Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 221

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:15:34
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Nguyên bị anh cả gọi vào phòng sách.

Hôm nay nhiệm vụ của cậu ấy là không cho chị dâu nhỏ ra ngoài.

“Tại sao?” Giang Nguyên hỏi, “Nhưng chị dâu nhỏ phải đi làm mà.”

Rất nhiều lời, Giang Hành không thể nói rõ với em ba và em tư, anh lo lắng bọn họ nhất thời nhanh mồm nhanh miệng, gây thêm rắc rối.

So với hai người kia, Giang Nguyên trầm tính hơn, không quá ồn ào.

Giang Hành tin tưởng người em thứ hai này.

Anh nói với Giang Nguyên, ngày này kiếp trước, Ninh Kiều rời xa bọn họ mãi mãi.

Cô bị người ta sát hại.

Đầu óc Giang Nguyên như muốn nổ tung, mặt đầy kinh ngạc, mãi chưa thể tỉnh táo lại.

Về những chuyện liên quan đến kiếp trước kiếp này, trước đây nếu chưa từng tiếp xúc, có lẽ cậu ấy sẽ cho rằng đây là chuyện hoang đường. Nhưng may mắn thay, cậu ấy và các em cũng đã thức tỉnh một phần ký ức kiếp trước ở chung với chị dâu nhỏ. Giang Nguyên không nghĩ anh cả sẽ lấy chuyện này ra đùa, ngay lập tức tiếp nhận tất cả.

Không lạ gì mà cậu ấy và các em chỉ nhớ cảnh kiếp trước gây rối bắt nạt chị dâu nhỏ, không lạ gì trong đầu họ không có ký ức ấm áp sau khi giảng hòa với chị dâu nhỏ. Hóa ra kiếp trước, mặc dù cậu ấy và các em đã thức tỉnh, nhưng chưa kịp thể hiện tốt thì sinh mệnh của chị dâu nhỏ đã chấm dứt.

“Em phải dùng mọi cách để giữ Ninh Kiều ở nhà.” Giang Hành nói, “Không cho ai vào, đặc biệt là Tô Thanh Thời.”

“Tô Thanh Thời?” Giang Nguyên ngơ ngác, “Chị Thanh Thời nhà bên cạnh…”

“Bọn họ đi học cả rồi à?” Bên ngoài phòng sách vang lên giọng của Ninh Kiều, “Em định đi cùng họ một đoạn đường.”

Các em rất thô, mỗi ngày mở mắt ra, đánh răng dùng nước lạnh rửa mặt, tùy tiện mặc quần áo là có thể ra ngoài. Ninh Kiều không giống họ, nhiều bộ quần áo để chọn, đánh răng và rửa mặt dùng nước ấm đã đun sôi để nguội, sau khi rửa mặt xong, còn phải bôi một lớp kem bảo vệ da, thơm ngát mới đi ra ngoài.

Vừa rồi cô ở trong phòng rất lâu, chậm trễ nhiều thời gian, khi ra ngoài thì phát hiện bọn trẻ đã đi mất.

Cửa phòng sách mở ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-221.html.]

Nghe thấy tiếng “cót két”, Ninh Kiều quay mặt lại, cười dịu dàng với Giang Hành: “Hôm nay chỉ có mình anh ở nhà thôi à.”

Tuy nhiên khi cô vừa nói xong, thì Giang Nguyên bước ra từ sau lưng anh cả.

Trong lòng Giang Nguyên phức tạp, nhịp tim đập nhanh. Cậu ấy hít một hơi thật sâu, hai tay đặt cạnh quần, lại sợ bị chị dâu nhỏ phát hiện mình bồn chồn, nên đút tay vào túi quần.

“Giang Nguyên không đi học à?” Ninh Kiều hỏi.

“Anh đã bảo Giang Kỳ xin nghỉ cho em ấy rồi.” Giang Hành nhìn nụ cười dịu dàng trên môi cô, mãi không thể rời mắt, chỉ cần qua hôm nay, thì anh có thế giữ được vẻ đẹp này mãi mãi.

“Tại sao lại xin nghỉ?” Ninh Kiều lại hỏi.

Khi hỏi giọng cô vẫn rất dịu dàng, nhưng trong lòng đã nghi ngờ.

Hai anh em bị làm sao thế? Hỏi một câu đáp một câu, nếu là người tính tình nóng nảy hơn chút, chắc đã bị họ làm tức c.h.ế.t rồi.

Vừa nãy Giang Hành và Giang Nguyên chưa kịp bàn đối sách.

Lúc này hai anh em im lặng một lát.

“Em——” Giang Hành vừa định mở miệng, đột nhiên bị Giang Nguyên cắt lời.

“Chị dâu nhỏ, em không khỏe.” Giang Nguyên ôm bụng, nói một cách tội nghiệp, “Chị có thể ở nhà chăm sóc em không?”

Vốn dĩ Giang Nguyên đã bị lời của Giang Hành làm cho hoảng sợ, nên sắc mặt không tốt lắm, lúc này bắt đầu giả vờ bệnh, cũng có vài phần giống thật.

Giang Kỳ và Giang Quả Quả thì tinh ranh hơn, nói dối mà không chớp mắt, vì thế bị Ninh Kiều và Giang Hành phê bình vài lần, đang dần sửa đổi tật xấu này. Còn Giang Nguyên, cậu ấy không giỏi nói dối, rất dễ bị lộ, Giang Hành quay người che đậy ánh mắt lảng tránh của cậu ấy, kéo tay đỡ cậu ấy vào phòng.

Giang Nguyên cúi người, rên rỉ, cho đến khi nằm trong chăn, vẫn tự do phát huy khả năng giả bệnh.

Ninh Kiều rất lo lắng, vội vàng đi tìm thuốc trong vali cho cậu ấy, đó là thuốc mà Thường Phương Trạch đã chuẩn bị trước khi cô đến hòn đảo này.

“Em có bị sốt không?” Ninh Kiều hỏi.

Giang Nguyên nằm trong chăn, gần như nóng đến ngất đi, ra hiệu bằng ánh mắt cho anh cả, nhưng anh cả vì lo lắng cho chị dâu nhỏ mà phân tâm, không chú ý đến cậu ấy.

Loading...