Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 220

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:15:32
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh quan tâm đến công việc ở nhà trẻ của Ninh Kiều, nghe cô nhắc tới các bạn nhỏ. Mỗi bạn nhỏ đều có tính cách khác nhau, có đặc biệt ngoan, có dẻo miệng, sẽ ôm chân cô, nói cô giáo Ninh là giáo viên xinh đẹp nhất. Đương nhiên cũng có nghịch ngợm không nghe lời, đẩy ngã bạn nhỏ khác, bị phê bình còn không phục, đáng tiếc không có râu, bằng không là có thể hoàn mỹ thuyết minh cái gì gọi là thổi râu trừng mắt.

Ninh Kiều bắt chước cho Giang Hành xem, động tác biểu cảm giống như đúc.

Nhìn ra được, cô thiệt tình thích công tác này, thiệt tình thích bọn nhỏ.

“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, em cảm thấy, hẳn là em sẽ vẫn luôn ở nhà trẻ này. Nói không chừng sau này, em cũng sẽ biến thành và viện trưởng của bọn nhỏ.” Ninh Kiều chỉ đầu mình, tươi cười nghịch ngợm, “Tóc trắng xoá.”

“Sẽ không xảy ra ngoài ý muốn.” Giang Hành đột nhiên mở miệng.

Ninh Kiều sửng sốt một chút, ngay sau đó cười nói: “Em lại không phải nói sẽ ra ngoài ý muốn!”

Ninh Kiều nói về bọn nhỏ hơn phân nửa buổi tối.

Ngay từ đầu, còn tưởng rằng Giang Hành không quá hứng thú, nhưng sau đó cô phát hiện, doanh trưởng Giang thế mà nhớ kỹ tên tất cả các bạn nhỏ mà cô nhắc tới.

Ninh Kiều bật cười, duỗi người, đứng lên: “Không còn sớm, trở về phòng ngủ đi.”

“Ninh Kiều.” Giang Hành thấp giọng gọi, nắm lấy tay cô, “Lại nói với anh lát nữa.”

“Anh bị làm sao vậy?” Ninh Kiều rũ mắt nhìn anh, nhẹ giọng quan tâm.

Giang Hành không có trả lời mà nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: “Ở cùng anh một hồi.”

Anh tin ngày 9 tháng 5, cũng chính là ngày mai, anh sẽ bảo vệ cô thật tốt.

Dù có đánh đổi bằng tánh mạng của mình, cũng phải để cô sống sót.

Nhưng vận mệnh có thể bị thay đổi sao?

Tất cả đều không chắc chắn.

Ninh Kiều không rút tay lại.

Bọn họ là vợ chồng, thế mà vẫn có chút ngại ngùng khi nắm tay, nếu đỏ mặt rút tay lại, không phải càng ngại ngùng hơn sao?

Ninh Kiều không buồn ngủ.

Nên cứ thế mà ngồi bên anh, hai người tiếp tục nhìn lên bầu trời đầy sao.

“Chờ thêm một thời gian nữa, em muốn về An Thành nhìn xem. Trong thư anh em nói, bụng của chị dâu đã lớn, mọi người đều đang đoán, có người nói là con trai cũng có người nói là con gái.”

“Anh về cùng em.”

“Thật sao?” Ninh Kiều chớp chớp mắt, “Thật sự sẽ về cùng em sao?”

“Anh không phải Giang Quả Quả.” Giang Hành cười nhẹ, nhìn bàn tay đang bị anh nắm, “Không khoác lác.”

Đường về nhà rất khó đi, nhưng anh sẽ cùng Ninh Kiều đi.

Mỗi một bước trong tương lai, anh đều sẽ đi cùng cô.

—————————————————

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-220.html.]

Sáng sớm hôm sau, Ninh Kiều theo thói quen xé một tờ lịch.

Giang Hành xin lãnh đạo nghỉ ở nhà một ngày.

“Thật nhanh nha, đã đến ngày 9 tháng 5.” Giang Quả Quả nói, “Mấy ngày nữa sẽ đến một ngày đặc biệt.”

“Ngày gì vậy?” Giang Kỳ biết rõ cố hỏi.

“Đoàn văn công đến đây diễn nha!” Giang Quả Quả cười tủm tỉm, “Khẳng định sẽ có rất nhiều tiết mục xuất sắc, các chị trong đoàn văn công rất giỏi ca hát và khiêu vũ!”

Giang Nguyên rũ mắt.

Còn tưởng rằng em trai em gái nhớ rõ sinh nhật của cậu ấy.

“Trêu anh thôi!” Giang Quả Quả nhảy đến trước mặt Giang Nguyên, làm mặt quỷ.

“Sinh nhật của anh hai, tụi em làm sao quên được?” Giang Kỳ nheo mắt, “Đến lúc đó em sẽ làm cho anh một bàn đồ ăn ngon!”

Giang Nguyên có chút vui vẻ, khóe miệng bất giác giơ lên.

Quay đầu đeo lên cặp sách muốn đến trường học.

Nhưng Giang Hành nói: “Giang Nguyên, hôm nay em xin nghỉ, giúp anh một việc.”

Giang Nguyên kinh ngạc nói: “Em sao?”

Đôi mắt Giang Quả Quả trừng to như chuông đồng: “Em cũng muốn xin nghỉ!”

“Em cũng muốn xin nghỉ!” Giang Kỳ nhảy dựng, “Giúp anh cả làm việc.”

“Hai đứa giúp không được gì.” Giang Hành mở cửa, “Hai đứa đi học đi.”

Giang Quả Quả đem khuôn mặt nhỏ kéo đến còn dài hơn bài poker.

Cô bé và anh ba cùng nhau đá cục đá đi về phía trường học, rất không tình nguyện: “Việc gì mà Giang Quả Quả em không thể giúp?”

“Việc gì mà Giang Kỳ anh không thể giúp?” Giang Kỳ học theo.

Giang Quả Quả mím môi lại: “Việc Giang Kỳ không thể giúp có rất nhiều đâu!”

Hai anh em đều bị anh cả ghét bỏ, suy xét một phen, không cần lại thương tổn lẫn nhau.

Thời khắc mấu chốt này, anh ba cùng em út bị người khác ghét bỏ, nên chữa lành cho nhau.

Nhưng chữa trong chốc lát, đề tài lại vòng về lần nữa.

“Hai chúng ta không đáng tin chỗ nào chứ?” Giang Quả Quả ấm ức mà nói.

“Chúng ta có điểm nào làm người khác tin tưởng?” Giang Kỳ hỏi lại.

“Cũng đúng……”

“Đi học thôi!”

Loading...