Trọng Sinh: Ta Không Làm Thế Thân Cho Thanh Mai Của Hắn - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:38:06
Lượt xem: 77
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4frYGPq113
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế nhưng Thẩm Nhạn chỉ lặng lẽ đó nàng diễn kịch, rút bội kiếm chỉ thẳng bụng của nàng , nhẹ giọng hỏi.
"Nói như , hề mang thai, cũng chẳng liên quan gì đến ?"
Diệp Lưu Doanh vội vàng gật đầu, lóc đến mức hoa lê đái vũ.
"Đương nhiên , A Nhạn, và tình đầu ý hợp, tại bỏ mặc gả mà dây dưa với loại chứ?"
"Chắc chắn là Tô Lan Vi, nàng bất mãn chuyện chúng thành nên mới..."
Diệp Lưu Doanh nức nở nép lòng Thẩm Nhạn, Ngạn An ghen tuông đến mức đôi mắt gần như phun lửa, đột ngột phắt dậy.
"Ta ngờ nàng là loại nữ nhân như thế !"
"Lúc nàng dỗ dành đưa tiền cho nàng mua sắm trang sức y phục thì lời ngon tiếng ngọt, khiến vui sướng đến mê , cùng nàng mưu tính tương lai của chúng , giờ nàng phủi sạch quan hệ ?"
"Ta cho nàng , bao giờ chuyện đó !"
Quản gia sớm giải tán quan khách, trong khoảnh sân vắng lặng chỉ còn ba đối chất.
Ngạn An chằm chằm Diệp Lưu Doanh.
"Doanh Doanh, cho nàng cơ hội cuối cùng, nàng và rốt cuộc là quan hệ gì?"
Diệp Lưu Doanh hạ quyết tâm, c.h.ế.t cũng thừa nhận.
"Ta và ngươi là cách biệt mây bùn, ngươi chẳng qua chỉ là một thị vệ cận của A Nhạn, cho dù ái mộ thì cũng thể vu khống như thế, phá hỏng hôn lễ của chúng !"
"Được, cho một câu cách biệt mây bùn."
Đôi mắt Ngạn An đỏ vẩn lên, dường như tay với Diệp Lưu Doanh.
"Đủ , đây nơi để các loạn."
Thẩm Nhạn lạnh lùng lên tiếng.
"Người , giải đôi cẩu nam nữ địa ngục canh giữ cẩn thận. Chờ tìm tung tích của Lan Vi về sẽ tính sổ với bọn chúng ."
"A Nhạn, là chính thê danh chính ngôn thuận của ! Chúng thánh chỉ ban hôn của bệ hạ, thể đối xử với như !"
"A Nhạn!"
Tiếng gào khản đặc của Diệp Lưu Doanh tan biến nơi cuối con đường nhỏ.
Sắc mặt Thẩm Nhạn âm trầm, xé nát bức thư sang quản gia.
"Chuẩn ngựa, đến Tô gia."
Thẩm Nhạn còn chẳng kịp hỉ phục, một đường cưỡi ngựa phi nước đại đến cửa Tô phủ.
Người con gái ngày thường vẫn luôn hớn hở mở cửa cho còn thấy , ngay cả phủ môn cũng đóng c.h.ặ.t, dường như lâu ở.
Hắn vội vàng túm lấy một canh cổng ở gần đó.
"Nhà ?"
"Ồ, vị thiên kim nhà từ trong cung trở về liền kinh hãi, đó mắc bệnh tâm thần, nhà đưa tiểu thư về quê cũ để tĩnh dưỡng ."
Một câu nhẹ bẫng của canh cổng mà tựa như ngàn cân đ.á.n.h mạnh tim Thẩm Nhạn.
Từ trong cung trở về... là cái ngày oan uổng nàng ?
Kẻ thực sự tư thông với ngoại nam là Diệp Lưu Doanh, kẻ dồn khác chỗ c.h.ế.t cũng là Diệp Lưu Doanh, là trách lầm Tô Lan Vi.
Thế nhưng canh cổng cũng quê cũ của Tô phủ ở , Thẩm Nhạn cũng chẳng để tìm nàng.
Nàng cứ như đột ngột biến mất khỏi sinh mệnh của , như thể từng xuất hiện bao giờ.
Ta theo cha trở về quê cũ, tĩnh dưỡng suốt một thời gian dài.
Ký ức kiếp chính tay Thẩm Nhạn b.ắ.n c.h.ế.t và nỗi ám ảnh suýt kẻ khác nhục ở kiếp cứ đan xen trở thành những cơn ác mộng.
Tinh thần mỗi ngày đều một thời gian dài bên bờ vực sụp đổ.
cũng may vượt qua .
Ở nơi trấn nhỏ , thường xuyên đến lâu kể chuyện, thỉnh thoảng ban thưởng ít bạc vụn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ta-khong-lam-the-than-cho-thanh-mai-cua-han/chuong-5.html.]
Một chén bất chợt đẩy đến mặt .
Vị kể chuyện khẽ mỉm xuống, đôi mắt sáng tựa tinh tú lấp lánh .
"Long Tỉnh mới hái, cô nương nếm thử xem."
"Đa tạ."
Ta khẽ gật đầu, nhưng vẫn ý định rời mà cứ mỉm chăm chú.
Ta cảm thấy chút tự nhiên, cho đến khi đột nhiên gọi tên cúng cơm của với giọng điệu đầy oán trách.
"Đoàn Đoàn."
"Nhiều năm gặp, nàng thật sự quên sạch sành sanh ."
Ta cảm thấy da đầu tê rần.
Người mặt chính là thanh mai trúc mã thuở nhỏ của , Bùi Thư Dật. Khi còn bé ăn uống chút tròn trịa đáng yêu nên nhà thường gọi là Đoàn Đoàn, cũng gọi theo, còn thích nhéo má .
chẳng bao lâu dời nhà , chúng từ đó từng gặp .
Giờ đây trưởng thành, dáng cao ráo, khí chất thư hương đặc trưng càng thêm thu hút.
Hình ảnh khác xa với nhóc năm xưa chỉ bắt nạt , bắt bướm để dọa sợ phát .
"Không tin ?"
Hắn thong thả nhặt một quả khô bỏ miệng, híp mắt .
"Nàng lúc nhỏ vốn thích kể chuyện, nên đặc biệt trở về mở lâu , chờ nàng suốt mười mấy năm ."
"Thật may mắn, chờ ."
"Lễ vật sinh thần những năm qua kịp bù đắp, là tặng lâu cho nàng nhé?"
Đôi mắt sáng lên, bỗng nhiên nảy sinh hứng thú.
Hắn bật thành tiếng.
"Vẫn giống hệt ngày xưa, đúng là một tiểu tài mê, tặng lâu là lập tức nhận ngay đúng ?"
Ta mím môi khẽ.
"Bùi Thư Dật, những năm qua ?"
Hắn chống cằm , đôi mắt chớp chớp.
"Đi biên cương ải bắc, tuyết sơn biển lớn. Tất cả những nơi nàng thể nghĩ đến và cả những nơi nàng thể nghĩ tới, đều qua."
"Những câu chuyện nàng và cả những chuyện nàng từng qua, đều ghi nhớ kỹ, như mới thể kể cho nàng ."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Hắn những năm qua tòng quân theo nghiệp cha, nhận ít khen thưởng.
Hắn cũng từng đến hoàng thành tìm .
thành danh vì Thẩm Nhạn mà sống c.h.ế.t , nghĩ chắc tìm nhầm .
Trong trí nhớ của , là kẻ ngốc vì tình mà khốn đốn như , thế là lập tức đầu rời .
Ta chút cạn lời, nhưng những gì là sự thật.
"Được , phồng má tức giận thế ."
Bùi Thư Dật buồn lấy đôi đũa khẽ chọc má , đột nhiên nghiêm túc .
"Ta thật lòng đấy, chỉ kể chuyện thôi, tòa lâu đang thiếu một vị nữ chủ nhân tính toán sổ sách."
"Nàng hứng thú ?"
Ánh mắt rực cháy đầy ý , nhưng đầu ngón tay theo thói quen vân vê chén .
Đó là động tác khi đang vô cùng căng thẳng.
Ta ngẩn ngơ trong thoáng chốc, vành tai bỗng chốc đỏ bừng.
Người như chứ.