Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 216

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:15:25
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em cũng có thể chăm sóc cho Viên Viên……”

Thanh âm của hai đứa nhỏ nhỏ.

Ninh Kiều cười nói: “Em gái không thoải mái, anh trai sẽ chăm sóc, anh trai không thoải mái, em gái cũng sẽ chăm sóc. Nhưng nếu cả hai đều không thoải mái là không thể chăm sóc cho nhau nha.”

“Cho nên phải yêu quý sức khoẻ của mình.”

Cuối cùng, Đoàn Đoàn và Viên Viên cũng nghe lọt được.

Bọn họ cầm muỗng, bắt đầu nghiêm túc ăn cơm.

Hoạt động sau cơm trưa sẽ do Lục Từ Từ hướng dẫn bọn họ.

Lúc này không thể chơi trò chơi vận động mạnh, mọi người an tĩnh chơi trong chốc lát là đến giờ ngủ trưa.

Chỗ ngủ trưa của các bạn nhỏ là một căn phòng rất lớn.

Nơi này có bày rất nhiều giường đôi, mỗi người có vị trí riêng, sau khi vào phòng liền đi về hướng giường đệm của mình.

Muốn ngủ trưa phải cởi giày, còn phải cởi áo khoác, bởi vì giường rất nhỏ, sau khi cởi áo khoác xong, phải cất vào tủ chứa đồ của bọn nhỏ.

Đây đều là thói quen tốt mà Lục Từ Từ tập cho bọn nhỏ từ sớm.

Ngày đầu Ninh Kiều đi làm, chỉ cần đi theo học tập, vừa học, vừa nghe Lục Từ Từ dặn dò một số điều cần chú ý.

Đoàn Đoàn và Viên Viên gấp áo khoác xong liền cho vào tủ chứa đồ.

Cất áo khoác xong, quay đầu lại xem các bạn nhỏ khác còn đang gấp quần áo, bọn họ liền đứng bên cạnh chờ.

Chờ mấy bạn nhỏ khác cũng gấp xong, Đoàn Đoàn và Viên Viên liền giúp bọ họ cất vào tủ chứa đồ, để chân trần chạy trên mặt đất, tay chân nhẹ nhàng, động tác không lớn.

Ninh Kiều hỏi: “Là mỗi ngày đều có hai đứa nhỏ phụ trách sửa sang lại áo khoác để vào tủ sao?”

“Không phải, thông thường là việc của ai thì tự người đó làm.” Lục Từ Từ nói, “Nhưng tính tình của Đoàn Đoàn và Viên Viên khác với mấy bạn nhỏ khác, bọn họ cố ý giúp đỡ người khác. Có thể là bởi vì chuyện trước kia, mới trở nên hiểu chuyện như bây giờ.”

Đoàn Đoàn và Viên Viên giúp các bạn nhỏ khác xong, ngồi trở lại giường đệm của mình.

Chân bọn họ dẫm trên mặt đất hồi lâu nên có chút bẩn, lúc này nâng lên, dùng tay nhỏ phủi phủi bụi.

Một đứa trẻ tên Tiểu Bàn dùng hai tay cạo cạo má: “Dơ vậy mà cũng không rửa chân, quá xấu hổ.”

Viên Viên nhẹ giọng nói: “Phủi sạch rồi.”

Cô bé nâng gót chân lên, cho Tiểu Bàn xem: “Không dơ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-216.html.]

Lục Từ Từ đi lên phía trước: “Tiểu Bàn, đến giờ ngủ trưa rồi mà còn ồn ào nhốn nháo sao? Nằm yên.”

Tiểu Bàn bị phê bình, thành thật mà trở lại trong ổ chăn.

Đoàn Đoàn và Viên Viên cũng xốc chăn lên, chui vào ổ chăn ấm áp.

Ninh Kiều nhìn dáng vẻ hiểu chuyện của bọn họ, tâm trạng có chút chua xót.

Thân là giáo viên của bọn nhỏ, cũng không chỉ để lấy tiền lương, đến giờ là về, hẳn là nên có trách nhiệm. Cô hy vọng bản thân có thể giúp Đoàn Đoàn và Viên Viên, cùng các bạn nhỏ khác trong nhà trẻ.

Bọn nhỏ cũng không phải chỉ cần ăn uống no đủ mà lớn lên.

Điều quan trọng hơn, là vui vẻ mà lớn lên.

————————————

Khi Đường Hồng Cẩm về đến nhà, Tô Thanh Thời đang ở trong phòng.

Nghe thấy tiếng động, Tô Thanh Thời mới đóng ngăn kéo, bước nhanh từ trong phòng ra ngoài, sắc mặt không quá tự nhiên.

“Đoàn Đoàn Viên Viên, hỏi xem hôm nay mợ có vui vẻ không?” Đường Hồng Cẩm nói.

Đoàn Đoàn và Viên Viên nghe theo.

Trên mặt Tô Thanh Thời treo vài phần ý cười.

Chờ lúc bọn nhỏ đi rửa tay ăn cơm, Đường Hồng Cẩm hỏi: “Em có chỗ nào không thoải mái không? Con của chúng ta có ngoan không?”

Tô Thanh Thời đặt tay trên bụng nhỏ của mình: “Bụng còn chưa có phồng lên, thai nhi có thể lớn bao nhiêu? Ngoan hay không gì chứ.”

Đường Hồng Cẩm cười: “Anh đi nấu cơm.”

Tô Thanh Thời đi theo phía sau, muốn nói lại thôi.

“Làm sao vậy?”

Tô Thanh Thời nhéo vạt áo, thấp thỏm khác hẳn thường ngày: “Có phải anh biết vừa rồi em đang làm gì trong phòng không?”

“Xem ảnh của Đồng Thành Nghĩa.” Đường Hồng Cẩm nói.

Tô Thanh Thời ngẩn ra một chút, nhất thời không tiếp lời.

“Không sao, anh hiểu.” Đường Hồng Cẩm nói, “Anh đi nấu cơm.”

Tô Thanh Thời nhìn theo bóng lưng Đường Hồng Cẩm.

Loading...