Trọng Sinh Ở Thập Niên, Chỉ Nghĩ Quá Bình Phàm Nhàn Nhã Nhân Sinh - Chương 419: Để Chúng Phát Huy Giá Trị Lớn Hơn Trong Tay Ông
Cập nhật lúc: 2026-03-15 01:03:36
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy ông cuối cùng cũng đồng ý Lý Hiểu mỉm hiểu ý: “Thế mới đúng chứ! Cháu cho ông cháu là cháu gái ông điểm ông nhớ kỹ. Còn cứ lải nhải nữa là cháu giận đấy. Ký túc xá của ông ở ? Bây giờ chúng qua đó.”
Nghe Tô Lão bế Khang Khang bước nhanh dẫn đường, miệng còn lầm bầm: “Cháu là cháu gái ông thì cháu cũng lấy chồng mà! Có ai lấy chồng còn mang theo ông nội ? Còn thằng nhóc Cố tính? Việc gì cũng cháu, đổi khác cháu thử xem?”
“Ông nội, cháu thấy hết nhé! Đổi khác cháu cũng vẫn mang theo ông, mà đồng ý cháu đổi luôn .” Lý Hiểu vô cùng tự tin .
“Vợ , ý kiến em ngàn vạn đừng đổi .” Cố Hằng ở bên cạnh thích hợp tiếp lời.
Tô Lão phía bĩu môi, thì thầm to nhỏ với Khang Khang: “Khang Khang, cháu xem cháu ghê gớm quá, bố cháu đúng là cái đồ ‘tai mềm’ (sợ vợ).”
“Cụ ơi, tai mềm là cái gì ạ?” Khang Khang là đứa trẻ ngoan hiểu thì hỏi.
An An thính tai phía phấn khích : “Cháu , cháu tai nhỏ ngon lắm, đây ông Từ mua cho chúng cháu , Khang Khang em quên ?” Nói còn chép chép cái miệng nhỏ.
“Đó là tai heo, tai mềm cụ .” Khang Khang học theo dáng vẻ của lườm một cái rõ to.
“Hả? Vậy tai mềm ngon ạ? Cụ ơi.” An An l.i.ế.m l.i.ế.m môi tò mò hỏi.
“Cái hỏi bố các cháu , ha ha ha...” Tô Lão tâm trạng ném vấn đề cho Cố Hằng vô tội.
Cố Hằng ? Anh chỉ đành ném vấn đề cho vợ , vấn đề tìm ?
Thế là nghiêm túc hươu vượn: “Bố cũng , nhưng chắc chắn , thông minh như thì vấn đề gì là đúng ?”
Lý Hiểu:...
Suốt dọc đường cả nhà , khí vô cùng hòa thuận. Do Tô Lão một lòng vùi đầu công việc, ăn cơm nhà ăn, cho nên hành lý của ông thực sự nhiều, một cái túi hành lý cộng thêm một cái túi lưới là hết.
Lý Hiểu mà chua xót đau lòng, cô túi hành lý nhẹ bẫng trong tay hồi lâu .
Ông nội đến Kinh Thị hơn một năm , trọn vẹn trải qua bốn mùa luân chuyển, mà chỉ một bộ quần áo mùa đông và một bộ quần áo mùa xuân, còn chính là áo sơ mi .
Tô Lão ngược ha hả giải thích: “Ông là do công việc bận quá thời gian sắm sửa, hơn nữa ngày nào cũng ở trong trường cần nhiều quần áo gì?”
Cố Hằng vỗ vỗ vai cô an ủi: “Sau chúng sắm sửa cho ông là .”
Lý Hiểu lúc mới gật đầu gì, xách hành lý dẫn đường, Tô Lão ở phía nháy mắt với hai đứa nhỏ, hai đứa nhỏ bịt miệng trộm.
Trường học cách hẻm Thâm Tỉnh cũng xa, khỏi cổng trường xe buýt chỉ ba trạm là đến đầu ngõ, cho nên Tô Lão sống ở đây cũng vô cùng thuận tiện.
Lý Hiểu vốn định sắp xếp cho Tô Lão ở viện t.ử thứ hai, nghĩ ông nội lớn tuổi bất tiện.
Cho nên sáng sớm hôm nay cô và Cố Hằng chuyển đồ của bọn họ về viện t.ử thứ hai, nhường tiền viện cho Tô Lão.
Tô Lão đối với chỗ ở cũng yêu cầu gì lớn, chỉ cần cả nhà ở cùng là , ngược đối với thư phòng Lý Hiểu đặc biệt sắp xếp cho ông thì vô cùng hứng thú, sách vở đầy ắp tủ sách ông vô cùng thỏa mãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-o-thap-nien-chi-nghi-qua-binh-pham-nhan-nha-nhan-sinh/chuong-419-de-chung-phat-huy-gia-tri-lon-hon-trong-tay-ong.html.]
Khi Cố Hằng ngay mặt ông mở một mật thất trong thư phòng, và bên trong bày đầy những giá sách quen thuộc của ông, Tô Lão vốn luôn trầm cũng bình tĩnh nữa, ông hai vợ chồng một cái lao nhanh trong.
Thấp thỏm vươn tay rút một cuốn sách cổ ông quen thuộc nhất từ bên , cả ông kìm run rẩy.
Ông đặt cuốn sách đó về chỗ cũ rút một cuốn, cuốn thứ hai, cuốn thứ ba, cuốn thứ N, Tô Lão cuối cùng cũng tin ông đang mơ, những thứ thực sự bộ đều là trân tàng của ông.
Không, tất cả, ông thấy còn của Lão Cao cũng đều ở đây, ông thể tin nổi đầu về phía hai vợ chồng đang tủm tỉm phía .
Một năm nay bao gồm cả hôm nay gặp mặt ông đều dám nhắc một câu đến sách của ông, bởi vì ông thời điểm nhạy cảm chuyển những thứ đến Kinh Thị dễ dàng thế nào.
Ông thậm chí nghĩ nếu bọn trẻ giữ những thứ đó ông cũng thản nhiên chấp nhận, việc ông còn thể yêu cầu bọn trẻ ?
Lại ngờ bọn trẻ cho ông bất ngờ lớn như , chuyện ông nghĩ cũng dám nghĩ bọn họ thế nào mà ?
“Hiểu Hiểu, Tiểu Cố, các cháu cái ...” Ông hỏi là thế nào hỏi thế nào hỏi ? Lúc đến giọng của ông cũng run rẩy.
Lý Hiểu bí hiểm: “Cái hỏi cháu rể của ông .” Bịa chuyện giỏi.
Quả nhiên thấy Cố Hằng ung dung bình tĩnh kể : “Cháu bạn chuyên chạy loại xe , trong tay bọn họ hai chiếc xe tải nhà máy đào thải . Chuyên vận chuyển giúp một đồ vật quý giá ai hoặc thể lộ ánh sáng, cháu chính là tìm bọn họ. Còn mật thất , về Kinh Thị cháu nhờ qua xong , đồ chuyển tới dùng .”
Lý Hiểu bĩu môi cứ như thật , suýt chút nữa thì tin. Nào Cố Hằng cũng lừa , thực sự bạn như , chẳng qua bọn họ cần đến mà thôi.
Mật thất đúng là về xong, ý định ban đầu là để Lý Hiểu để một ít đồ ở đây che mắt khác, ngờ ông nội Tô dùng đến.
Có một ‘thư phòng’ như Tô Lão coi như yên tâm ở đây, ông bao giờ nhắc đến chuyện về ký túc xá nữa, trong lòng Lý Hiểu vô cùng vui vẻ.
Cuối tuần Lý Hiểu đưa bọn trẻ một chuyến đến khu tập thể quân đội, cổng khu tập thể cặp song sinh thu hút sự chú ý của thím Lan, bà đang gốc cây to ở cổng khu tập thể khâu đế giày.
“Ái chà! Hiểu Hiểu, đây là An An và Khang Khang ? Trông đáng yêu quá!” Thím Lan ngẩng đầu liền thấy cả nhà bốn tới, ha hả .
“Thím Lan, lâu gặp sức khỏe thím thế nào ạ?” Lý Hiểu lịch sự chào hỏi, sức khỏe thím Lan lắm, cho nên cô mới hỏi như .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Không , vẫn như cũ, cháu cũng sức khỏe thím cũng chỉ thế thôi.” Thím Lan đáp, may mà cũng .
“Sẽ khỏe thôi ạ, thím từ từ điều dưỡng. An An Khang Khang, mau gọi bác gái Lan.” Lý Hiểu an ủi một câu, nghiêng đầu bảo hai đứa trẻ gọi .
“Bác gái Lan chào bác...” An An và Khang Khang vô cùng lời gọi, Cố Hằng cũng lịch sự gọi một tiếng thím Lan.
“Ơi, ơi!” Thím Lan bọn nó gọi trong lòng ngọt ngào, nỗi sầu muộn mặt đều tan biến hết.
Những khác thấy động tĩnh cũng tò mò vây , thấy là gia đình Lý Hiểu về, mang theo cặp song sinh phấn điêu ngọc trác, nhao nhao nhiệt tình chào hỏi.
Hai đứa nhỏ một chút cũng sợ lạ bảo gọi là gọi , đặc biệt là An An cái miệng nhỏ liến thoắng cực kỳ chuyện, nếu bác gái Lưu bọn họ tiếng tìm tới thì nhất thời nửa khắc còn về nhà.