Trọng Sinh Ở Thập Niên, Chỉ Nghĩ Quá Bình Phàm Nhàn Nhã Nhân Sinh - Chương 331: Đụng Độ Trên Tàu Hỏa, Lý Hiểu Vả Mặt Cực Phẩm
Cập nhật lúc: 2026-03-13 19:19:24
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên tàu hỏa Cố Hằng và Tần Nhã ở đó, Lý Hiểu quả thực biến thành một đứa trẻ to xác, thể là cơm bưng nước rót, cái gì cũng cho cô động , ngoại trừ vệ sinh, rửa mặt, ngủ.
Cô gái ở giường đối diện chắc cũng là thanh niên trí thức về thăm nhà, dọc đường lườm nguýt ít.
Nhìn thấy Cố Hằng một nữa bưng cơm nước mua xong đến mặt Lý Hiểu, ôn tồn dặn dò cô cẩn thận kẻo nóng, cô gái nhịn nữa.
Cô dậy từ giường chằm chằm Lý Hiểu, giọng điệu bất thiện : “ cái cô , chân tay lành lặn mà cái gì cũng cứ đợi hầu hạ cô, hả, là thiên kim đại tiểu thư gì đó chắc?”
Tần Nhã dậy định lý luận với cô thì Lý Hiểu kéo , cô còn dùng ánh mắt hiệu cho Cố Hằng đừng chuyện, lúc mới thong thả : “Chị Nhã, chị thấy con chuột nào chạy qua a?”
Tần Nhã hiểu , nhưng vẫn quan tâm hỏi: “Không a, Hiểu Hiểu thấy chuột ?”
“Em cũng thấy, lạ thật, chuột tại thấy một con ch.ó sủa loạn ở đó, em còn tưởng nó đang bắt chuột chứ!” Lý Hiểu giọng điệu u ám .
Đối phương ngẩn một chút phản ứng , tức đến mức giậm chân: “Cô ý gì, dám mắng là ch.ó?”
Khóe môi Lý Hiểu khẽ nhếch: “Phản ứng cũng nhanh đấy chứ? mà ch.ó thì cô lo chuyện bao đồng gì?” Cố Hằng và Tần Nhã đều đầu , sợ cẩn thận tiếng, con bé mồm miệng cũng độc địa lắm nhưng bọn họ thích.
“Cô, hả, cô tác phong tiểu thư tư bản còn cho ?” Cô gái cũng chính là Lâm Lâm lúc đầu tức giận, khóe mắt liếc thấy nhân viên tàu hỏa bên ngoài giường liền đổi giọng điệu, đấu với cô thì tự lượng sức .
Lý Hiểu tai thính mắt tinh thấy nhân viên tàu hỏa đang bên ngoài, cô đổi vẻ mặt đanh đá , tủi phẫn nộ : “Cái cô tâm địa xa thế? Lúc lên xe trẹo chân bây giờ vẫn khỏi hẳn, hai vị một là chị dâu tương lai của , một là vị hôn phu của , bọn họ xót cho nhiều, để tránh chân thương nữa. Sao đến miệng cô thành tác phong tư bản ? Một cô nhi liệt sĩ trong sạch như cho phép cô vu khống như .” Nói hốc mắt cũng đỏ lên.
Nhân viên tàu hỏa ngoài cửa nổi nữa, cô đẩy cửa bước nghiêm túc với Lâm Lâm : “Vị hành khách , lời các cô đều thấy cả, căn bản tình huống như cô phản ánh, hành vi chụp mũ lung tung cho khác của cô là đúng, mời cô lập tức xin cô gái .”
Đậu má! Cô chỉ mà còn tố cáo nữa? May mà phản ứng kịp thời, nếu chẳng cô hại thê t.h.ả.m ?
Lâm Lâm cuống lên, cô lung tung dựa bắt cô xin ? Phẫn nộ chỉ Lý Hiểu với nhân viên tàu hỏa: “Cô dối, tận mắt thấy cô từ lúc lên xe là bọn họ hầu hạ cô , lấy nước, lấy cơm đều là bọn họ lấy xong đưa đến mặt cô, còn cô tác phong tư bản?”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Vị cô nương cô tai vấn đề não vấn đề ? Vừa nãy với cô là lúc lên xe cẩn thận trẹo chân, cô là giả vờ thấy là thật sự thấy?” Lý Hiểu hỏi một cách nghiêm túc khiến tưởng cô thực sự nghĩ như .
“Cô... cô trẹo chân là trẹo chân ? thấy cô vệ sinh rõ ràng vẫn bình thường, chắc chắn là đang dối.” Lâm Lâm cam tâm.
Lý Hiểu chẳng hề hoảng hốt chút nào, cô nhanh chậm : “Ồ, cô tự tin đang dối như ? Nếu thể chứng minh thực sự trẹo chân thì ?”
Lâm Lâm thấy cô chẳng vẻ gì là chột ngược chút chắc chắn, chẳng lẽ thực sự oan uổng cô ?
nhớ cô vệ sinh hai đều chút khác thường nào cô cam tâm, đặc biệt là vẻ mặt khiêu khích của đối phương cô càng nuốt trôi cục tức đó. Dựa mà đàn ông chăm sóc cô chu đáo tỉ mỉ như ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-o-thap-nien-chi-nghi-qua-binh-pham-nhan-nha-nhan-sinh/chuong-331-dung-do-tren-tau-hoa-ly-hieu-va-mat-cuc-pham.html.]
Vừa nãy ngay cái đầu tiên khi bước toa xe cô đàn ông mắt cho kinh ngạc, từ nhỏ cô thích kiểu đàn ông tràn đầy dương cương chi khí, góc cạnh rõ ràng như thế , đặc biệt là đàn ông mắt còn tuấn dật bất phàm như .
Cô vốn định quen hỏi thăm tình hình của đối phương, kết quả ngay cả một ánh mắt cũng cho cô , chỉ mải mê chăm sóc phụ nữ đáng ghét mắt .
Nghĩ đến đây cô càng thêm cam tâm, ưỡn n.g.ự.c cố tỏ bình tĩnh : “Cô chính là đang dối, tận mắt thấy cô vệ sinh chẳng việc gì cả.”
“ thể vệ sinh nghĩa là trẹo chân a? Chị dâu và vị hôn phu của xót ?” Lý Hiểu hỏi ngược .
“Cô... hổ, suốt ngày treo vị hôn phu bên miệng. Có thể vệ sinh tại thể lấy nước, lấy cơm? Cô chính là tư tưởng vấn đề.” Lâm Lâm cam chịu yếu thế.
“Chúng quang minh chính đại trưởng bối chứng kiến, tiệc đính hôn là vị hôn phu hôn thê danh chính ngôn thuận tại thể nhắc? Tư tưởng vấn đề là cô đấy chứ? Quan tâm và vị hôn phu của như gì? Không là...” Lý Hiểu giọng điệu u ám .
“Cô hươu vượn, ai để ý đến vị hôn phu của cô chứ?” Lâm Lâm lời thốt là hỏng , đều tại phụ nữ đáng c.h.ế.t dùng lời khích cô , nếu cô cũng sẽ lỡ miệng .
Quả nhiên, liền thấy đối phương như : “ cô để ý vị hôn phu của ? Nể tình cô là con gái, xin , cô thành tâm thành ý xin một câu thì chuyện coi như bỏ qua.”
Nhân viên tàu hỏa bên cạnh lúc đầu còn cảm thấy cô bé mồm miệng quá lợi hại, chút lý tha , nhưng đến cuối cùng mới phát hiện cô bé đơn giản.
Nói chuyện lý cứ, mạch lạc rõ ràng, cuối cùng trong tình huống chiếm lý thể lùi một bước chừa cho đối phương một chút đường lui, ép đường cùng, còn thể đạt kết quả mong .
Từ đó thể thấy tấm lòng của cô bé đủ rộng lượng và thông minh hơn , tại kìm khiến nhớ đến cộng sự từng sinh t.ử, rõ ràng là hai liên quan gì nhưng một cảm giác quen thuộc khó tả, cũng khiến nảy sinh lòng tán thưởng!
Lúc Lâm Lâm xuống đài , bắt cô xin cô mặt nhân viên tàu hỏa và những lén lút vây xem ngoài cửa thật sự còn khó hơn c.h.ế.t.
xin rõ ràng chuyện qua , ngay lúc cô do dự quyết thì nhân viên tàu hỏa lên tiếng, giọng mang theo vài phần nghiêm khắc: “Vị hành khách cô vẫn nên xin , nếu chúng sẽ mời cô đến phòng bảo vệ một chuyến.”
“, ... xin !” Lâm Lâm dọa giật , chỉ thể xin lí nhí như muỗi kêu.
“Tiếng gì ? Có muỗi ?” Lý Hiểu cố ý tứ phía chính là cô .
Nhìn những xem náo nhiệt bên ngoài nhân viên tàu hỏa nghiêm túc, còn phụ nữ như hề nhượng bộ mắt và đàn ông mặt lạnh khí trường mạnh mẽ bên cạnh cô .
Lâm Lâm c.ắ.n môi hét lớn: “Xin ! sai nên suy đoán vô căn cứ.”
“Ừm! Biết sai là , may mà cô gặp còn cơ hội xin , nếu gặp nhân vật ghê gớm nào đó e là... Ngôn tận vu thử, tự giải quyết cho nhé!” (Lời hết đến đây, tự lo liệu lấy).