Trọng Sinh Ta Xé Nát Kịch Bản Nữ Phụ - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:45:16
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những tia chớp tím cuộn trào trong tầng mây đen kịt.
Ta chuẩn sẵn sàng, nhảy vọt lên trung.
Thiên kiếp tổng cộng ba chín hai mươi bảy đạo lôi điện, nếu thể sống sót hai mươi bảy luồng sét , sẽ phi thăng thượng thần.
Ở đạo lôi cuối cùng, kẻ khác ám toán.
Để né tránh đòn đ.á.n.h lén đó, suýt chút nữa sét đ.á.n.h đến mức thần hồn trọng thương.
May mắn , chiếc sừng mới nhú đỉnh đầu giúp đỡ lấy cú đ.á.n.h đó.
Ta thuận lợi vượt qua lôi kiếp, từ xà nhỏ lột xác thành tiểu long.
Từ nay về , tứ hải bát hoang thêm một vị thượng thần là .
Rõ ràng là chuyện vui, nhưng chẳng thể nổi.
Vì sự cố bất ngờ mà vô cùng suy yếu.
Ta ôm lấy chiếc sừng tàn phế mọc thương đầu mà về.
Chợt thấy Phượng Ly đang cách đó xa.
Cảm giác trong lòng thật kỳ lạ.
Ta thế mà hy vọng hồi tâm chuyển ý.
Ta mong sẽ với rằng phát hiện pháp bảo do lấy, rằng trách lầm .
Thế nhưng vẫn như ngày hôm , thô bạo giật lấy bàn tay đang ôm chiếc sừng tàn của .
"Tang Du, nếu độ kiếp xong thì nên trả pháp bảo cho Uyển Uyển ."
"Còn nữa, hôn ước của chúng rõ ràng hủy bỏ , đừng khắp nơi Uyển Uyển nữa."
"Ta Uyển Uyển vì mà trở thành trò cho tứ hải bát hoang."
Máu từ chiếc sừng tàn đầu chảy dọc theo khóe mắt , giận đến run .
Thất vọng lên đến đỉnh điểm.
Ta một tràng dài để minh oan cho bản , nhưng lời đến cửa miệng biến thành một nụ đắng ngắt.
Không cần thiết nữa , tin thì một chữ cũng là thừa thãi.
"Phượng Ly, chuyện gì cũng bằng chứng."
"Ta lấy pháp bảo của Tô Uyển Uyển khi nào?"
"Ta Tô Uyển Uyển khi nào?"
"Tại vì mà nàng trở thành trò của tứ hải bát hoang?"
"Phụt!"
Khí huyết công tâm, phun một ngụm m.á.u tươi.
"Chính là trộm pháp bảo của nàng , nếu thể thuận lợi độ kiếp như !"
"Muội rêu rao khắp nơi rằng Uyển Uyển cướp vị hôn phu của ! nàng rõ ràng chẳng gì cả!"
"Sư tôn tất cả những gì với Uyển Uyển ."
"Nếu vẫn hối cải thì hãy đến vùng đất Tây Hoang mà canh giữ vực thẳm, tự suy ngẫm !"
Khi mở mắt nữa, Phượng Ly ném đến vùng Tây Hoang.
Dưới vực thẳm của Tây Hoang đang phong ấn Ma vương đầy tội ác.
Nơi cỏ mọc nổi, trong vòng trăm dặm một bóng .
Ta dùng pháp lực miễn cưỡng cầm m.á.u cho .
Nghĩ đến Phượng Ly, tức đến mức sắp bốc khói đầu.
"Phượng Ly! Đồ gà rừng mọc lông phượng hoàng nhà ngươi!"
"Cái đồ đại ngốc!"
"Ngươi..."
Ta còn kịp c.h.ử.i cho hả giận thì mơ hồ cảm thấy phía một đôi mắt đang chằm chằm .
Chỉ thấy một nam t.ử áo đen đang thong dong tựa lưng cành cây khô.
Hắn ngáp một cái, dụi dụi mắt vẻ ngái ngủ, đó định thần .
"Tang Du?"
"Xà nhỏ? Sao mọc sừng ?"
Nghe gọi tên , chăm chú một lúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ta-xe-nat-kich-ban-nu-phu/chuong-3.html.]
Trông cũng khá bảnh bao, tiếc là thuộc ma tộc.
Ngũ quan tuấn lãng, đôi môi mỏng khẽ mím, gương mặt góc cạnh rõ ràng.
Ta vận pháp lực thử, tên nguyên hình là một con hổ.
Trong ký ức của , chẳng con hổ nào quen cả.
Ta cảnh giác điều chỉnh trạng thái, để nhận đang thương.
Nếu bây giờ đ.á.n.h với ma tộc, cơ hội thắng của quá thấp.
"Ngươi quen ?"
Hắn ngẩn một chút, bật thành tiếng.
"Xà nhỏ, chẳng ban nãy còn đang c.h.ử.i đổng như bà hàng tôm hàng cá ?"
"Giờ bày cái vẻ đoan trang giả tạo của thần tiên gì?"
Hắn nhảy xuống khỏi cây khô, từng bước tiến gần .
Ngày đầu tiên phi thăng đụng một tên ma tộc đạo hạnh cao hơn .
Ta ma khí trói buộc, thể cử động.
"Đừng động đậy!"
Ta trân trối há miệng về phía ...
là tức c.h.ế.t mà.
Ta vất vả lịch kiếp thành thượng thần, giờ sắp một con hổ ăn thịt ?
Ta nhắm c.h.ặ.t mắt, hạ quyết tâm.
Chuẩn nghịch chuyển tiên pháp để cùng đồng quy vu tận!
Thế nhưng cảm giác đau đớn trong tưởng tượng ập đến.
Ta chỉ thấy chiếc sừng đầu mát lạnh... còn dễ chịu.
Ta muộn màng nhận , tên thế mà đang l.i.ế.m vết thương cho .
Ta thể cảm nhận rõ ràng vết thương sừng đang khép , ngưa ngứa.
Nước bọt của hổ thể chữa thương, quả nhiên danh bất hư truyền.
Sau khi chữa thương cho xong, hổn hển rời khỏi chiếc sừng của , lẽ là do mệt.
Thấy mệt như , quyết định tạm thời bỏ qua định kiến với ma tộc.
"Tang Du, thực sự nhớ ?"
Ta thêm nữa, lắc đầu, thực sự chẳng ấn tượng gì.
"Vừa , cảm ơn ."
Hắn gì thêm, chỉ đột nhiên lấy từ trong túi một quả Nguyệt Hồn, ung dung ăn một cách ngon lành.
Quả Nguyệt Hồn là đặc sản của núi Ô Vân.
Hồi nhỏ, để tranh giành quả Nguyệt Hồn mà đ.á.n.h với con mèo béo trong núi suốt ngày.
kể từ khi đến Hành Sơn tông, bao giờ ăn nữa.
Sư tôn quả Nguyệt Hồn mang sẵn ma khí, tu tiên nên ăn.
Ta , thèm đến mức nuốt nước miếng ừng ực.
"Xà nhỏ, tu tiên nên ăn nữa đúng ?"
"Đáng đời! Ai bảo cướp quả của suốt một trăm năm gì!"
"Muội cứ ăn , coi như cho đỡ thèm."
Trong ký ức của , con mèo béo ngày ngày tranh giành quả Nguyệt Hồn với hồi nhỏ dần dần trùng khớp với nam t.ử mắt.
"Huynh là cái tên lông xù nổi cáu đó ?"
"Chẳng là một con mèo béo ?"
Hắn bây giờ cao gầy trai, chẳng ai thể liên tưởng con mèo béo lông xù năm nào với đàn ông .
Hắn đang ăn quả Nguyệt Hồn thì suýt chút nữa lời cho sặc.
"Này! Ai là đồ lông xù nổi cáu hả? Ta tên hẳn hoàng, Dung Chỉ!"
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Ta bao nhiêu , là hổ! Ta là vua của núi Ô Vân!"
"Cái con xà nhỏ ..."
Hắn giơ tay gõ nhẹ đầu , giống hệt như lúc nhỏ .