“Ngon ?”
Thời Cẩm hỏi.
Tôn Vũ vẫn còn chút lý trí, cố nhịn c.h.ử.i tục:
“Ngon… ngon lắm.”
“Đã thấy ngon thì cứ uống tiếp . Hôm nay mời, để các uống cho .”
Suýt chút nữa, Tôn Vũ mắng thành tiếng.
Tiểu Lương tự cho thông minh, lập tức nhảy :
“Không ngon, ngon chút nào hết.”
Ẩn ý chính là: Đừng bắt uống nữa, chịu nổi nữa .
Thời Cẩm khẽ lạnh:
“Không ngon thì còn ép khác uống? Lương tâm của đúng là đen quá . Quản lý Vương, pha cho thêm một ly, thưởng cho .”
Tiểu Lương suýt .
Những còn đều rùng sợ hãi.
Cô gái mắt đúng là điên .
Nói ngon thì , ngon cũng xong.
Cô định lên trời !
Tôn Vũ hỏi xem khi nào mới dừng, nhưng dám mở miệng.
Cô gái đúng là ma đầu, mở miệng hỏi là sẽ c/h/ế/t ngay.
Mười phút , động tác uống rượu của mấy rõ ràng chậm hẳn, ai nấy đều say khướt, bắt đầu lên cơn điên.
Thời Cẩm liếc đống vỏ chai rượu sàn, đó mấy kẻ say xỉn đang gào thét, khỏi cảm thán:
Tửu lượng của mấy đúng là thật.
Cô lặng lẽ lấy điện thoại , cảnh mấy gã đàn ông ôm nhảy nhót loạn xạ.
Cả quá trình, Diệp Thâm hề xen , chỉ đó cô tùy ý hành động.
Nhân viên phục vụ trong nhà hàng xem xong một trận vui, họ cũng clip theo, nhưng chẳng ai dám.
Nhỡ đám Tôn Vũ trả thù, bọn họ thật sự gánh nổi.
“Quản lý Vương, phần còn giao cho xử lý nhé.”
Quản lý Vương vội vàng gật đầu:
“Được, , thành vấn đề.”
Thời Cẩm dậy, về phía ghế sofa, đỡ lấy Ngụy Vãn Thất đang hôn mê.
Trợ lý của Diệp Thâm bước lên:
“Cô Thời, việc để cho. là đàn ông, sức mạnh hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-phan-kich-dai-tieu-thu-den-tu-vuc-sau/chuong-458-co-gai-do-ngau-that-day.html.]
“ cô là con gái, để thì hơn. Các giúp một tay là .”
Quản lý Vương lanh lợi hiệu cho nhân viên hỗ trợ, cùng họ đưa Ngụy Vãn Thất rời .
Sau khi lên xe, Thời Cẩm định lục túi của cô gái để xem địa chỉ nhà, nhưng cảm thấy .
“Tiểu Tôn, tìm cho một khách sạn nhé.”
Trợ lý Tiểu Tôn lập tức lái xe đến khách sạn thuộc sở hữu của Diệp Thâm, mở một phòng, sắp xếp cho Ngụy Vãn Thất nghỉ ngơi mới đưa Thời Cẩm trường.
Trước cổng ký túc xá, Thời Cẩm sang Diệp Thâm, :
“Cảm ơn .”
“Đồ ngốc.”
Diệp Thâm cô lên lầu, đó xoay rời .
Vừa lên xe, nụ ôn hòa mặt liền biến mất, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
Anh gọi điện thoại.
“Phương Tưởng, với tổng giám đốc Tôn của tập đoàn Thép Lâm Bắc một câu, nếu ông dạy nổi con trai , sẽ dạy .”
Trợ lý trưởng đang chuẩn nghỉ, xong lệnh của sếp liền giật thót:
“Rõ.”
Lúc , Tôn Vũ vẫn đang say khướt, rằng chuỗi ngày khổ sở của sắp bắt đầu.
Sáng hôm
Ngụy Vãn Thất choàng tỉnh, cô bật dậy, ngơ ngác xung quanh.
Khi thấy đang ở trong phòng khách sạn, sắc mặt cô trắng bệch.
Ngụy Vãn Thất vội kéo chăn lên kiểm tra, xác định bản xảy chuyện gì, mới thở phào nhẹ nhõm.
lúc đó, điện thoại trong túi xách đầu giường reo lên.
Ngụy Vãn Thất vội lấy , thấy gọi, khí thế liền yếu hẳn.
“Alo.”
“Ngụy Vãn Thất, cô nữa ? Bản thảo chỉnh sửa ? cho cô , nếu còn dám chậm trễ thì cần nộp nữa, chuẩn nộp tiền vi phạm hợp đồng !”
Tạp Chủng Tự Luyến
Biên tập viên quát xong liền cúp máy.
Ngụy Vãn Thất thẫn thờ, ném điện thoại lên giường, đó, cô liếc thấy tờ giấy để bàn.
Nét chữ mềm mại mà sắc bén, từng hàng chữ hiện rõ mắt:
[Tránh xa cặn bã, cẩn thận kẻ giở trò.
Không cần cảm ơn , cứ gọi là Lôi Phong.]
Đọc đến câu cuối, Ngụy Vãn Thất bật khanh khách, tiếng chẳng khác nào tiếng heo kêu.
Quao, cô gái đó đúng là ngầu thật đấy!