Trọng Sinh Ở Thập Niên, Chỉ Nghĩ Quá Bình Phàm Nhàn Nhã Nhân Sinh - Chương 259: Nói Cho Cố Hằng Biết

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:56:25
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thấy , phàm là đầu óc tỉnh táo một chút đều sẽ tin.” Lý Hiểu dang tay bất lực .

 

Chưa đợi Cố Hằng gì, cô chuyển hướng câu chuyện: “ mà, bí phương đây đúng là từng , chỉ là nghịch thiên đến thế. Tổ tiên nhà em từng ngự y, y thuật hình như cũng tệ.

 

Cụ nghiên cứu một đơn t.h.u.ố.c, quả thực thể kéo dài tuổi thọ. Chỉ là d.ư.ợ.c liệu cần dùng quá tàn nhẫn, nên tổ tiên xé bỏ đơn t.h.u.ố.c đó . Cho nên trong tay em căn bản bí phương gì cả.”

 

“Vậy thì với họ là .” Cố Hằng hiểu, , cũng thể biến .

 

“Họ sẽ tin , nếu cha của bà nội em cũng sẽ bắt t.r.a t.ấ.n thê t.h.ả.m như .” Giọng Lý Hiểu càng càng nhỏ, nhớ những gì trong miếu, lòng cô lạnh toát.

 

Vốn nghĩ với nhà họ Tiêu tạm thời thâm thù đại hận gì, chỉ cần họ đến trêu chọc thì nước sông phạm nước giếng. Bây giờ nữa, thấy thì thể coi như , mối thù nhất định báo.

 

Có lẽ chính Lý Hiểu cũng phát hiện ngày càng hòa nhập phận , chuyện của nhà họ Lý còn chỉ là cái tình trả ơn nguyên chủ và bố nguyên chủ để cho cô nhiều bảo bối như lúc đầu nữa, mà là từ tận đáy lòng cô cho rằng chuyện nhà họ Lý chính là chuyện của , chính là nhà họ Lý.

 

Cô thuật đơn giản những lời sáng nay cho Cố Hằng, Cố Hằng xong cũng phẫn nộ thôi. Chỉ vì một cái bí phương hư ảo, họ thể chuyện tàn nhẫn độc ác như ? Nói một câu tiểu nhân bỉ ổi cũng quá.

 

“Có gì cần giúp cứ mở lời.” Cố Hằng nghiêm túc .

 

“Được, cảm ơn ! Mà ở Kinh Thị? Cũng xin nghỉ phép ?” Lý Hiểu lúc mới nhớ chuyện .

 

“Ừ, về xử lý chút việc, thể do lâu quá, mấy em an phận lắm nên về xử lý một chút.” Cố Hằng giải thích.

 

Chuyện cần quá rõ ràng, Lý Hiểu cũng hỏi thêm, chỉ gật đầu. Sự tình cũng hiểu gần hết , Cố Hằng đồng hồ thấy mới hơn sáu giờ.

 

Anh hỏi Lý Hiểu: “Bây giờ ngoài họ còn ở gần đây , em nghỉ ngơi ngủ một giấc ? Chỗ hai phòng, thỉnh thoảng Chu Viễn sẽ qua ở hai ngày.”

 

Lý Hiểu nghĩ cũng , hơn nữa cả đêm ngủ đúng là buồn ngủ thật. Cô cũng thuận thế : “Được chứ, nhưng lỡ việc của ?” Cô là khách ở đây, Cố Hằng là chủ nhà chắc chắn sẽ ngại để cô một ở nhà ngoài việc.

 

“Không , việc của xong gần hết , với cũng ngủ bù.” Đây là thật, Cố Hằng cũng cả đêm ngủ.

 

Đã Lý Hiểu cũng khách sáo, theo sự chỉ dẫn của Cố Hằng phòng ngủ bên trái, còn thì phòng ngủ bên . Lý Hiểu bước phòng ngủ thấy phòng ốc khá gọn gàng, một cái giường đất lớn, bên chăn đệm kẻ sọc xanh gấp ngay ngắn.

 

Cạnh giường là một cái tủ lớn chắc là để quần áo, sát cửa sổ là một cái bàn học nhỏ, bên bày vài quyển sách. Là do đồ đạc thời đại đơn điệu vì nguyên nhân gì khác, Lý Hiểu cảm thấy cách bài trí căn phòng giống hệt phòng của bố Lý.

 

Đợi Lý Hiểu ngủ một giấc dậy thì là mười hai giờ trưa, cô mùi thơm của thức ăn đ.á.n.h thức. Lồm cồm bò dậy khỏi giường, sửa sang bản một chút khỏi phòng, đến sân thì thấy Cố Hằng đang bận rộn trong cái bếp nhỏ bên trái sân.

 

Thấy cô , Cố Hằng chỉ giá rửa mặt bên cạnh : “Bàn chải và khăn mặt đều là đồ mới, trong nồi nước nóng, em rửa mặt một chút ăn cơm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-o-thap-nien-chi-nghi-qua-binh-pham-nhan-nha-nhan-sinh/chuong-259-noi-cho-co-hang-biet.html.]

 

Cũng chu đáo phết, Lý Hiểu thầm nghĩ, nhưng mặt biểu lộ gì, cô cảm ơn nhanh ch.óng rửa mặt. Đợi cô lên bàn ăn thì Cố Hằng xới cơm xong cho cô , Lý Hiểu chút ngại ngùng: “Phiền quá!”

 

“Giữa chúng bao giờ cần khách sáo thế ? Mau ăn , nhưng cơm canh nấu ngon bằng chị Đông Mai .” Cố Hằng đùa.

 

Lý Hiểu gật đầu chiều nghiêm túc: “Em nghĩ mấy chúng ai nấu ngon bằng chị Đông Mai, thật em nhớ tay nghề của chị .”

 

Cố Hằng bật , cô gái vẫn thẳng thắn như , hai ăn trò chuyện khí khá . Đột nhiên Lý Hiểu nhớ một vấn đề quan trọng, cô ngẩng đầu tò mò Cố Hằng hỏi: “Sáng nay phát hiện em thế?” Đâu trùng hợp đến mức cô chạy hẻm là Cố Hằng đợi sẵn ở đó?

 

Cố Hằng gắp một đũa rau, cô hỏi liền đặt đũa xuống giải thích: “Thực lúc em chạy vòng vo ở mấy con hẻm phía thấy , thấy em chạy về phía nên chạy về , nếu em chạy về phía thì chỉ còn cách nghĩ biện pháp khác thôi.”

 

“Ồ, ? Sáng nay suýt chút nữa chạy c.h.ế.t em .” Nhắc đến chuyện sáng nay cô vẫn còn sợ, giường còn nghĩ đuổi theo chỉ hai , thực thể đ.á.n.h thử xem. Mình còn ngốc nghếch chạy thi với họ lâu như , đúng là cạn lời.

 

Cố Hằng khẽ: “Thấy em chạy cũng nhanh phết đấy chứ, ha ha!” Lý Hiểu tặng cho một cái lườm cháy mắt.

 

Ăn trưa xong hai liền ngoài, lúc Lý Hiểu một bộ quần áo khác. Là Cố Hằng khi dậy đặc biệt mua giúp cô, đừng là mặc cũng vặn phết. Cố Hằng dẫn cô cửa của viện, ở đó một cánh cửa nhỏ thông một con hẻm khác.

 

Không còn cách nào khác, Đại Ngưu từng gặp Lý Hiểu, nếu cô từ cửa chính lỡ bắt gặp, Đại Ngưu chắc chắn sẽ nghi ngờ tối qua là cô.

 

Không ai bọn họ canh chừng ở đó , cứ trốn . Đã bỏ lỡ cơ hội tối qua, hôm nay đừng để nảy sinh thêm rắc rối, đ.á.n.h rắn động cỏ, dù Đại Ngưu hôm nay cũng rời .

 

Chỉ cần Đại Ngưu rời khỏi Kinh Thị, đám lão cả Tiêu gia sẽ nghĩ đến cô, cô thể nhiều việc trong bóng tối.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Từ nhà Cố Hằng đến đường lớn Lý Hiểu mới phát hiện đây còn là thành Nam nữa, cũng chạy kiểu gì? hiện tại đúng là đang ở thành Tây.

 

Hai chuyện, giữa hai còn giữ cách một . Trên đường qua kẻ , một nam một nữ quá gần dễ dị nghị, thậm chí thể bắt đồn.

 

“Em yên tâm, tra sẽ tìm em, hai ngày nay em đừng ngoài.” Cố Hằng yên tâm dặn dò.

 

Lý Hiểu chút do dự, cô : “Thực em thể tự từ từ tra, lỡ như kéo ...”

 

Lời cô hết Cố Hằng ngắt lời, kiên quyết : “Anh tra tiện hơn em, với nhân lực của cũng nhiều hơn một chút. Em yên tâm chỉ tra tin tức, hành động vẫn là em tự .” Anh hiểu tính cách Lý Hiểu, giới hạn của một việc .

 

Lý Hiểu lúc mới gật đầu, chỉ là cái ân tình coi như nợ : “Cảm ơn ! Coi như em nợ một ân tình, việc cần cứ .”

 

“Không chuyện lớn gì, cần như , sắp xếp đây.” Nói xong chính sự, hai chia tay ở một ngã tư.

 

 

Loading...