Trọng Sinh Ở Thập Niên, Chỉ Nghĩ Quá Bình Phàm Nhàn Nhã Nhân Sinh - Chương 260: Liều Mạng

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:56:26
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Hiểu thẳng về nhà ở ngõ Thâm Tỉnh, nhưng cô cũng nhàn rỗi, một bộ đồ khác cũng ngoài. Mặc dù Cố Hằng sẽ giúp điều tra, nhưng đây dù cũng là chuyện của , thể cái gì cũng dựa khác.

 

ngoài đến bưu điện gọi điện thoại cho Lưu Hồng Kỳ , cô nhớ từng nhờ để mắt đến nhà họ Tiêu, Lý Hiểu gặp đó.

 

Lưu Hồng Kỳ sợ cô xúc động mạo hiểm, sống c.h.ế.t cho cô gặp đó. Cuối cùng Lý Hiểu đe dọa rằng nếu cho gặp, cô sẽ trực tiếp đến nhà họ Tiêu tìm bọn họ.

 

Lưu Hồng Kỳ bất lực đành nhượng bộ, bắt cô cam đoan bừa, lấy mạo hiểm, Lý Hiểu đồng ý tất cả mới lấy một địa chỉ.

 

Số 42 ngõ Dương Liễu phố Văn Hiền, địa chỉ Lý Hiểu lập tức tới đó. Đến nơi thấy cửa đóng then cài, may mà lúc trời chập choạng tối, đầy vài phút thấy một đàn ông cao lớn về phía .

 

Đến gần mới thấy má trái một vết sẹo dài kéo đến tận xương hàm. Vết sẹo khá sâu, trông chút dữ tợn.

 

Nếu là cô gái nhỏ bình thường đầu thấy sẽ sợ, nhưng Lý Hiểu thì . Bởi vì cô trai kể về lai lịch của vết sẹo , chỉ sự xót xa và kính trọng!

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Đợi đó đến gần, Lý Hiểu chào hỏi: “Chào Phương! Em là Lý Hiểu, em gái của Lưu Hồng Kỳ.”

 

Phương Kiến Đông vô cùng nghi hoặc, Hồng Kỳ chẳng để em gái tham gia ? Sao còn tìm đến đây? Anh nghĩ hỏi : “Chào em! Sao em qua đây?”

 

“Anh Phương yên tâm, trai em đồng ý em mới đến, em chuyện với .” Lý Hiểu đang lo lắng điều gì, thẳng.

 

Phương Kiến Đông trầm ngâm giây lát mở miệng: “Vào nhà .” Anh lấy chìa khóa mở cửa, đây là một căn nhà trệt sân nhỏ. Nhà lớn nhưng sân vườn dọn dẹp gọn gàng, thoải mái.

 

Vì để tránh hiềm nghi, cổng sân đóng, dẫn Lý Hiểu xuống phòng khách, thuận tay đưa qua một cốc nước nóng: “Em gái tìm việc gì ?” Em gái của em thì cũng như em gái .

 

Lý Hiểu thẳng vấn đề: “Anh Phương, em trai em nhờ lưu ý chuyện nhà họ Tiêu, em qua đây là hỏi xem phát hiện gì ? Xin cho em với.”

 

“Anh trai em em đối mặt trực tiếp với nhà họ Tiêu, địa vị nhà họ Tiêu tầm thường, điểm em chứ?” Phương Kiến Đông vẫn cô gái nhỏ mạo hiểm, nên nhắc nhở một câu.

 

“Anh Phương yên tâm, em bốc đồng, sẽ đem an nguy của đùa giỡn, nhưng em vẫn . Đã hôm nay em đến đây, chứng tỏ trai em đồng ý cho tình hình cho em , cứ .” Ánh mắt Lý Hiểu kiên định.

 

Phương Kiến Đông cô thuyết phục, thế là trong nửa giờ tiếp theo, Phương Kiến Đông kể hết những gì tra , thấy cho Lý Hiểu . Anh còn chia sẻ cả những suy đoán và cách của cho Lý Hiểu, cung cấp cho cô manh mối.

 

Mãi đến khi đèn đường vàng vọt phố sáng lên, Lý Hiểu mới rời khỏi nhà Phương Kiến Đông. Trở về, cô nghiền ngẫm những tin tức từ chỗ Phương Kiến Đông, xem gì dùng .

 

Ông cụ nhà họ Tiêu dù cũng là cán bộ về hưu cấp phó sư đoàn, báo thù quả thực khó. Từ xưa câu dân đấu với quan, lật đổ một cán bộ cấp phó sư đoàn nắm chắc phần thắng mới dám hành động.

 

Lý Hiểu giường đất chìm trầm tư, còn bên phía Cố Hằng cũng đang điều tra ráo riết. Đến sáng ngày thứ ba, Cố Hằng gõ cửa viện của Lý Hiểu.

 

“Sớm thế?” Lý Hiểu mắt nhắm mắt mở mở cửa mời Cố Hằng .

 

“Anh mua bữa sáng.” Cố Hằng lảng sang chuyện khác, thực cả đêm ngủ, nhưng đương nhiên sẽ . Đêm hôm em ngoài tra tin tức ngủ, đêm qua em về báo tình hình nên theo luôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-o-thap-nien-chi-nghi-qua-binh-pham-nhan-nha-nhan-sinh/chuong-260-lieu-mang.html.]

 

Hai bên bàn ăn trong bếp ăn chuyện, Cố Hằng đến một quán ăn tư nhân chỉ bán cho quen, mua món bánh bao gạch cua và canh lòng dê yêu thích nhất của quán. Mùi vị ngon đến mức Lý Hiểu cắm cúi ăn ngẩng đầu lên, nhà họ Tiêu gì đó quan trọng bằng ăn cơm.

 

Đợi ăn uống no say, hai dựa lưng ghế, thoải mái ợ một cái! Còn ăn ý, hành động đều hình thành khi ăn cơm chị Đông Mai nấu.

 

Hai , đều chút ngại ngùng! Cố Hằng : “Người của tra một thứ, dùng ?”

 

“Nói xem.” Lý Hiểu hứng thú.

 

“Lão cả Tiêu gia hai ngày nay hình như đang tẩu tán tài sản, của thấy nửa đêm lén lút vận chuyển đồ đạc khỏi thành. Tối qua theo xem thử, kết quả thấy chuyển đồ lên núi Dương Minh.

 

Ở đó chắc mộ phần của nhà họ, đến gần, chỉ vị trí đại khái.” Cố Hằng kể hết những gì cho Lý Hiểu, bao gồm cả vị trí đại khái giấu đồ.

 

Lý Hiểu xong mắt sáng rực, dọa Cố Hằng giật . Anh vội vàng lên tiếng khuyên: “Em đừng bừa, với một em chuyển bao nhiêu đồ? Bị phát hiện thì đáng, dám giấu đồ ở đó chắc chắn là chuẩn .”

 

Lý Hiểu ho nhẹ một tiếng: “Anh nghĩ nhiều , chẳng cũng ? Một em chuyển thế nào ? Yên tâm !”

 

Cô càng Cố Hằng càng yên tâm, nhấn mạnh nữa: “Em thể gọi .”

 

“Được.” Lý Hiểu đáp dứt khoát, trong lòng nghĩ mang theo thì lấy đồ gì chứ!

 

Cố Hằng thêm một tình hình tra cho Lý Hiểu, cũng gần giống những gì Phương tra . Thời gian ngắn như mà tra những thứ , xem Cố Hằng cũng đơn giản nha! Anh dựa bản , giống những khác còn gia thế giúp đỡ.

 

Nghĩ nghĩ, Lý Hiểu hỏi: “Cố Hằng, chợ đen ở đây mối ?”

 

Cố Hằng gật đầu: “Cần mua gì ?”

 

“Ừ, một thứ cần giúp mua.” Lý Hiểu thì thầm to nhỏ với Cố Hằng một hồi, Cố Hằng cô với ánh mắt đầy nghi hoặc và lo lắng.

 

“Yên tâm , em sẽ bừa .” Lý Hiểu cho một viên t.h.u.ố.c an thần, nhưng rõ ràng chẳng tác dụng gì.

 

Cố Hằng dặn dặn , cuối cùng còn nếu cô dám bừa sẽ mách trai cô. Lý Hiểu dở dở , ai cũng yên tâm về cô thế nhỉ?

 

Tiễn Cố Hằng đầy lo lắng , Lý Hiểu ngẩn ngơ ghế trầm tư lâu, lâu. Cô chỉ nghĩ kế hoạch mà còn nghĩ về từng chuyện khi xuyên , từng từng việc xuất hiện bên cạnh.

 

Từng màn như chiếu phim lướt qua trong đầu, thiện ý của bố Lý và cô bé nguyên chủ đối với cô, để cho cô khối tài sản khổng lồ và bảo bối chất thành núi.

 

Còn thư Tiêu Cảnh Hòa và cụ cố Tiêu để , tình cha bao la dành cho con gái! Rồi đến sự thật tàn nhẫn trong miệng lão cả Tiêu gia, cô thậm chí thể tưởng tượng cảnh tượng t.h.ả.m khốc lúc đó.

 

Đột nhiên, Lý Hiểu bật dậy, hai tay đập bàn: Liều mạng...

 

 

Loading...