Thẩm Nghiên Châu ngoài bao lâu thì bác sĩ Ngụy bước , theo bác sĩ Ngụy còn chồng Vân Sam.
Bác sĩ Ngụy phụ trách đỡ đẻ, Vân Sam chắc chắn ở bên cạnh giúp đỡ, đưa đồ đạc các thứ.
Thẩm Nghiên Châu thì đợi ở ngoài cửa phòng, mặt mặc dù biểu cảm gì, nhưng Tiêu Mặc hiểu rõ Thẩm Nghiên Châu lúc tâm trạng đang vô cùng căng thẳng.
Và lúc , Thẩm Mộng Giai mới thời gian chuyện với Thẩm Nghiên Châu.
"Anh, em ngay là chắc chắn mà." Cô bước đến bên cạnh Thẩm Nghiên Châu, trong giọng mang theo một tia vui mừng.
Trời mới , khi tin ba xảy chuyện Thẩm Mộng Giai trầm cảm mất mấy ngày, đó nhờ Tiêu Mặc an ủi Thẩm Nghiên Châu chắc chắn thì Thẩm Mộng Giai mới dần hồi phục.
Tiêu Mặc cũng bước đến bên cạnh Thẩm Nghiên Châu vỗ vỗ vai ," ngay là chắc chắn mà."
Thẩm Nghiên Châu hai , tự nhiên em của và em gái kết hôn lĩnh chứng , Ôn Dư Anh đó ở trong gian thư báo cho .
"Ừm, cảm ơn hai trong thời gian nhà, chăm sóc cho Anh Anh."
"Đều là một nhà, khách sáo gì." Tiêu Mặc lập tức đáp.
Bàn về vai vế, Tiêu Mặc còn gọi Thẩm Nghiên Châu là ba, gọi Ôn Dư Anh là chị dâu ba nữa.
"Hai lĩnh chứng ?" Thẩm Nghiên Châu hỏi hai .
" , lĩnh chứng gần một tháng ."
"Chúc mừng."
Ba trò chuyện bao lâu, động tĩnh trong phòng thu hút sự chú ý.
Mặc dù lúc cửa phòng đang đóng c.h.ặ.t, nhưng hiệu quả cách âm ở thời đại cho lắm.
Thẩm Mộng Giai thấy tiếng kêu trong phòng, nhắm mắt chắp hai tay , miệng ngừng cầu nguyện:"Mẹ tròn con vuông, tròn con vuông."
Thẩm Nghiên Châu càng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, mỗi Ôn Dư Anh kêu lên một tiếng là trái tim nhịn mà run rẩy thêm một phần.
Cũng chính khoảnh khắc , Thẩm Nghiên Châu đưa một quyết định.
Nỗi khổ , vợ đời chịu một là đủ , bọn họ cũng sẽ chỉ một lứa thôi.
Trời lúc cũng sáng hẳn, nhà nhà đều bắt đầu thức dậy bận rộn.
Động tĩnh bên sân nhà Thẩm Nghiên Châu nhỏ, đầu tiên chú ý tới chắc chắn là hàng xóm láng giềng .
Lưu Thúy Hoa là đầu tiên chạy tới, cô cũng đoán chừng Ôn Dư Anh sẽ sinh trong hai ngày nay.
Bước nhà chính nhà Ôn Dư Anh, thấy Thẩm Nghiên Châu đang ở cửa phòng Lưu Thúy Hoa sửng sốt một chút, đó lập tức tiến lên hỏi:"Thẩm đoàn trưởng, em gái Ôn sắp sinh ."
Thẩm Nghiên Châu tới, nhận là quân tẩu hàng xóm bình thường chuyện khá với Ôn Dư Anh.
"Vâng." Lúc cũng tâm trí nào tiếp đón khác, nên giọng điệu vẻ lạnh nhạt.
Lưu Thúy Hoa tự nhiên cũng hiểu rõ điều , cô đưa chiếc mũ ở cữ mà may sẵn cho Ôn Dư Anh cho Thẩm Mộng Giai đang bên cạnh :"Đây là chiếc mũ đó chị hứa giúp em gái Ôn, trong thời gian ở cữ để lạnh, đội mũ mới ."
Thẩm Mộng Giai nhận lấy, vội :"Vâng, cảm ơn chị Lưu."
Lưu Thúy Hoa ở lâu liền về, bên nhiều đang túc trực như , cô ở cũng tiện.
Mặc dù, cô cũng túc trực bên cạnh em gái Ôn, xem con của em gái Ôn, nhưng cơ hội còn nhiều mà đúng ?
"Anh còn mau về đội ?" Thẩm Mộng Giai với Tiêu Mặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-quan-hon-mang-song-thai-theo-chong-tong-quan-khien-ca-dai-vien-ghen-ti/chuong-242-vo-cau-sinh-thai-doi-van-con-mot-dua-nua.html.]
"Hôm nay nữa, xem gì giúp ."
"Mau , phụ nữ sinh con giúp cái gì. Còn nữa, tiện thể đến đoàn văn công xin nghỉ phép giúp em, em sợ một em bận xuể." Thẩm Mộng Giai xong trực tiếp đẩy Tiêu Mặc bắt cửa.
Tiêu Mặc hết cách, đành ngoài xin nghỉ phép giúp Thẩm Mộng Giai.
Đợi hơn nửa tiếng, liền thấy tiếng trẻ con .
"Ra ." Thẩm Mộng Giai bên cạnh kích động .
"Ây da, là một bé trai." Bên trong truyền một giọng đầy kinh ngạc vui mừng.
Thẩm Nghiên Châu tự nhiên cũng thấy âm thanh đó, Ôn Dư Anh sinh, cũng màng đến những thứ khác nữa, lao thẳng trong phòng.
Vừa thấy bác sĩ Ngụy lúc đang quấn tã lót cho một đứa bé đang oe oe, nhưng dừng , thẳng đến bên cạnh Ôn Dư Anh xổm xuống, nắm lấy tay Ôn Dư Anh hỏi:"Sao ? Có chỗ nào thoải mái ?"
Ôn Dư Anh lúc mới sinh con xong, đầu óc vẫn đang trong trạng thái đình trệ và nhiều sức lực để chuyện.
Bác sĩ Ngụy ở bên cạnh ngờ xông thẳng như , vội :"Ây da, đây. Vợ vẫn sinh xong , cô m.a.n.g t.h.a.i đôi, vẫn còn sinh tiếp đấy."
Thẩm Nghiên Châu , nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống nhiều.
Vẫn còn sinh, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch chút huyết sắc của Ôn Dư Anh lúc , vội đầu bác sĩ Ngụy :" cô hết sức ."
Tâm lý lo lắng lúc thể che giấu nữa, đối với Thẩm Nghiên Châu gì quan trọng hơn chính bản Ôn Dư Anh.
Bác sĩ Ngụy cũng ngờ việc đầu tiên Thẩm Nghiên Châu khi là xem vợ, đứa trẻ còn thèm lấy một cái.
"Hai đứa trẻ nhà các thông minh lắm, đứa chen lấn đòi , đợi mười mấy phút nữa đỡ đẻ đứa cũng ."
Bác sĩ Ngụy xong câu , ôm đứa bé quấn xong tã lót đến bên cạnh Thẩm Nghiên Châu, đó đưa đứa bé cho Thẩm Nghiên Châu :"Nào, bế con của ."
Thẩm Nghiên Châu đứa bé sơ sinh ngủ , tỏ chút luống cuống.
Ôn Dư Anh ở bên cạnh lúc tỉnh táo hơn một chút, vội với Thẩm Nghiên Châu:"Anh còn mau bế con, em con."
Thẩm Nghiên Châu , vội vàng nhận lấy đứa bé đưa cho Ôn Dư Anh xem.
Ôn Dư Anh đứa bé ngủ say sưa, khóe miệng nở một nụ nhạt.
Cuối cùng cũng , bảo bối của cô.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Đột nhiên, Ôn Dư Anh cảm thấy bụng đau quặn lên.
"Bác sĩ, hình như còn một đứa nữa đang vội đòi ." Ôn Dư Anh kinh hô.
Vân Sam ngoài lấy nước nóng mới thấy , vội :"Anh Anh, con còn sức ?"
Ôn Dư Anh gật đầu, đó với Thẩm Nghiên Châu:"Đi lấy nước trong bình cho em uống."
Bên trong đó đựng nước linh tuyền, dùng để phục hồi thể lực thành vấn đề.
Thẩm Nghiên Châu đưa đứa bé cho Vân Sam, lấy bình nước đó đỡ Ôn Dư Anh đút nước cho cô.
Sau khi uống nước linh tuyền, cơ thể quả nhiên dịu nhiều.
"Anh mau ngoài , ." Ôn Dư Anh với Thẩm Nghiên Châu.
"Bác sĩ Ngụy, ."
"Được, thì đỡ đẻ đứa thứ hai thôi."