng miếng một, không nói tiếng nào.

Giang Hành nhắc đến chuyện ở sau núi ngày hôm đó.

Nhiều ngày trôi qua, đây là lần đầu tiên anh chủ động nhắc đến chuyện này.

Anh kể về Phó Thiến Nhiên.

Ngày hôm đó, chính Phó Thiến Nhiên đã báo cho anh biết Ninh Kiều đã đi lên núi. Sau đó, hai vợ chồng họ đã thật lòng cảm ơn Phó Thiến Nhiên, giờ đây khi gặp nhau trong sân, bọn họ sẽ mỉm cười chào hỏi nhau.

Anh còn kể về mấy vị lãnh đạo trong quân đội, khi Ninh Kiều sợ hãi, mấy người mặc bộ quân phục như bọn họ, giống như cho cô một liều thuốc an thần.

Ninh Kiều lặng lẽ lắng nghe.

Thật ra, người đầu tiên làm cô yên tâm là Giang Hành, trong tình huống nguy cấp, khi nghe thấy giọng anh, cô đã biết mình an toàn.

Nghe lời anh cả, trí nhớ của Giang Nguyên cũng trở lại ngày hôm đó.

Cậu ấy nghe rất chăm chú, tốc độ ăn cơm cũng chậm lại một chút.

"Người đáng khen nhất là Giang Nguyên." Giang Hành nói.

Giang Nguyên suýt bị nghẹn bởi miếng cơm chưa nuốt xuống, ho vài tiếng, biểu cảm như gặp ma.

Ninh Kiều cười nói: "Phản ứng của Giang Nguyên là nhanh nhất, biết đi báo công an. Công an đến khu người nhà điều tra, sau đó nghe nói chúng ta ở sau núi mới chạy tới. Cũng vì bọn họ chứng kiến toàn bộ quá trình, mới có thể nhanh chóng đưa phạm nhân ra pháp luật."

Giang Nguyên nghe đến ngẩn ngơ.

"Anh hai còn giục bọn em đi tìm anh Vĩnh Ngôn nữa, ban đầu chúng em không muốn đi." Giang Quả Quả nói.

"Đúng vậy, anh hai, tại sao anh lại nghĩ đến việc đi báo công an?" Giang Kỳ hỏi.

"Anh hai thật thông minh!" Giang Quả Quả phấn khích nói.

Tai Giang Nguyên hơi nóng lên.

Thật ra cậu ấy không làm gì nhiều, nhưng qua lời của anh cả và chị dâu nhỏ, công lao dường như đều được gán cho cậu ấy.

Loading...