Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 219

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:15:31
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không sao, tôi hiểu.” Đồng chí nữ nói, “Khoảng thời gian trước tôi đi công tác, cùng lãnh đạo đến Nam Thành, Lăng Thành còn có mấy nơi khác, cùng các đồng chí ở tổ an ủi của địa phương đi thăm người nhà của những liệt sĩ đã hy sinh. Sau khi về cũng bận, cũng chưa lo lắng, lần trước mới nghe nói anh nhận nuôi hai đứa trẻ. Phó doanh trưởng Đường, chúng tôi đều đang khen anh đấy, nói anh tốt bụng, rất hiếm có người nguyện ý đối xử với cháu mình tốt như vậy.”

“Là vợ tôi tốt bụng.” Đường Hồng Cẩm cười nói.

“Hai người đều tốt.” Đồng chí nữ lại nói, “Đúng rồi, chúng tôi cùng tổ an ủi còn đến An Thành: quê nhà của anh. Chính là liệt sĩ Đồng Thành Nghĩa mà anh biết đấy, cha mẹ anh ta rất đáng thương, chuyện lúc trước——”

Đoàn Đoàn và Viên Viên ngưỡng mặt nghe người lớn nói chuyện.

Lại là đề tài nghe không hiểu.

Chân bọn họ ngắn, đi chậm rì rì, đuổi theo bước chân của cậu với dì.

Đi một lát còn quay đầu lại, vẫy tay với Ninh Kiều.

“Hẹn gặp lại.” Ninh Kiều giơ lên khóe môi.

Đến nhà trẻ đã hai tháng rưỡi.

Cô cảm thấy Đoàn Đoàn và Viên Viên đang tiến bộ từng chút một, đây là việc đáng vui vẻ nhất.

——————————————

Giang Nguyên không nghe lời cũng không được, một bên là chổi lông gà của anh cả, một bên là chị dâu nhỏ lấy nhu thắng cương, cậu ấy biết chỉ có thể chăm chỉ học tập, mới có thể tránh được kiếp nạn này.

Nhưng ngồi trước bàn học, chữ trên sách giáo khoa thì Giang Nguyên biết nhưng lại không hiểu ý nghĩa, biết những con số nhưng lại không biết chúng ở cạnh nhau tạo thành đề toán, thì học chúng có ích lợi gì.

Bạn học Hạ Nguyệt Minh ngồi cùng bàn của Giang Nguyên nói: “Này đó đều là văn hoá, học xong liền thuộc về bản thân, cậu nói xem có thể có ích lợi gì?”

Giang Nguyên thở dài một hơi, chỉ vào một đề: “Đề này, cậu biết không?”

Hạ Nguyệt Minh cùng Giang Nguyên không thân, không thể xưng là bạn, nhưng giáo viên có nói, thân là bạn cùng bàn, bọn họ hẳn là giúp đỡ lẫn nhau.

Tuy rằng Hạ Nguyệt Minh không biết Giang Nguyên có thể giúp được gì cho bản thân.

Hạ Nguyệt Minh giảng cho Giang Nguyên cách giải đề này.

Giang Nguyên nghe không hiểu, sau một lúc lâu cũng không nói chuyện.

Vừa thấy trạng thái này của Giang Nguyên, liền biết là một cái hỏi đã hết ba cái là không biết.

Hạ Nguyệt Minh bất đắc dĩ nói: “Giang Nguyên, bây giờ cậu đừng giải đề lớp bảy, mấy đề này quá khó mà cơ sở của cậu chưa vững thì sao có thể hiểu được?”

“Vậy làm thế nào để vững?”

“Không biết, tôi lại không phải giáo viên.” Hạ Nguyệt Minh suy nghĩ, vẫn là không đành lòng nhắc nhở Giang Nguyên, “Nếu không cậu mượn mấy quyển sách giáo khoa của em gái xem đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-219.html.]

“Em gái tôi mỗi ngày đều phải xem sách.” Giang Nguyên nói.

“Tôi không nói sách giáo khoa của em gái cậu đang học mà là sách năm nhất cùng năm hai tiểu học.”

Mặt Giang Nguyên đen lại.

Qua tết, tuy rằng còn chưa tới sinh nhật nhưng dựa theo cách tính của mọi người trong khu người nhà, Giang Nguyên đã mười bốn tuổi. Bảo một đứa mười bốn tuổi như cậu ấy đi học lại kiến thức năm nhất cùng năm hai, như vậy không phải là ẩn ý cười nhạo.

Mà rõ ràng là xem thường.

“Không bằng cậu bảo tôi trực tiếp học lại cho nhanh.” Giang Nguyên trừng Hạ Nguyệt Minh một cái.

Dứt lời, Giang Nguyên lấy sách giáo khoa về, đặt trước mặt mình.

Kế tiếp, Hạ Nguyệt Minh nói gì với Giang Nguyên, cậu ấy cũng không phản ứng.

Hạ Nguyệt Minh nhíu mày.

Không biết lòng tốt của người khác!

———————————————

Ngày 9 tháng 5 năm 1974.

Ngày này khắc sâu vào trong xương cốt của Giang Hành, anh vĩnh viễn không quên.

Ngày này đời trước, Giang Hành hoàn toàn mất đi Ninh Kiều.

Đời này, từ lần đầu gặp cô cho tới bây giờ, anh đã chờ đợi suốt sáu tháng.

Trong sáu tháng này, đã xảy ra rất nhiều việc.

Hạnh phúc thường đến bất ngờ, anh không thể vui vẻ quá sớm, sợ tốt đẹp lướt qua trong giây lát như cát tuôn khỏi kẽ tay.

Ninh Kiều phát hiện, tối hôm nay, doanh trưởng Giang rất khác thường.

Nói đúng ra, trong khoảng thời gian này anh đều kỳ kỳ quái quái, nhưng đêm nay, càng thêm khác thường.

Anh cùng cô ngồi trong sân.

Mùa đông đã qua, bọn họ nghênh đón mùa xuân mùa vạn vật sống lại, gió nhẹ thổi tới, không còn lạnh lẽo mà mềm mại ôn hòa.

Dường như Giang Hành rất muốn ở bên cạnh cô.

Nhưng anh không nói nhiều, chỉ nghe cô nói.

Loading...