Trọng Sinh Quân Hôn: Mang Song Thai Theo Chồng Tòng Quân Khiến Cả Đại Viện Ghen Tị - Chương 240: Thẩm Nghiên Châu Tên Khốn Này, Sao Bây Giờ Anh Mới Về Hả
Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:05:12
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Thẩm Nghiên Châu thuận lợi trở về đại bộ đội nơi giao nhiệm vụ, tất cả đều khiếp sợ.
Lúc phát pháo sáng gọi Thẩm Nghiên Châu bộ đội, phía bộ đội thực chất cũng còn sống , suy cho cùng tiến khu vực nguyên sinh như , quá nhiều ẩn .
ngờ ở trong khu rừng nguyên sinh đó lâu như , Thẩm Nghiên Châu hề thương chút nào, thậm chí cũng để kẻ địch phát hiện đang ẩn nấp tại đó.
Lần Thẩm Nghiên Châu lập công trạng đặc biệt, bởi vì chỉ giải quyết xong những kẻ cần giải quyết trong nhiệm vụ , mà còn vô tình giúp bộ đội tóm gọn gian tế của nước địch.
Tại nhiệm vụ coi trọng như , chính là vì tên gian tế đó giữ chức vụ hề thấp trong bộ đội.
Quan trọng nhất là, Thẩm Nghiên Châu lấy mồi nhử ẩn nấp ở biên giới nước láng giềng, còn thăm dò ít thông tin tác chiến hữu ích của nước địch trong thời gian quan sát , tác dụng cực lớn đối với việc hai bên khai chiến .
Để lôi kéo Thẩm Nghiên Châu, cấp hỏi bây giờ cái gì nhất, phía bộ đội để khen thưởng thể đồng ý với một yêu cầu.
Thẩm Nghiên Châu :" cần gì cả, chỉ nhanh ch.óng trở về bộ đội cũ của , vợ hiện giờ đang mang thai, xác suất cao là sắp sinh trong thời gian , về ở bên cạnh cô ."
Nghe lời , lãnh đạo cấp hai lời, lập tức phái hai chiếc xe Jeep quân dụng chuyên chạy suốt đêm đưa Thẩm Nghiên Châu về Đại bộ đội 1 Vân Tỉnh.
Lúc ở xe, Thẩm Nghiên Châu vẫn luôn nghĩ khi Ôn Dư Anh thấy , cô kích động lao tới ôm chầm lấy .
Dù đối phương ngay cả bí mật động trời như gian cũng sẵn sàng chia sẻ cho , Thẩm Nghiên Châu cuối cùng cũng tin rằng Ôn Dư Anh hiện giờ quan tâm đến , lo lắng cho .
Vừa cảm thấy ngọt ngào, đồng thời cảm thấy tiếc nuối vì thời gian thể ở bên cạnh cô.
Vốn dĩ Thẩm Nghiên Châu gian thư báo cho Ôn Dư Anh một tiếng chuyện trở về, nhưng căn bản là thời gian, vả quá nhiều đang chằm chằm .
Còn một điều nữa là suy nghĩ một chút cảm thấy trực tiếp xuất hiện mặt đối phương, sẽ càng mang đến cho cô sự bất ngờ hơn.
Xe chạy suốt đêm, một chiếc xe mấy phiên lái, vốn dĩ quãng đường lái xe con mất ba ngày mới tới nơi, nhưng vì Thẩm Nghiên Châu đang nóng lòng trở về Đại bộ đội 1 Vân Tỉnh, nên cố gắng rút ngắn quãng đường xuống còn hai ngày là tới.
Xe quân sự chạy thẳng trong khu nhà thuộc, Thẩm Nghiên Châu xuống xe ngay cửa nhà .
Lúc trời vẫn còn tờ mờ sáng, thời tiết mùa đông sáng khá muộn, lúc là bảy giờ sáng .
Thẩm Nghiên Châu cứ tưởng, nhà đều ngủ dậy.
cánh cửa sân và cửa nhà chính kịp đóng, trong lòng Thẩm Nghiên Châu đột nhiên một dự cảm chẳng lành.
Như sợ hãi lo lắng điều gì, Thẩm Nghiên Châu thậm chí còn kịp chào hỏi những lính đưa tới, lao thẳng trong nhà.
Tuy nhiên, thấy Vân Sam đang ở nhà chính, vẻ mặt vô cùng lo lắng và luống cuống.
Nhìn thấy Thẩm Nghiên Châu, Vân Sam trừng lớn hai mắt, mặt lộ vẻ khó tin.
"Nghiên Châu? Là con Nghiên Châu?" Có lẽ vì cả đêm nghỉ ngơi, sắc mặt Vân Sam lúc trông vô cùng tiều tụy.
"Mẹ, là con."
Thẩm Nghiên Châu dứt lời, Vân Sam lập tức bước tới, đó đưa tay sờ sờ mặt .
Phát hiện đúng là con trai thứ ba của , Vân Sam mừng giận mắng:"Cái thằng trời đ.á.n.h , vợ con sắp sinh con mới về, con chúng lo lắng cho con đến mức nào hả! Hu hu hu..."
Trong đầu Thẩm Nghiên Châu xuất hiện tiếng "ong ong", vợ sắp sinh ?
Chưa đợi Thẩm Nghiên Châu mở miệng hỏi gì, Vân Sam tự tiếp:"Mau xem vợ con , vật vã gần cả đêm mà vẫn sinh , tội nghiệp quá!"
Thẩm Nghiên Châu thấy , dám do dự một chút nào, lao thẳng trong phòng, tiếp đó liền thấy mà ngày nhớ đêm mong đang giường.
"A Nghiên? Là ?" Ôn Dư Anh thấy , chút chắc chắn hỏi.
Cô vươn tay , nắm lấy Thẩm Nghiên Châu, phát hiện bản dường như còn chút sức lực nào.
Lúc bàn tay sắp rũ xuống, đột nhiên một bàn tay lớn bao trọn lấy.
Cảm giác chạm , thật chân thực, là do cô ảo tưởng ? Thẩm Nghiên Châu giờ thể ở đây ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-quan-hon-mang-song-thai-theo-chong-tong-quan-khien-ca-dai-vien-ghen-ti/chuong-240-tham-nghien-chau-ten-khon-nay-sao-bay-gio-anh-moi-ve-ha.html.]
Lại ngờ, đàn ông mặt lên tiếng.
"Anh Anh, về ."
Ôn Dư Anh , đôi mắt xinh khẽ chớp, tiếp đó đồng t.ử co rút .
"Anh, về ..." Cô lẩm bẩm.
", về . Xin em, về muộn." Thẩm Nghiên Châu đặt tay Ôn Dư Anh lên môi hôn một cái, khuôn mặt vốn dĩ luôn lạnh lùng cao ngạo lúc tràn ngập sự tự trách và lo lắng.
"Sao bây giờ mới về hả..."
Ôn Dư Anh , chỉ cảm thấy mũi cay cay, tiếp đó liền bật .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
"Hu hu hu, Thẩm Nghiên Châu tên khốn , bây giờ mới về hả, em đau lắm ..."
Nhìn cô lóc đau lòng và tủi như , Thẩm Nghiên Châu chỉ cảm thấy chỉ cần đối phương thể vui vẻ trở , mạng của cũng .
"Là của , là tên khốn. Anh Anh, đừng nữa, đợi sinh con xong em trừng phạt thế nào cũng ."
Ôn Dư Anh thể kiểm soát chút nào, vẫn tiếp tục .
Chồng nhiệm vụ, mất liên lạc lâu như , Ôn Dư Anh vốn dĩ lo lắng, vả cô còn đang mang thai.
Chịu ảnh hưởng của hormone t.h.a.i kỳ, Ôn Dư Anh vốn dĩ nhạy cảm.
Mặc dù đó ở trong gian hai liên lạc với , Ôn Dư Anh Thẩm Nghiên Châu vẫn an , nhưng vẫn nhịn mà suy nghĩ lung tung.
Mà em bé vốn dĩ luôn ngoan ngoãn trong suốt t.h.a.i kỳ lúc đột nhiên nổi loạn, khiến Ôn Dư Anh đau c.h.ế.t sống mà vẫn chịu .
Tất cả chuyện dồn nén với , Ôn Dư Anh khó kìm nén cảm xúc, trực tiếp rống lên.
Bác sĩ Ngụy ở ngoài cửa định cho hai thêm chút thời gian ở bên thấy động tĩnh, vội vàng bước đến bên cạnh Thẩm Nghiên Châu :"Mau dỗ dành , lúc cô cần giữ sức, đến lúc t.ử cung mở hết mới dễ sinh. Bây giờ dồn hết sức việc , lát nữa sức sinh con là tiêu đời đấy."
Thẩm Nghiên Châu , lập tức gật đầu tỏ vẻ hiểu, đó mới lên tiếng:"Vậy bác sĩ Ngụy ngoài , sẽ tìm cách an ủi cô ."
"Được, giao cho , lát nữa sẽ kiểm tra t.ử cung cho cô , xem mở năm phân ."
"Vâng, cảm ơn bác sĩ."
Đợi bác sĩ khỏi, Thẩm Nghiên Châu mới Ôn Dư Anh đang giường ngừng rơi nước mắt :"Anh Anh, đừng nữa, bác sĩ em còn giữ sức để sinh con. Không em mắng ? Đợi qua hôm nay em mắng thế nào cũng . Không đúng, là khi em sinh con xong thế nào cũng , đừng lo lắng ?"
Thẩm Nghiên Châu lau những giọt nước mắt nơi khóe mắt cho Ôn Dư Anh, động tác vô cùng nhẹ nhàng.
Ôn Dư Anh cũng , chỉ là lúc cô kìm nén .
Cô vươn tay sờ sờ khuôn mặt khiến cô nhung nhớ mấy tháng trời của Thẩm Nghiên Châu, nín mỉm :"Thật , cuối cùng cũng về kịp."
Nói xong câu , cô đột nhiên chuyển chủ đề:"Em đói , bát cháo nãy đút em vẫn ăn xong, lấy đút cho em , dù ăn no mới sức để sinh."
Thẩm Nghiên Châu , vội :"Được! Anh ngoài với ."
Anh định rút tay , Ôn Dư Anh chịu buông.
"Anh Anh?" Thẩm Nghiên Châu vô cùng nghi hoặc gọi.
"Anh , em sợ." Dù cũng là đầu con, khi Thẩm Nghiên Châu xuất hiện Ôn Dư Anh còn cảm thấy gì, bây giờ đối phương xuất hiện , Ôn Dư Anh theo bản năng ỷ Thẩm Nghiên Châu.
"Được, gọi thẳng , như ?" Thẩm Nghiên Châu dịu dàng dỗ dành.
"Thôi bỏ , ngoài gọi , như thể thống gì." Ôn Dư Anh , chủ động rút tay .
"Ừm, em đợi , ngay."