Trọng Sinh Ở Thập Niên, Chỉ Nghĩ Quá Bình Phàm Nhàn Nhã Nhân Sinh - Chương 433: Sự Bảo Vệ Của Người Thân
Cập nhật lúc: 2026-03-15 01:03:50
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Hằng chằm chằm đàn ông đối diện. Rõ ràng tự răn đe bản vô rằng những sống cùng từ nhỏ còn chẳng thể dựa , thì đừng nên hy vọng hão huyền cái gọi là cha ruột.
đến khoảnh khắc thực sự mặt đối mặt , Cố Hằng thể diễn tả nổi sự phức tạp trong nội tâm lúc . Có tức giận, cam lòng, tủi và cả sự mờ mịt.
Hai tay nắm c.h.ặ.t lấy tay vợ và các con, dường như chỉ như mới thể tỏ ung dung bình tĩnh, để đối diện sự hoảng loạn của .
Anh mở miệng, còn kịp trả lời thì giọng của Lưu Hồng Kỳ truyền đến từ phía : “Hiểu Hiểu, Cố Hằng, bên trong bắt đầu , hai gì thế?”
Do ở phía che khuất tầm nên phát hiện đối diện bọn họ còn khác, nếu sẽ vô lễ cắt ngang cuộc trò chuyện của như .
“Đến đây, , bọn em tới ngay.” Lời của Cố Hằng xoay chuyển một vòng, biến thành câu trả lời cho Lưu Hồng Kỳ.
“Ồ, !” Lưu Hồng Kỳ nghĩ nhiều, xoay trong.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Lời kịp của Cố Hằng cắt ngang, cũng còn dũng khí để tiếp nữa. Anh chỉ khẽ gật đầu: “Xin ! Người nhà đang gọi chúng , chúng đây.” Nói xong, đợi đối phương phản ứng, kéo vợ con rời ngay.
Chỉ để Cố Trường Hoài ngẩn ngơ tại chỗ bóng lưng bọn họ rời thật lâu, lâu đến mức vệ binh của ông tìm tới: “Thủ trưởng, ngài ở đây? tìm ngài nãy giờ, bên trong đều đang đợi ngài đấy!”
Giọng bất ngờ vang lên gọi dòng suy nghĩ đang bay xa của ông, ông vuốt mặt một cái, giọng khàn khàn : “Chúng thôi!”
Cố Trường Hoài với tư cách là khách mời của đơn vị em đến thăm hỏi, tự nhiên sắp xếp ở hàng ghế đầu bên cạnh Đoàn trưởng Lưu, mà vị trí của nhóm Cố Hằng ở hàng thứ ba.
Cho nên khi Cố Trường Hoài bước , bọn họ đều thấy .
Chẳng qua bây giờ là thời điểm để chuyện, Cố Trường Hoài dời ánh mắt , thẳng đến chỗ của .
Suốt cả buổi biểu diễn văn nghệ thăm hỏi, cả Lý Hiểu và Cố Hằng đều chẳng xem lọt cái gì. Cố Hằng chìm suy tư của riêng đến ngẩn , còn Lý Hiểu thì cả buổi tối đều lo lắng .
Ngược , hai bạn nhỏ thì xem đến say sưa ngon lành. Đây là đầu tiên bọn chúng xem buổi biểu diễn chính thức như , cảm thấy vô cùng mới mẻ, kết thúc mà vẫn còn thòm thèm!
Còn một nữa cũng xem buổi biểu diễn , đó chính là Lưu Bá Khiêm. Cả buổi tối ông cứ yên. Trước đây đơn vị của ông và đơn vị của Cố Trường Hoài là em là đối thủ cạnh tranh, mỗi gặp mặt đều là kim châm đấu với râu ông nọ, châm chọc đối phương vài câu là thoải mái.
Hôm nay , con cáo già Cố Trường Hoài cứ luôn lấy lòng ông. , chính là lấy lòng, nhưng mà thể chứ? Hơn nữa ông còn cao hơn ông một cấp, căn bản cần thiết a!
Ông chắc chắn là đang ấp ủ “âm mưu” gì đó mà ông , chẳng lẽ nhân lúc hôm nay bọn họ lơ là để đ.á.n.h úp? Cũng hợp quy tắc a? Nghĩ thông, thật sự nghĩ thông.
Buổi biểu diễn kết thúc, nương theo dòng ngoài. Đi đến cửa hội trường, cả nhà Cố Hằng một lính lạ mặt chặn .
Không đợi phản ứng, vội vàng : “Đồng chí Cố, đồng chí Lý, Thủ trưởng của chúng sáng mai mời hai vị chuyện một chút, sáng mai sẽ đến đón hai vị.”
“Xin hỏi Thủ trưởng của các là ai?” Các bác Lưu đều ở đây, với tư cách là cả, Lưu Hồng Kỳ tự nhiên chắn mặt bọn họ.
Người lính cũng giấu giếm, ưỡn n.g.ự.c thành thật : “Thủ trưởng của chúng là Lữ trưởng Cố Trường Hoài.”
Lưu Hồng Kỳ đầu tiên là sửng sốt, ngờ đối phương là ông . Anh mỉm với chiến sĩ nhỏ, đó đầu về phía hai vợ chồng Lý Hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-o-thap-nien-chi-nghi-qua-binh-pham-nhan-nha-nhan-sinh/chuong-433-su-bao-ve-cua-nguoi-than.html.]
Trong ánh mắt lộ vẻ thể tin nổi, dường như đang : Hai đứa mà quen nhân vật lớn như ?
Cố Hằng im lặng gì, Lý Hiểu nhún nhún vai, cô cũng biểu đạt cái gì, Lưu Hồng Kỳ mà khẽ gật đầu tỏ vẻ hiểu, chuyện cũng thật huyền ảo quá ?
Lưu Hồng Kỳ xoay gượng gạo: “Vất vả cho đồng chí , em rể vẫn nghĩ kỹ, cho nên tạm thời thể trả lời . Tuy nhiên nếu thì sáng mai thể qua đây thử xem.”
Vãi thật! Anh trai cô thật sự hiểu, mà thể manh mối từ khuôn mặt cảm xúc của Cố Hằng, chẳng lẽ bọn họ “tâm ý tương thông” trong lúc cô ?
Lắc lắc đầu, Lý Hiểu vội vàng vứt bỏ những suy nghĩ thiên mã hành lung tung trong đầu ngoài.
Đối phương rõ ràng sửng sốt một chút, ngờ sẽ nhận câu trả lời như , nhưng nhanh khôi phục bình thường, chỉ : “Được , xin cáo từ .” Nói xong chào bọn họ theo kiểu quân đội xoay rời .
Đợi xa , Lưu Hồng Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm một dài. Anh mà từ chối một Lữ trưởng, Lữ trưởng đấy! Trời ơi, Lưu Hồng Kỳ a Lưu Hồng Kỳ, mày đúng là tiền đồ .
Anh định xoay hỏi chút gì đó, liền thấy bác gái Lưu bình tĩnh : “Có chuyện gì về nhà .” Mọi đều ngoan ngoãn ngậm miệng, ôm con về nhà.
Về đến nhà bao lâu thì bác Lưu cũng về tới, bọn trẻ Tần Nhã dẫn về phòng, lúc trong nhà chính chỉ bác Lưu, bác gái Lưu, vợ chồng Lý Hiểu và Lưu Hồng Kỳ.
Bác Lưu trầm giọng mở lời: “Tiểu Cố ! Nếu thì thể , chỉ một điều cháu nhớ kỹ, bất kể chuyện gì thì chúng đều ở phía cháu.”
Vấn đề khiến ông trăm mối vẫn cách giải nãy, khi thấy Cố Hằng thì lời giải đáp.
Bác gái Lưu và Lưu Hồng Kỳ đều tán thành gật đầu, mặc dù phận đối phương khá cao, nhưng cùng lắm thì... cùng lắm thì mời ông cụ nhà mặt là .
Cố Hằng sự chân thành từ thần thái của bọn họ, đầu tiên nhà bảo vệ như , cảm động là giả.
Đặc biệt là khoảnh khắc Lưu Hồng Kỳ chắn mặt bọn họ, chỉ cảm thấy lớp phòng ngự trong lòng mà vất vả lắm mới xây dựng lên bỗng “rầm” một tiếng vỡ vụn, một dòng nước ấm từ đó chảy .
Anh do dự một lát : “Thật cũng gì thể , chỉ là kể thì dài dòng, để giúp cháu tham khảo xem rốt cuộc nên .”
Lời khỏi miệng, phát hiện thật cũng khó khăn đến thế, bước bước đầu tiên thì phía sẽ đơn giản hơn, thế là kể sơ lược về thế bí ẩn đầy m.á.u ch.ó của cho một .
Giọng của bình , bình đến mức như đang kể câu chuyện của khác.
chìm im lặng, bác Lưu và Lưu Hồng Kỳ nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, mặt cũng mây đen giăng kín.
Bác gái Lưu đỏ hoe hốc mắt dậy khỏi ghế, bà chậm rãi đến mặt Cố Hằng, trong lúc Cố Hằng còn đang ngẩn thì một đôi bàn tay thô ráp ôm lòng, giọng dịu dàng vang lên đỉnh đầu Cố Hằng: “Con , con chịu khổ .”
Cố Hằng ban đầu phản ứng kịp bác gái Lưu gì, kịp đề phòng rơi một cái ôm ấm áp.
Cơ thể trong nháy mắt cứng đờ, dậy khỏi ghế thoát khỏi cái ôm .
giọng dịu dàng mang theo sự từng trải của năm tháng từ bác gái Lưu như một dòng suối mát truyền tai , thấm đến tận nơi sâu nhất trong đáy lòng.
Cơ thể từ từ mềm xuống, một giọt nước mắt ngờ tới len lén trượt xuống từ khóe mắt .