Trọng Sinh Ta Xé Nát Kịch Bản Nữ Phụ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:41:13
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau gặp gỡ bên hồ suối nước nóng ngày hôm đó, Phượng Ly một nữa biến mất khỏi cuộc sống của .

Ngày đại hôn vốn định nay trở nên xa vời vợi.

Chẳng bao lâu nữa sẽ đến ngày đối mặt với lôi kiếp.

Nếu thể tiến hành tu luyện đôi, chắc bản thể thuận lợi phi thăng .

Để tăng thêm cơ hội vượt qua thiên kiếp, quyết định tìm Phượng Ly một chuyến nữa.

Tiểu tiên nga ở Tam Thanh cung với rằng Phượng Ly thượng thần đang ở trong hoa viên, dùng tiên lực để nuôi dưỡng hoa Băng Phách.

Khi thấy điều đó, tim bỗng hẫng một nhịp.

Hóa , vẫn còn quan tâm đến ?

Ta bước hoa viên, nhưng chút ngỡ ngàng khi thấy tất cả hoa Băng Phách đều hái xuống.

Chẳng lúc Phượng Ly sẽ đợi ngàn năm dùng hoa để ủ rượu cho ?

Phượng Ly lưng về phía , đang dùng hoa Băng Phách để một thứ gì đó.

chắc chắn đó là ủ rượu.

"Phượng Ly!"

Ta tiến lên một bước, mật khoác lấy cánh tay của Phượng Ly.

Hắn chút bất đắc dĩ gỡ tay .

"Tang Du, đừng nghịch nữa. Ta đang cao Băng Phách."

Cao Băng Phách ?

Ta thứ cao tác dụng thần kỳ trong việc xóa mờ các vết sẹo.

Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh cánh tay đầy những vết thương của Tô Uyển Uyển.

"Là cho Thất sư tỷ ?"

Phượng Ly im lặng một lát, khẽ ừ một tiếng.

"Vậy còn rượu Băng Phách của thì ?"

Ta nhận câu trả lời cho câu hỏi , nhưng sẽ chẳng bao giờ uống hớp rượu Băng Phách đó nữa.

"Tang Du, nàng vẫn luôn vội vàng cùng đại hôn."

"Là để thuận lợi vượt qua lôi kiếp đúng ?"

.

Trước đây xác thực là vì độ kiếp nên mới cố ý tiếp cận Phượng Ly.

Hắn vốn thuộc tiên tộc, dung mạo tuấn tú, pháp lực cao cường.

Phụ của còn là Uyên Thượng đế quân, thế vô cùng cao quý.

Nếu thể ôm chiếc đùi vàng , cuộc đời yêu tộc của coi như mỹ.

Thế nhưng trong quá trình ở bên , hình như thực sự nảy sinh tình cảm với .

"Ta..."

Ta định mở lời thì Phượng Ly ngắt ngang.

"Thôi , dù cũng còn quan trọng nữa."

"Tang Du, xin , thể cưới nàng."

" vẫn sẽ giúp nàng độ kiếp."

Phượng Ly lật tay lấy một viên tiên đan.

"Thứ vốn là để bồi bổ cơ thể cho Uyển Uyển, nhưng ngày lôi kiếp của nàng sắp tới , nàng cứ cầm lấy mà dùng ."

Ta viên tiên đan trong tay , đôi mắt lạnh lùng bạc bẽo .

Hừ, loại yêu quái trọng sĩ diện hơn trọng mạng sống ?

Không, .

Ta nhận lấy thứ gọi là phí bồi thường tổn thất tinh thần từ tay Phượng Ly, trực tiếp nhai ngấu nghiến.

Viên tiên đan , mà đắng chát đến thế.

Con đường tu luyện đôi còn hy vọng nữa.

Thế nhưng lôi kiếp , bắt buộc gánh chịu cho bằng .

Mẫu từng với rằng, những lúc lòng đầy mê thì hãy sách thật nhiều.

Vậy là xách theo bình rượu Băng Phách, tìm đến Thiên Thư quán.

"Xà nhỏ, sách mà còn mang theo cả rượu thế ?"

Người lên tiếng hỏi là Cửu sư của , Phong Minh.

Trong ký ức ở kiếp , và Phong Minh mối quan hệ vô cùng thiết.

Bởi vì Phong Minh là một con cửu vĩ hồ, cùng với là hai yêu tộc duy nhất ở Hành Sơn tông.

Ta khinh khi vì phận yêu loại, những khổ cực đó, Phong Minh đều thấu hiểu.

Huynh cũng vì thế mà đặc biệt thu , chọn một công việc thanh tịnh là chuyên trách quản lý Thiên Thư quán.

Sau khi trọng sinh, cần cù nỗ lực, ngày ngày đều ngâm trong Thiên Thư quán.

Qua vài , và Phong Minh trở nên thiết như xưa.

Giữa thiên vạn thượng thần của tiên tộc, khuyên đừng chỉ treo một cái cây là Phượng Ly.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ta-xe-nat-kich-ban-nu-phu/chuong-2.html.]

Đang dở câu chuyện, bỗng nhiên nhắc đến Tô Uyển Uyển.

"Thất sư tỷ khi trở về cũng thường xuyên đến Thiên Thư quán ."

"Nhìn dáng vẻ nỗ lực đó của tỷ , thật sự giống lúc ban đầu."

Rất giống .

Ta chợt hiểu tại lúc thể lay động trái tim khô héo suốt mấy trăm năm của Phượng Ly.

Đường nét gương mặt quả thực ba phần tương đồng với Tô Uyển Uyển.

Thật nực , thật sự quá nực .

Ban đầu coi Phượng Ly là công cụ để lợi dụng, cuối cùng phát hiện chính mới là một món công cụ sống sờ sờ.

Ta ở Thiên Thư quán vài ngày, cho đến khi uống cạn bình rượu Băng Phách cuối cùng.

Ngày nào Phong Minh cũng rằng hôm nay Tô Uyển Uyển tới Thiên Thư quán, nhưng chẳng bao giờ chạm mặt nàng .

Ta càng chú ý đến ánh mắt cực kỳ dịu dàng của Phong Minh mỗi khi thốt cái tên Tô Uyển Uyển.

Ta vẫy vẫy tay với Phong Minh.

"Nước đến chân mới nhảy, bế quan đây."

Có lẽ là đen tình đỏ nghiệp.

Lần nhảy đúng lúc, nút thắt tu vi khai thông, việc độ kiếp coi như nắm chắc.

Ta quan đúng một ngày khi lôi kiếp giáng xuống.

Theo bản năng, chia sẻ niềm vui với Phượng Ly.

Không ngờ rằng, thực sự thấy Phượng Ly.

Ta tin mắt , dụi mắt mấy , thấy Tô Uyển Uyển đang nắm c.h.ặ.t t.a.y .

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Đi cùng bọn họ còn cả Phong Minh.

Lúc Tô Uyển Uyển mang vẻ mặt đầy ủy khuất, níu lấy ống tay áo của Phượng Ly, lắc đầu lộ vẻ quế nồng đậm.

Phượng Ly với ánh mắt đầy giận dữ.

"Tang Du, trả pháp bảo sư tôn tặng cho Uyển Uyển ngay."

Pháp bảo gì cơ?

Sư tôn sớm đòi món pháp bảo đó từ chỗ để đưa cho nàng mà.

Trong lúc còn đang ngơ ngác, Phong Minh cũng lên tiếng, giọng tràn đầy sự chán ghét và chất vấn dành cho .

"Xà nhỏ, món pháp bảo đó là chuyên dùng để chữa thương cho Thất sư tỷ."

"Muội thể vì độ kiếp mà ăn cắp pháp bảo của Thất sư tỷ , đừng mặt yêu tộc chúng ."

Ta hiểu rõ câu chuyện .

Tô Uyển Uyển tự mất pháp bảo, đó đổ hết tội lên đầu .

Trông giống kẻ chuyên gánh họa cho khác lắm ?

Tô Uyển Uyển bất chợt đỏ hoe mắt tiến lên phía , ngăn cản Phượng Ly và Phong Minh đang chuẩn rút kiếm tương hướng.

"A Ly, Minh Minh, hai đừng nữa, đừng để tổn thương tình cảm đồng môn."

A Ly? Minh Minh ?

Ta nổi hết cả da gà, gọi mới thiết .

Tô Uyển Uyển cướp Phượng Ly, giờ cướp mất cả bạn nhất của là Phong Minh.

Nếu đau lòng thì đó là dối.

"Ta lấy."

Ta ngạo nghễ ngẩng cao đầu, lưng định rời .

Thế nhưng Phượng Ly hung bạo tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay .

"Nếu món pháp bảo đó, thể đột phá tu vi trong thời gian ngắn như ?"

Hắn thậm chí còn tung uy áp để đe dọa .

"Tang Du, đừng phá hủy chút cuối cùng của trong lòng ."

Tốt ?

Hừ.

Ta là một con rắn nhỏ thuộc yêu tộc, độc ác vốn là dấu ấn khắc sâu trong linh hồn .

Ta thật sự sắp chọc tức đến mức bật .

Phượng Ly và Phong Minh đúng là hai kẻ đại ngốc.

Ta bế quan lâu như , lấy thời gian rảnh rỗi mà trộm pháp bảo?

"Tang Du, vì chuyện nhỏ phiền đến sư tôn, nhất nên giao món pháp bảo trộm đây."

Phượng Ly khăng khăng khẳng định là trộm.

Hắn thậm chí thèm điều tra, cũng chẳng đưa bằng chứng gì, chỉ vì đột phá nút thắt tu vi mà mặc định là lấy cắp.

Ta hất mạnh tay , dùng pháp lực chân dịch chuyển tức thời đến cửa điện.

"Ta một nữa, món pháp bảo đó do lấy."

"Các báo cáo sư tôn thì cứ việc."

"Ngày mai độ kiếp, hiện tại rảnh ở đây chơi đùa cùng các ."

Loading...