Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 225

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:15:42
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô bé rúc vào bên cạnh người Ninh Kiều, hai tay nhỏ nắm c.h.ặ.t t.a.y chị dâu nhỏ.

"Chị dâu nhỏ, em không muốn làm bài tập, được không?" Giang Quả Quả làm nũng, "Em muốn nghỉ một lát."

"Vậy nghỉ một lát đi." Ninh Kiều xoa đầu cô bé.

"Giang Quả Quả——"

Giang Hành vừa lên tiếng, thì bị Ninh Kiều cắt ngang.

"Trẻ con mệt rồi." Ninh Kiều nói, "Phải kết hợp giữa học và chơi."

Giang Hành:...

Chẳng lẽ vợ anh không nhìn ra những toan tính nhỏ của Giang Quả Quả sao?

———————————

Ngày 9 tháng 5 năm 1974, đối với Giang Hành, là một ngày dài nhất.

Ngoài nửa tiếng lúc sáng đi đến nhà trẻ xin nghỉ, thời gian còn lại anh luôn ở bên cạnh vợ.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, chờ đến qua chín giờ, Ninh Kiều và Giang Quả Quả về phòng, nhẹ nhàng đóng cửa.

Giang Hành không ngủ, ngồi ở phòng khách đến tận khuya.

Anh nghe thấy tiếng thì thầm nhỏ của Ninh Kiều và Giang Quả Quả từ trong phòng. Ninh Kiều biết kể chuyện, và những câu chuyện cô kể rất hay, khác hẳn những bài đồng d.a.o cô học ở nhà trẻ, tình tiết lên xuống bất ngờ, khiến Giang Quả Quả hồi hộp, thúc giục cô kể tiếp.

Một câu chuyện kết thúc, Ninh Kiều bảo cô bé đi ngủ.

Cô bé vẫn cố níu kéo một lúc, năn nỉ chị dâu kể thêm một câu chuyện nữa.

Không còn sớm nữa, Ninh Kiều trở nên rất kiên quyết, không đồng ý.

Tiếng nói chuyện của hai chị em dần dần nhỏ lại.

Cuối cùng trong phòng không còn tiếng động, có lẽ đã ngủ rồi.

Đêm khuya, gió nổi lên.

Trong phòng Giang Kỳ, phát ra một chút tiếng động.

Giang Hành mở cửa vào, thấy cậu ấy ngủ xoay tứ phía, đến cả gối trên giường cũng bị đá xuống.

Giang Hành nhặt gối lên, đặt trên cái ghế nhỏ bên cạnh, đắp lại chăn cho cậu ấy.

Ngay cả trong mơ, Giang Kỳ cũng tràn đầy năng lượng, một chân cậu ấy đạp mạnh, đè tay phải dưới đầu làm gối.

Kiếp trước, sau khi bị tàn tật, Giang Kỳ trở nên suy sụp.

Cậu ấy không còn cười, vẻ mặt u ám, tinh thần hoảng loạn nói muốn báo thù cho chị dâu nhỏ, cho em gái, cho chính mình.

Giang Hành rũ mắt xuống, đắp lại chăn cho cậu ấy.

Giang Kỳ lại muốn đá chăn ra.

Anh đưa tay, vỗ mạnh vào cánh tay em trai: “Sẽ bị cảm lạnh đấy.”

Giang Kỳ mơ mơ màng màng hí mắt ra nhìn, rồi xoay người ngủ tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-225.html.]

Giang Hành đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

Giang Nguyên đã chờ sẵn bên ngoài, nói nhỏ: “Anh cả, ngày 9 tháng 5 qua chưa?”

Mí mắt Giang Nguyên gần như không mở nổi, ngáp dài, nhưng vẫn không yên tâm, nên cố thức.

Giang Hành nhìn đồng hồ.

Sắp qua 12 giờ đêm.

Anh gật đầu: “Đi ngủ đi.”

“Chị dâu nhỏ sẽ không gặp chuyện gì nữa đúng không?” Giang Nguyên hỏi lại.

Giang Nguyên thở dài: “Nói dối mệt thật đấy!”

Thiếu niên chính trực không muốn nói dối, kiếp trước trở thành phạm nhân bị giám sát chặt chẽ trong nhà tù.

Giang Hành không phải người đa sầu đa cảm, nhưng vẫn thường xuyên đau lòng vì số phận của cậu ấy.

Giang Nguyên vẫn lo lắng, hỏi đi hỏi lại xem bọn họ đã vượt qua khó khăn này chưa.

Một lát sau, Giang Hành nhìn đồng hồ.

Ngày hôm đó đã qua.

————————————

Sáng sớm hôm sau, các em đều đi học, Ninh Kiều cũng đi làm.

Tinh thần của Giang Nguyên rất tốt, như được giải tỏa sau những ngày áp lực, trên mặt cậu ấy nở nụ cười.

Các em đi học cùng đường với Ninh Kiều, đến cổng nhà trẻ, Ninh Kiều nhắc nhở các em đi đường cẩn thận, sau khi tan học phải mau chóng trở về.

Ngày nào cũng là những lời nhắc nhở như vậy, ba đứa trẻ lớn đều vui vẻ trả lời, nhảy nhót đi học.

Khi bọn trẻ đi rồi, Ninh Kiều quay lại thấy Tô Thanh Thời đưa Đoàn Đoàn và Viên Viên đến nhà trẻ.

Đoàn Đoàn và Viên Viên mỗi đứa đứng một bên, bảo vệ Tô Thanh Thời, vừa đi vừa nhìn những viên đá nhỏ trên mặt đất.

Khi thấy Tô Thanh Thời sắp đạp phải viên đá nhỏ, Đoàn Đoàn nhanh chân đá nhẹ viên đá sang một bên.

Trong nguyên tác, Tô Thanh Thời và hai đứa trẻ sống hòa thuận, ấm áp với nhau.

Nhưng bây giờ, Ninh Kiều nhìn cảnh này, lại cảm thấy sự ấm áp ấy chỉ đến từ sự quan tâm của bọn trẻ dành cho Tô Thanh Thời.

Mang thai đúng là vất vả, nhưng cũng không đến mức phải để bọn trẻ dọn đá trên đường.

Ninh Kiều không thể nhìn được nữa, muốn lên tiếng nhắc nhở, nhưng cuối cùng cô nhịn lại.

Với tính cách của Tô Thanh Thời, cô càng bảo vệ Đoàn Đoàn và Viên Viên, đối phương càng làm quá.

Cuối cùng, người chịu thiệt vẫn là bọn trẻ.

Trong đầu Ninh Kiều, những cảnh trong nguyên tác lại ùa về.

Rất lạ lẫm.

Ninh Kiều sững sờ, mơ hồ nhận ra điều gì đó.

Loading...