Trọng Sinh Ở Thập Niên, Chỉ Nghĩ Quá Bình Phàm Nhàn Nhã Nhân Sinh - Chương 301: Quả Thật Rất Đường Đột

Cập nhật lúc: 2026-03-12 23:42:10
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông cụ vô cùng lo lắng đứa cháu gái bớt lo của , cái tính cách tùy tiện thế nào cũng yên tâm! Lời gì cũng tuôn ngoài, ông đỡ cũng bắt đầu từ .

 

Cũng may thằng nhóc Cố cảnh đặc biệt, cần hầu hạ bố chồng, nếu ông già chẳng suốt ngày xin cho đứa trẻ hư .

 

“Thằng nhóc Cố, con bé nhà ông bậy bạ đấy, cháu đừng coi là thật nhé!” Thật khó cho ông lão lớn tuổi thế còn đỡ cho cháu gái, haiz! Tô Lão thầm thở dài một .

 

“Ông nội, Hiểu Hiểu sai ạ.” Cố Hằng nghiêm túc trả lời, ông cụ càng thêm hài lòng.

 

Buổi chiều ông cụ còn , họ cũng bắt xe nên chuyện một lúc sớm cáo từ rời .

 

Ông cụ dõi theo bóng lưng họ dìu xa, trong mắt tràn đầy sự an ủi!

 

Trên đường , tâm trạng của Cố Hằng vui vẻ, thêm một nhà của Hiểu Hiểu chấp nhận , cách ngày cưới cô gần thêm một bước.

 

Thấy rạng rỡ như , Lý Hiểu ranh mãnh: “Biểu hiện tệ, tiếp tục cố gắng nhé! Bây giờ chúng gọi điện thoại thôi.”

 

Nghe , khuôn mặt đang rạng rỡ lập tức xìu xuống, oán trách cô gái đang hả hê mặt: “Hiểu Hiểu, em thể để vui thêm một lúc ? Còn thể chơi đùa vui vẻ ?” Câu cuối cùng đương nhiên là học theo Lý Hiểu.

 

“Em đây chẳng bụng nhắc nhở ?”

 

“Cảm ơn em nhé!”

 

“Người nhà khách sáo gì?”

 

Hai đùa cợt đến cục bưu điện, khoảnh khắc cầm điện thoại lên, đừng là Cố Hằng căng thẳng đến cứng cả , ngay cả Lý Hiểu cũng hít một thật sâu.

 

Điện thoại kết nối, đầu dây bên truyền đến giọng nam trầm ấm, vang dội: “ là Lưu Bá Khiêm, trung đoàn đặc chiến XX, xin hỏi ai đấy?”

 

“Bác Lưu, là cháu Hiểu Hiểu đây ạ.” Lý Hiểu đáp một cách cẩn thận.

 

“Hiểu Hiểu, thế, bắt nạt ?” Đứa trẻ chuyện gì chắc chắn sẽ gọi điện lung tung, Lưu Bá Khiêm lập tức dậy.

 

“Không, ạ, bác Lưu đừng lo, cháu… cháu chỉ chút chuyện với bác.” Một câu lắp ba lắp bắp, đúng là căng thẳng thật.

 

Khiến cho Lưu Bá Khiêm ở đầu dây bên cũng căng thẳng theo: “Sao… thế? Hiểu Hiểu, cháu đừng dọa bác nhé!”

 

“Không , ạ, bác đừng căng thẳng.” Suy nghĩ một chút, cô quyết định c.h.ế.t sớm siêu sinh sớm, đằng nào cũng đối mặt.

 

Cô nhắm mắt , hét thẳng ống : “Bác Lưu, cháu đối tượng ạ.” Hét xong liền thấy tiếng “cạch” ở đầu dây bên , thứ gì rơi xuống.

 

đầu thì phát hiện bên cạnh còn hai đàn ông và phụ nữ trung niên đang chờ gọi điện thoại, họ đang bụm miệng trộm, còn Cố Hằng thì mặt mày căng thẳng cô. Lý Hiểu che mặt, mất mặt c.h.ế.t .

 

“Hiểu Hiểu, Hiểu Hiểu…” Đầu dây bên vang lên giọng gấp gáp của Lưu Bá Khiêm.

 

“Bác Lưu, cháu đây ạ.” Lý Hiểu vội vàng đáp lời.

 

“Hiểu Hiểu ! Vừa chắc bác ù tai, nhầm , cháu nữa .” Ông hỏi một cách cẩn thận.

 

Lý Hiểu đành cứng rắn nữa: “Bác Lưu, cháu đang yêu đương ạ.”

 

Lần Lưu Bá Khiêm giả vờ thấy cũng , từng trải trăm trận như ông cũng loạng choạng một cái, suýt nữa rơi điện thoại nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-o-thap-nien-chi-nghi-qua-binh-pham-nhan-nha-nhan-sinh/chuong-301-qua-that-rat-duong-dot.html.]

 

Ông nén cảm xúc, thăm dò khuyên nhủ: “Hiểu Hiểu ! Cháu ngoan nhé, chúng còn nhỏ, đừng mấy thằng sói con bên ngoài dụ dỗ, chúng nó đều ý .”

 

Lý Hiểu đưa ống gần Cố Hằng một chút, lời của bác Lưu cả hai đều rõ mồn một. Lý Hiểu bụm miệng ngớt, còn Cố Hằng thì cạn lời.

 

Anh dứt khoát cầm lấy ống , hít một thật sâu dõng dạc : “Chào bác Lưu! Đường đột phiền bác, cháu là đối tượng của Hiểu Hiểu, Cố Hằng ạ.”

 

Đầu dây bên im lặng một lúc lâu mới truyền đến một tiếng mỉa mai: “Quả thật đường đột, tao cảnh cáo mày, tránh xa Hiểu Hiểu nhà tao , nếu tao sẽ xử lý mày.”

 

Lưu Bá Khiêm càng càng tức, đến cuối cùng ngay cả những lời c.h.ử.i thề khi xưa ở chiến trường cũng tuôn .

 

Đây là giọt m.á.u duy nhất mà em của ông để , thể tùy tiện để một thằng nhóc thối tha nào đó cuỗm ? Nếu chuyện gì xảy , xuống ông ăn với em?

 

Kết quả dự liệu , Cố Hằng hề tức giận, đợi đối phương gầm thét xong mới từ tốn : “Bác Lưu, cháu trong một thời gian ngắn để các bác chấp nhận cháu là dễ. xin bác hãy cho cháu một cơ hội để thể hiện.”

 

“Không cần…” Đầu dây bên gầm lên.

 

Tiếng lớn đến mức cả Lý Hiểu và những xếp hàng phía đều rõ mồn một, bất đắc dĩ Lý Hiểu đành cầm ống , nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Bác Lưu, bác bình tĩnh một chút ? Cháu khó khăn lắm mới tìm đối tượng, bác đừng dọa chạy mất nhé! Đến lúc đó cháu cho bác xem đấy.”

 

Lưu Bá Khiêm ở đầu dây bên chỉ cảm thấy trời đất cuồng, tim như một mũi tên đ.â.m trúng. Còn gì đau lòng hơn việc bắp cải nhà hướng ngoài, tổn thương trái tim cha già ?

 

Hít một thật sâu, nhắm mắt , ông mới trầm giọng : “Hiểu Hiểu, cháu bác . Cháu đến Cục Công an tìm một tên Trương Đại Hải, mượn điện thoại của , chúng chuyện cho rõ ràng, ?”

 

“Vâng ạ.” Lý Hiểu đồng ý dứt khoát, chỉ cần thể chuyện là , may mà Cục Công an cách đây xa.

 

Cúp điện thoại, hai liền thẳng đến Cục Công an, Cục Công an và Cục Bưu điện thực cùng một con phố, một cái ở đầu phố, một cái ở cuối phố.

 

Đến Cục Công an, Lý Hiểu chặn một nữ công an , lịch sự hỏi: “Chào đồng chí! Xin hỏi đồng chí Trương Đại Hải ở ạ? Có thể giúp gọi ?”

 

Nữ công an đang cầm bình rót nước sôi, tìm Trương Đại Hải liền mang theo vài phần cảnh giác: “Các tìm gì? Các là ai? Có giấy giới thiệu ?”

 

“Đồng chí, …”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

“Có là đồng chí Lý Hiểu ? là Trương Đại Hải.” Lời của Lý Hiểu xong, bên trong một nam công an trung niên .

 

“Cục trưởng, họ…” Nữ công an định tình hình thì tự xưng là Trương Đại Hải xua tay : “Tiểu Phương, đây là cháu gái , cô việc của !” Nữ công an lúc mới gật đầu rời .

 

“Chào chú Trương! Cháu là Lý Hiểu.” Chẳng trách nữ công an cẩn thận như , hóa là cục trưởng!

 

Cố Hằng cũng lịch sự chào theo: “Chào chú Trương! Cháu là Cố Hằng.”

 

Ánh mắt của Trương Đại Hải Cố Hằng vài vòng mới : “Chào các cháu, đây với chú!”

 

Đến văn phòng của chú Trương, ông rót nước sôi cho họ mới điện thoại: “Alô, là Trương Đại Hải. Vâng, , hiểu .”

 

Sau đó, ông đặt ống lên bàn, với họ: “Bác Lưu của các cháu chuyện riêng với vài câu, cháu gái lớn, cháu ngoài với chú một lát nhé!”

 

Lý Hiểu và Cố Hằng , thấy mỉm gật đầu, cô liền yên tâm theo Trương Đại Hải sang phòng họp bên cạnh.

 

Cố Hằng nắm c.h.ặ.t t.a.y, hắng giọng, thậm chí còn cởi cúc áo đầu tiên cổ. Sau đó mới bước tới cầm lấy ống : “Bác Lưu, cháu là Cố Hằng…”

 

 

Loading...