Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 218

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:15:29
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Buổi sáng em nghe Giang Nguyên và Giang Kỳ nói, hai chúng ta một người diễn mặt đỏ, một người diễn mặt trắng.” Ninh Kiều nhỏ giọng nói.

“Em là mặt đỏ, anh là mặt trắng?” Giang Hành hỏi.

Ninh Kiều gật đầu.

Giang Quả Quả đi ra rót nước, tiếp lời: “Mặt của chị dâu nhỏ mới trắng, anh cả diễn chính là mặt đen!”

Cô bé vừa dứt lời, không đợi anh cả phản ứng lại, lập tức “hưu” một tiếng chuồn vào nhà.

Giang Hành sờ sờ mặt: “Đen lắm sao?”

Ninh Kiều nhìn chằm chằm da thịt màu lúa mạch khỏe mạnh của anh, nghiêm trang mà nhìn.

Sau hồi lâu, cô mới khó xử mà nói: “Nói thẳng ra thì quá……”

———————————

Đảo mắt liền tới tháng 5.

Toàn bộ ký ức mà Ninh Kiều có về cốt truyện dường như chỉ dừng lại ở tháng 5. Trong cốt truyện không có cố ý nhấn mạnh điều này, nhưng cô từng nghe Giang Quả Quả nhắc qua, mùa hè ở hải đảo vô cùng nóng, mỗi ngày bọn nhỏ đều ngâm mình trong biển rộng, mấy thím từ sáng đến tối đều phải chạy đến bờ biển, nắm lỗ tai không ngừng mắng mấy đứa nhỏ.

Ở trong đầu của Ninh Kiều cũng không có những ký ức này.

Có lẽ cốt truyện chỉ viết đến tháng 5, câu chuyện liền kết thúc.

Tô Thanh Thời và Đường Hồng Cẩm là nam nữ chính của quyển truyện niên đại, bọn họ dần yêu nhau, cuộc sống của một nhà bốn người dần đi vào quỹ đạo, cùng nghênh đón kết tinh tình yêu của mình.

Tới đây, chuyện xưa liền kết thúc, cũng rất hợp lý.

Còn Ninh Kiều, cô nghĩ, câu chuyện của cô cùng Giang Hành còn có em trai em gái lại vừa mới bắt đầu.

Chẳng qua bởi vì cô không phải nữ chính, cốt truyện cũng không có miêu tả quá nhiều.

Cũng bởi vì cốt truyện đột nhiên kết thúc tại đây cho nên đối với tương lai, cô càng thêm chờ mong.

Lúc trước, khi Ninh Kiều làm công việc tại bộ phần hậu cần của trường tiểu học quân khu, cô sửa sang tư liệu rất nghiêm túc, đến cả đồng chí ở phòng hồ sơ còn khen ngợi vài câu. Bây giờ đến nhà trẻ, cảm giác được lạc thú cùng tính khiêu chiến cô liền càng thêm nghiêm túc, mỗi ngày suy nghĩ nên sắp xếp trò chơi như thế nào mới có thể khiến bọn nhỏ tận hứng, đồng thời vừa chơi đùa vừa có thể học tập.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-218.html.]

Nhà trẻ quân khu cách khu người nhà không xa, cô không đi xe đạp mà thường xuyên đi bộ đi làm.

Mỗi ngày tan học, nhìn phụ huynh đến đón con về nhà, nụ cười trên mặt họ khiến tâm trạng Ninh Kiều cũng như được thắp sáng theo.

Đa số đều là Tô Thanh Thời tới đón Đoàn Đoàn và Viên Viên.

Nhưng từ khi Ninh Kiều trở thành giáo viên nhà trẻ, cô ta không muốn đi đón, chỉ cần Đường Hồng Cẩm có thời gian việc này liền giao lại cho anh ta.

Lúc này, Đường Hồng Cẩm đứng ở ngoài nhà trẻ, vẫy tay với Đoàn Đoàn và Viên Viên.

Cũng không phải bạn nhỏ nào cũng chuẩn bị xong, có bé còn đang mặc áo khoác, vì dễ quản lý, tránh để bọn nhỏ đi lạc, viện trưởng Nhiếp thống nhất thời gian đưa đón, các bạn nhỏ xếp thành hàng rồi bảo vệ mới mở cửa, phụ huynh trật tự ngay ngắn mà tiến vào, ký tên rồi mới được dẫn con về.

Đặc biệt chú trọng.

Lúc này, Ninh Kiều cầm danh sách, đứng chờ ở lớp.

“Hiểu Hiểu, Hồng Kỳ,……” Ninh Kiều quay đầu lại nói với bọn nhỏ, “Còn có Đình Đình cùng Quốc Khánh, mặc áo khoác nhanh lên nào, cha mẹ đang đứng ở cửa chờ các em.”

Đoàn Đoàn và Viên Viên nhón mũi chân, nhìn thấy cậu của mình.

Một phút một giây chờ đợi nhưng vì có âm thanh vui vẻ của bọn nhỏ, vì thế cũng trở nên không quá dài lâu.

Theo yêu cầu của viện trưởng Nhiếp, đúng giờ thì bảo vệ mới mở cửa.

Đường Hồng Cẩm tiến lên, nhận bút Ninh Kiều đưa, đánh dấu cạnh tên của Đoàn Đoàn và Viên Viên, rồi nhẹ nhàng nói: “Làm phiền cô giáo Ninh.”

“Không có gì.” Ninh Kiều buông tay Đoàn Đoàn và Viên Viên ra, “Các em về với cậu đi.”

Đường Hồng Cẩm gật đầu, xoay người dẫn hai đứa trẻ đi, một người phụ nữ bên cạnh gọi anh ta lại.

Vị đồng chí này chính là làm việc ở bộ đội, cười nói: “Phó doanh trưởng Đường, lâu rồi không gặp anh.”

“Tôi thường xuyên tới đón cháu.” Đường Hồng Cẩm chỉ chỉ Đoàn Đoàn và Viên Viên, giới thiệu nói, “Đây là cháu ngoại của tôi, Đoàn Đoàn Viên Viên, mau chào dì đi.”

Đoàn Đoàn và Viên Viên trốn phía sau cậu.

“Bọn họ nhát gan.” Đường Hồng Cẩm giải thích.

Loading...