Dù thì vài ngày nữa ý chỉ của bệ hạ cũng sẽ truyền xuống mà thôi.
Ta vài bước, từ xa thấy mấy vị hảo hữu đang tới đây.
Bọn họ vui vẻ vẫy tay với , khi thấy thánh chỉ trong tay thì sững sờ, vây quanh và Thẩm Nhạn, líu lo hỏi han.
"Bệ hạ ban hôn cho hai ? Thật chẳng dễ dàng gì!"
"Lan Vi theo đuổi phía ngươi bao nhiêu năm nay, ngươi sớm nên cho một cái danh phận ."
Đáy mắt Thẩm Nhạn hiện lên một tia giận dữ, vội vàng mỉm lắc đầu giải thích.
"Không , đây thánh chỉ ban hôn của chúng ."
Sắc mặt Thẩm Nhạn dịu đôi chút, tùy tiện bịa một lý do để giải thích.
Thế nhưng bọn họ đều tin, nghi hoặc hai chúng .
"Làm thể là ngẫu nhiên gặp ? Tình cảm Lan Vi dành cho ngươi những năm qua chúng đều thấu mà."
"Phải đó, hai năm kỳ thu săn ngươi nước sông cuốn , chính Lan Vi liều mạng cứu ngươi về."
"Năm ngoái ngươi ám sát trúng độc tính mạng treo sợi tóc, cũng là Lan Vi quỳ suốt ba ngày ba đêm, cầu xin thần y ở ẩn nhiều năm tay, còn bản mang căn bệnh gốc suốt đời..."
Thẩm Nhạn im lặng gì, quăng một câu tìm Diệp Lưu Doanh rời khỏi nơi đó.
Ta chút xuất thần.
Hóa từng yêu sâu đậm đến thế, yêu đến mức thể hy sinh cả tính mạng.
kiếp chỉ sống thật , bất kỳ vướng bận gì với nữa.
Ta thu liễm tâm tư, mỉm giải thích.
"Thẩm Nhạn một lòng si tình với Diệp tiểu thư, cho dù bệ hạ ban hôn, cũng nên là đôi bích nhân mới đúng."
Chính miệng những lời như , đưa cái tên thánh chỉ, bọn họ cuối cùng cũng xua tan nghi ngờ.
"Thẩm Nhạn thành với Diệp Lưu Doanh? Gia đình thể đồng ý ?"
"Diệp Lưu Doanh còn phụ quan thất phẩm, nhưng cách đây lâu phạm tội bãi chức, giờ đây là nữ nhi của tội thần mà!"
Có lạnh một tiếng.
"Chẳng ngăn Thẩm Nhạn thích nàng mà, thà rằng đoạn tuyệt quan hệ với nhà cũng ở bên Diệp tiểu thư, cha còn thể gì nữa?"
"Nghe Thẩm Nhạn rơi xuống sông đó, chính là vì nhặt khăn tay cho Diệp Lưu Doanh..."
Mọi xì xào bàn tán, nhưng trong lòng vẫn điều thắc mắc.
" vất vả lắm mới xin bệ hạ ban hôn, đáng lẽ khoa trương tuyên truyền chuyện mới , tại che che giấu giấu, chẳng chịu cho ai ?"
Ta khẽ , thu thánh chỉ .
"Có lẽ là cho Diệp tiểu thư một sự bất ngờ chăng."
"Bất ngờ gì cơ?"
Giọng của Diệp Lưu Doanh đột ngột vang lên, nàng và Thẩm Nhạn mười ngón tay đan c.h.ặ.t, ở nơi ai thấy liền hướng về phía nở một nụ đắc thắng.
Cho đến khi ánh mắt nàng rơi tờ thánh chỉ tay , sắc mặt biến đổi.
"Đây là cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ta-khong-lam-the-than-cho-thanh-mai-cua-han/chuong-2.html.]
Ta định mở miệng giải thích đây là thánh chỉ ban hôn của bọn họ.
Thế nhưng Thẩm Nhạn vì sợ kích động Diệp Lưu Doanh, cướp lời mà giật lấy tờ thánh chỉ nhét trong n.g.ự.c, mỉm lên tiếng.
"Đây là..."
"Huynh cầu xin bệ hạ ban hôn cho chúng ?"
Ánh mắt Diệp Lưu Doanh lấp lánh, cảm động vô cùng.
"Hóa là , hèn gì gần đây cho ngoài, hóa là sợ chuyện ."
Thẩm Nhạn há miệng, dường như phủ nhận.
Diệp Lưu Doanh sà lòng , căn bản thể từ chối, lặng lẽ nghiêng đầu tránh né ánh mắt của , khàn giọng đáp.
"Phải."
"Đây là thánh chỉ ban hôn hướng bệ hạ xin về, vốn định cho một sự bất ngờ, ngờ để ."
Đám đông xung quanh một phen hò reo chúc tụng.
"Thẩm Nhạn cuối cùng cũng cưới , thánh chỉ ban hôn của bệ hạ, tưởng rằng Thẩm gia sẽ phản đối nữa ."
"Phải ăn mừng thật lớn mới , Thẩm đại nhân định khi nào tổ chức hỉ sự? Hay là ngay hai ngày tới đây?"
Thẩm Nhạn lắc đầu, ánh mắt Diệp Lưu Doanh tràn đầy vẻ yêu chiều.
"Ta dành cho Doanh Doanh những điều nhất, hai ngày tới thì quá gấp gáp ."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Diệp Lưu Doanh nắm lấy tay , gương mặt rạng rỡ nụ hạnh phúc, khẽ đáp.
"Được gả cho là phúc phần đời của , thể cần bất cứ nghi lễ nào cả."
Ánh mắt Thẩm Nhạn mềm mỏng đến nhu mì, bọn họ giữa sự vây quanh của hảo hữu thật sự trông như kim đồng ngọc nữ, là một đôi trời sinh, chứ giống như kiếp , ép buộc cưới .
Thật quá, kiếp tất cả đều thể toại nguyện .
Ta nhẹ nhàng thở một , thấy giọng kiên định mà ôn nhu của Thẩm Nhạn.
"Ngày mai sẽ đến nhà hạ sính, những thứ cần sẽ để thiếu của một món nào."
Đôi mắt Diệp Lưu Doanh khẽ chớp, bỗng nhiên ngẩng đầu về phía .
"Tốt quá, chỉ là từ khi cha phạm tội ngục, Diệp gia chẳng còn mấy ."
"Nếu tỷ tỷ bằng lòng, thể thỉnh tỷ tỷ ngày mai đến nhà giúp bố trí sắp xếp , coi như là chúc phúc cho lễ đính hôn của và A Nhạn."
Thẩm Nhạn nhíu mày, định mở miệng từ chối. Hắn lo lắng sẽ Diệp Lưu Doanh khó xử.
Thế nhưng ngoài dự đoán của , bình thản gật đầu.
"Được, nếu nhân thủ đủ, sẽ mang thêm từ Tô gia sang, cho Diệp tiểu thư một lễ đính hôn viên mãn."
Sáng sớm ngày hôm , thực sự mang đến Diệp gia, Diệp Lưu Doanh lo liệu việc.
Thẩm Nhạn tìm đến khi ai bên cạnh, hạ thấp giọng .
"Ta đó là thánh chỉ ban hôn của và nàng, nhưng và Doanh Doanh tình đầu ý hợp, chỉ là cho một nghi thức long trọng, cũng coi như bù đắp những tiếc nuối giữa chúng ."
"Nàng đừng oán hận, cũng ghi thù Doanh Doanh."
Ánh mắt trầm mặc, gần như là đang đe dọa .
"Nếu Doanh Doanh xảy chuyện gì, sẽ tha cho nàng."