Trọng Sinh Ở Thập Niên, Chỉ Nghĩ Quá Bình Phàm Nhàn Nhã Nhân Sinh - Chương 309: Món Quà Của Các Trưởng Bối, Người Khác Có Cháu Cũng Phải Có
Cập nhật lúc: 2026-03-12 23:42:18
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ nhà bà nội Tôn , Lý Hiểu bất lực đàn ông bên cạnh ngốc nghếch suốt cả quãng đường, cô lắc đầu: “Nhìn đường cho kỹ , vui cái gì thế? Có vui đến mức đó ?”
“Đương nhiên , từ hôm nay trở Cố Hằng chính là vị hôn phu chính thức của Lý Hiểu ! Ha ha! Anh mơ cũng thể tỉnh.” Cố Hằng mày phi sắc múa, đắc ý dào dạt .
Lý Hiểu căng thẳng trái , thấy mới thở phào nhẹ nhõm. Cô bực bội trừng mắt đàn ông mặt: “Bé tiếng thôi, thấy thì ?”
Cố Hằng cũng theo bản năng căng thẳng một chút, lập tức vịt c.h.ế.t mạnh miệng : “Sợ cái gì? Anh cũng chuyện gì quá giới hạn, hôm nay là ngày đính hôn của chúng , còn cho phép vui vẻ một chút ?”
“Cho, cho, nhưng thể nhỏ một chút ?” Tên là đang bay bổng đây!
Nhìn nắm đ.ấ.m đang siết c.h.ặ.t của vợ cưới nhà , Cố Hằng lập tức từ trung đáp đất. Anh vô cùng nghiêm túc : “Vợ , ...”
“Dừng, ai là vợ ? Nói chuyện thì chuyện, chiếm tiện nghi của ai đấy?” Lý Hiểu bất mãn trừng mắt đàn ông mặt dày mày dạn mặt thêm nữa.
Ngẩng đầu trời, ông trời ơi! Làm ơn , trả cái tên Cố Hằng thanh lãnh cao quý ban đầu cho con !
“Hì hì! Nói thuận miệng thôi, đừng để ý nha!” Cố Hằng bày bộ dạng ch.ó bự nịnh nọt, chọc bên cạnh mới tiếp: “Hiểu Hiểu, cái đó còn chuẩn quà khác, hôm nay tiện lấy .
Hôm nào, chúng đến tiểu viện trấn, sẽ đưa cho em. Còn gia sản của , đợi hai ngày nữa sắp xếp giao hết cho em, ở Kinh Thị còn một ít thì đợi về đó .”
Lý Hiểu nhướng mày, đối với sự dụng tâm và tự giác của , trong lòng cô hài lòng. cô vẫn : “Quà thì em khách sáo, gia sản thì thôi , hãy .”
“Đừng mà! Hiểu Hiểu, em cầm mới thể yên tâm, chỉ cần để cho một ít tiền sinh hoạt là .”
Cố Hằng cuống lên, quan sát kỹ , những sống hạnh phúc đều là vợ quản tiền, đương nhiên cũng thể ngoại lệ.
“Vội cái gì? Chúng còn kết hôn ? Sau khi kết hôn em xem dám nộp lên ?” Cô tức giận uy h.i.ế.p.
“Hì hì! Vậy chắc chắn là dám !” Cố Hằng rạng rỡ.
Hai trở về khu thanh niên trí thức, bác gái Hứa và Hứa Viễn Hàng trở về, đang ở trong phòng chị Đông Mai trò chuyện với đợi cô.
Thấy họ về , bác gái Hứa dẫn hai bọn họ phòng Lý Hiểu, Hứa Viễn Hàng cũng theo.
Đợi xuống, bác gái Hứa từ trong cái túi mang theo lấy một bọc vải nhỏ. Bà từng chút từng chút chậm rãi mở , bên trong rõ ràng là từng cuộn từng cuộn tiền Đại Đoàn Kết.
“Bác Hứa, cái ...” Lý Hiểu kinh ngạc bà, nhiều tiền như là gì?
Bác gái Hứa dịu dàng: “Nghe bác từ từ với cháu, chỗ là khi đến đây bác trai Lưu, chú Tiêu của cháu nhờ bác mang tới.
À, còn mấy nhà qua thiết, bác đều rõ ràng từng cái một cho cháu.”
Lý Hiểu càng nghi hoặc, bác gái Hứa dùng ánh mắt hiệu cô bình tĩnh chớ nóng vội. Bà đặt tiền lên giường đất, kéo tay Lý Hiểu vỗ về đầy yêu thương, Cố Hằng ở bên cạnh mới ôn tồn mở miệng giải thích: “Lần cháu đính hôn vội vàng, chúng cũng kịp chuẩn gì cho cháu, cho nên...”
“Bác Hứa, cháu...” Cô cần những thứ , thật sự, tình yêu thương của họ là hạnh phúc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-o-thap-nien-chi-nghi-qua-binh-pham-nhan-nha-nhan-sinh/chuong-309-mon-qua-cua-cac-truong-boi-nguoi-khac-co-chau-cung-phai-co.html.]
“Nghe bác hết , đính hôn là chuyện lớn, chúng là bậc trưởng bối chắc chắn chuẩn quà cáp gì đó. Huống hồ cha cháu còn nữa, mấy ông chú ông bác chúng chính là trưởng bối của cháu, khác cái gì cháu cũng cái đó.
quả thực vội vàng, là đường xa như , chúng bàn bạc một hồi chi bằng trực tiếp đưa tiền và phiếu cho cháu, hai đứa mua gì thì tự mua là .”
Nói bà cầm lấy một cuộn tiền xem ký hiệu đ.á.n.h dấu : “Đây là của chú Tiêu, thím Tiêu cháu đưa, chắc là một trăm đồng còn một ít phiếu.” Trực tiếp nhét tay Lý Hiểu.
Lại cầm lấy một cuộn : “Đây là của nhà bác, cũng là một trăm đồng cộng thêm mấy tấm phiếu.” Cũng nhét cho cô.
Cuối cùng cầm lấy một cuộn to hơn chút : “Đây là của nhà bác trai Lưu cháu, là mặt ông nội Lưu cũng đưa một phần, tổng cộng là hai trăm đồng và một ít phiếu.” Lần nữa nhét tay cô.
“Chỗ còn ba phần, lượt là nhà đại đội trưởng Chu, nhà tiểu đoàn trưởng Hồ và nhà phó trung đoàn trưởng Vưu. Mỗi nhà bọn họ đưa hai mươi đồng, nhà bọn họ cháu đều quen thuộc.
mấy nhà cháu nhớ kỹ một chút, tương lai chuyện nhân tình qua gì tiền cháu trả , nhân tình qua mới đạo, ?”
“Vâng! Cháu , nhưng mà bác Hứa, đưa nhiều quá cháu thể nhận. Tiền của cháu đủ tiêu, đừng nghĩ trăm phương ngàn kế đưa tiền cho cháu a!
Quay đầu chính túng thiếu, hơn nữa Viễn Hàng của cháu cũng sắp kết hôn , chỗ nào cũng cần tiêu tiền.”
Lý Hiểu nhận, cô thiếu tiền là một chuyện, chủ yếu vẫn là cảm thấy nợ quá nhiều, nhiều đến mức cô nên báo đáp thế nào.
“Con bé lo bò trắng răng cái gì? Mấy nhà chúng đều là công nhân viên chức hai thậm chí ba , thiếu chút tiền ?
Hơn nữa các trai cháu cưới vợ bọn nó tự kiếm tiền tích cóp, còn cần mấy già chúng lo lắng ? Cầm lấy, lớn ban cho thể từ chối, ?” Bác gái Hứa giọng thể nghi ngờ.
“ , coi thường trai em ? Anh cưới vợ tự nhiên sẽ tự kiếm tiền, con bé tuổi còn nhỏ mà lo lắng cũng nhiều đấy.” Hứa Viễn Hàng cũng ở bên cạnh chêm , thực tế vẫn là khuyên nhủ.
Còn thể nữa? Lý Hiểu chỉ đành đỏ hoe mắt nhận lấy phần tâm ý nặng trĩu . Thật trong lòng cô đều rõ, nhẹ nhàng như bác gái Hứa ?
Không đến chuyện các trai kết hôn bọn họ chuẩn bao nhiêu thứ, chỉ đến việc mỗi tháng bọn họ tư trợ cho trẻ mồ côi liệt sĩ cũng ít.
bọn họ vẫn tiếc sức lực đối với , thể khiến cảm động?
“Được , , xong ? Bây giờ đến lượt con chứ?” Thấy con bé sắp vội vàng cắt ngang, cũng dỗ, cũng để cái tên chướng mắt bên cạnh dỗ.
“Khụ! Đến xem đây là quà và Hồng Kỳ cùng tặng cho hai đứa, xem thế nào?”
Nói từ trong túi áo thần thần bí bí móc hai cái hộp tinh xảo, đặt tay Lý Hiểu hiệu cho cô mở xem.
Lý Hiểu hốc mắt đỏ hoe mặt cái hộp trong tay, ánh mắt mong chờ của Hứa Viễn Hàng chậm rãi mở hộp .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Đập mắt rõ ràng là một cặp đồng hồ đeo tay tinh xảo, mặt đồng hồ màu vàng ánh đèn dầu tỏa sáng lấp lánh!
Nước mắt cô rốt cuộc kìm nữa, nghẹn ngào : “Anh, bác Hứa gì ? Chỉ là đính hôn thôi mà kết hôn, gì như ... hu hu!”
“Con bé ngốc, cái gì? Nếu bố cháu còn sống chắc chắn sẽ chuẩn cho cháu chu đáo hơn, vẫn là để cháu chịu thiệt thòi .” Bác gái Hứa ôm chầm lấy lòng, mắt cũng đỏ hoe.