Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 234

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:16:00
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi Tô Thanh Thời bị chuyển đi giam giữ thì nhà mẹ đẻ của cô ta đến.

Ninh Kiều nghe sở trưởng Hầu kể lại khi tới nhà cô ăn cơm, thật ra nhà họ Tô không hung ác như trong lời khai của Đường Hồng Cẩm. Cha mẹ của Tô Thanh Thời ít nói, khi nhìn thấy công an và còng tay trên cổ tay của Tô Thanh Thời, bọn họ sợ đến ngây người. Anh trai và em trai của cô ta chê cô làm xấu mặt gia đình, mắng chửi cô ta vài câu. Tất nhiên, nói họ là người tốt cũng không phải, cuối cùng nhà họ Tô muốn vắt kiệt giá trị cuối cùng của Tô Thanh Thời, bảo cô ta nói Đường Hồng Cẩm mang tiền nhà đi. Con gái đã lấy chồng, nhưng ở nhà chồng xảy ra chuyện lớn như vậy, chẳng phải Đường Hồng Cẩm nên nuôi bọn họ sao?

Sở trưởng Hầu nói, Tô Thanh Thời chỉ hống hách với người bên ngoài, trước mặt nhà họ Tô, dường như cô ta đã quen bị chèn ép. Khi gặp bọn họ, cô ta thẫn thờ, ánh mắt trốn tránh, ngay cả khi anh em nhà họ Tô muốn lay tỉnh cô ta bằng cách nhéo vai, cô ta cũng không phản ứng gì, vẫn là công an và y tá kéo bọn họ ra.

“Trong số nhiều người thế này, người cô ta không muốn gặp nhất là mẹ mình.” Sở trưởng Hầu nói, “Tôi nghe anh trai của cô ta nói, mẹ bọn họ là người duy nhất ủng hộ cô ta đi học, nhưng bà ta không biết chữ, cả đời làm trâu làm ngựa cho gia đình, giá trị của bà ta trong nhà chỉ ở sức lao động, lời nói không có trọng lượng, không ai muốn nghe.”

Khi mẹ của Tô Thanh Thời thấy chân bị thương và khuôn mặt bị cành cây cào rách của cô ta, bà ta khóc.

Bà ta tự trách mình không biết dạy con, tại sao lại dạy con đi vào con đường phạm pháp, rơi vào cảnh ngồi tù.

Sở trưởng Hầu hiểu rõ tình hình, bàn luận với các thanh niên trong đơn vị, cảm thán rằng tính cách cố chấp của Tô Thanh Thời có nguồn gốc từ đây. Lớn lên trong một gia đình cực độ trọng nam khinh nữ, thực sự là rất bất hạnh, việc cố gắng thay đổi số phận bằng tri thức là lựa chọn đúng, sau đó sử dụng hôn nhân để thoát khỏi gia đình cũng không phải là không thể, nhưng hướng đi đúng, cách làm lại sai. Cô ta tìm mọi cách chứng minh mình giỏi hơn mấy người con trai nhà họ Tô, dùng hành động nói với mẹ mình rằng mọi sự hy sinh đều không đáng, nhưng chấp niệm trong lòng không hề tiêu tan, ngược lại càng ngày càng mạnh mẽ, đắm chìm trong cảm xúc tự oán trách, cuối cùng đi vào con đường sai lầm.

Sở trưởng Hầu nhận ra rằng, cô ta căm ghét gia đình mình, khi đeo còng tay, ngồi trên xe lăn đối diện với nhà mẹ đẻ, phòng tuyến cuối cùng trong lòng cô ta sụp đổ. Tô Thanh Thời đau khổ tuyệt vọng, chỉ lẩm bẩm rằng tại sao khi ngã từ trên núi xuống không c.h.ế.t đi, giờ phải kéo lê một chân tàn tật, còn phải vào tù, những năm dài đằng đẵng sẽ không thấy ánh sáng mặt trời, đối với cô ta, điều đó còn đau đớn hơn cái chết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-234.html.]

“May mà giữ được mạng sống của cô ta.” Sở trưởng Hầu nói, “Tô Thanh Thời nên trả giá cho hành động của mình, mất tự do, sống trong đau khổ lâu dài, mới là sự trừng phạt lớn nhất đối với cô ta.”

“Sở trưởng Hầu, cô ta sẽ bị kết án bao nhiêu năm?” Ninh Kiều hỏi.

“Còn phải xem mức độ nghiêm trọng của chuyện này.” Sở trưởng Hầu nói, “Chưa thể nói chắc.”

Ninh Kiều nhớ lại ngày đó trong phòng bệnh, câu cuối cùng cô nói với Tô Thanh Thời.

Cha mẹ của Đoàn Đoàn và Viên Viên vẫn còn sống. Khi đó Tô Thanh Thời kích động, muốn bò ra ngoài để hỏi rõ mọi chuyện, nhưng Ninh Kiều không nói gì, đóng cửa phòng bệnh lại. Cô cũng từng nghi ngờ, liệu cha mẹ của Đoàn Đoàn và Viên Viên có phải bị Tô Thanh Thời hại không, nhưng nghĩ lại, có lẽ Tô Thanh Thời thực sự không thể chịu được người khác hạnh phúc. Cô ta không thể chịu được Đoàn Đoàn và Viên Viên yếu đuối nhút nhát có cha mẹ yêu thương, cũng như không thể chịu được mấy đứa trẻ nhà họ Giang lớn lên vô tư.

Ở sau núi, khi tất cả các tình tiết tiếp theo của cốt truyện gốc tràn vào đầu Ninh Kiểu, tình hình quá nguy cấp, suy nghĩ sâu sắc nhất trong lòng cô lúc đó là sống sót.

Sau đó, khi cô suy nghĩ lại cốt truyện, cô mới nhận ra rằng, ngay từ buổi sáng hôm đó khi nhìn thấy Tô Thanh Thời đưa Đoàn Đoàn và Viên Viên đến nhà trẻ, cô đã mơ hồ thấy một số đoạn mơ hồ.

Trong câu chuyện lấy nam chính làm góc nhìn, nam chính gốc đã trải qua cú sốc từ chuyện của Tô Thanh Thời, sau đó chuyển nghề rời khỏi quân đội.

Loading...